
<html>
<head>
<meta http-equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8">
<title>Vietnamville - Ngô Tuấn và bài thơ Nam Quốc Sơn Hà, tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc VN</title>
</head>
<body link="#4D5764" vlink="#4D5764" alink="#4D5764" text="#4D5764">
<center>
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="600">
<tr>
<td><b><font size="4">Vietnamville</font></b></td>
<td align="right"><font size="4"><a href="http://www.vietnamville.ca">http://www.vietnamville.ca</a></font></td>
</tr>
</table>
<hr color="#DC0312" width="600">
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="600">
<tr>
<td><b><font size="5">Ngô Tuấn và bài thơ Nam Quốc Sơn Hà, tuyên ngôn độc lập đầu tiên của dân tộc VN</font></b><br>
<font size="2">19.01.2008</font><br><br>
<p align="justify"><b><p><strong>Lý Thường Kiệt</strong><sup id="_ref-0" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-0">[1]</a></sup> (<a title="Chữ Hán" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%E1%BB%AF_H%C3%A1n">chữ Hán</a>: 李常傑). Theo <i>Phả hệ họ Ngô Việt Nam</i>, ông tên thật là <strong>Ngô Tuấn</strong>, là con của Sùng Tiết tướng quân <a class="new" title="Ngô An Ngữ" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Ng%C3%B4_An_Ng%E1%BB%AF&action=edit">Ngô An Ngữ</a>, cháu của Ngô Ích Vệ, chắt của Sứ quân <a title="Ngô Xương Xí" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4_X%C6%B0%C6%A1ng_X%C3%AD">Ngô Xương Xí</a> và cháu 5 đời của Thiên Sách Vương <a title="Ngô Xương Ngập" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4_X%C6%B0%C6%A1ng_Ng%E1%BA%ADp">Ngô Xương Ngập</a>–hoàng tử trưởng của <a title="Ngô Quyền" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4_Quy%E1%BB%81n">Ngô Quyền</a> <a class="external autonumber" title="http://www.hanoi.gov.vn/hanoiwebs1/vn/huongtoi1000nam/group6/page6_12.htm" href="http://www.hanoi.gov.vn/hanoiwebs1/vn/huongtoi1000nam/group6/page6_12.htm" rel="nofollow">[1]</a>, người phường Thái Hòa, thành <a title="Thăng Long" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C4%83ng_Long">Thăng Long</a> (<a title="Hà Nội" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Hà Nội</a> ngày nay. Có tài liệu (<a class="external autonumber" title="http://www.danangpt.vnn.vn/vanhoa/detail.php?id=145&a=78" href="http://www.danangpt.vnn.vn/vanhoa/detail.php?id=145&a=78" rel="nofollow">[2]</a>) lại nói quê ông là làng An Xá, huyện Quảng Đức (Cơ Xá, huyện <a title="Gia Lâm" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Gia_L%C3%A2m">Gia Lâm</a> ngày nay).</p><p>Gia đình ông nối đời làm quan, nhiều mưu lược, có tài làm tướng. Khi còn ít tuổi, vì vẻ mặt tươi đẹp được sung làm Hoàng môn chi hậu,&nbsp; theo hầu <a title="Lý Thái Tông" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C3%A1i_T%C3%B4ng">Lý Thái Tông</a>, thăng dần đến chức Nội thị sảnh đô tri. <a title="Lý Thánh Tông" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C3%A1nh_T%C3%B4ng">Lý Thánh Tông</a> phong chức Thái bảo, ban tiết việt để đi thăm hỏi lại dân ở <a title="Thanh Hóa" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Thanh_H%C3%B3a">Thanh Hóa</a>, <a title="Nghệ An" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ngh%E1%BB%87_An">Nghệ An</a>. <a title="Tháng 2" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1ng_2">Tháng 2</a> năm <a class="new" title="1069" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1069&action=edit">1069</a>, khi vua Lý Thánh Tông thân đi đánh <a title="Chiêm Thành" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%C3%AAm_Th%C3%A0nh">Chiêm Thành</a>, ông làm tướng tiên phong, bắt được vua Chiêm là <a class="new" title="Chế Củ" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Ch%E1%BA%BF_C%E1%BB%A7&action=edit">Chế Củ</a> (<i>Rudravarman 4</i>).</p></b><br>
<p><span class="mw-headline"><strong><font color="#ff0000">Chiến tranh với Tống</font></strong></span></p><p><a id="Chi.E1.BA.BFn_d.E1.BB.8Bch_Ung_ch.C3.A2u" name="Chi.E1.BA.BFn_d.E1.BB.8Bch_Ung_ch.C3.A2u"></a></p><h3><span class="mw-headline">Chiến dịch Ung châu </span></h3><p>Năm <a class="new" title="1075" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1075&action=edit">1075</a>, <a title="Vương An Thạch" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%C6%A1ng_An_Th%E1%BA%A1ch">Vương An Thạch</a> cầm quyền chính nhà Tống, tâu với vua Tống là <a title="Đại Việt" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1i_Vi%E1%BB%87t">Đại Việt</a> bị Chiêm Thành đánh phá, quân còn sót lại không đầy vạn người, có thể dùng kế chiếm lấy được. Vua Tống sai Thẩm Khởi, và Lưu Di làm tri Quế Châu ngầm dấy binh người Man động, đóng thuyền bè, tập thủy chiến, cấm các châu huyện không được mua bán với Đại Việt.</p><p>Vua biết tin, sai ông và Tôn Đản đem hơn 10 vạn binh đi đánh. Quân bộ gồm 60.000 người do các tướng Tông Đản, Thân Cảnh Phúc<sup id="_ref-1" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-1">[2]</a></sup>, Lưu Kỷ, Hoàng Kim Mãn, Vi Thủ An chỉ huy, tổng chỉ huy là Tông Đản. Bộ binh tập trung ngay ở các châu Quảng Nguyên, Môn (Đông Khê), Quang Lang, Tô Mậu rồi tràn sang đánh các trại Vĩnh Bình, Thái Bình, Hoành Sơn, châu Tây Bình, Lộc Châu. Một cánh quân khác đóng gần biên giới Khâm châu cũng kéo tới đánh các trại Như Hồng, Như Tích và Đề Trạo, "quân ta tới đâu như vào nhà trống không người"<sup id="_ref-2" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-2">[3]</a></sup>.</p><p>Lý Thường Kiệt chỉ huy 40.000 quân thủy cùng voi chiến<sup title="Cần chú thích nguồn gốc của câu này.">[<i><a title="Wikipedia:Chú thích nguồn gốc" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Ch%C3%BA_th%C3%ADch_ngu%E1%BB%93n_g%E1%BB%91c">cần&nbsp;chú&nbsp;thích</a></i>]</sup> đi đường biển từ châu Vĩnh An (<a title="Quảng Ninh" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_Ninh">Quảng Ninh</a>) đổ bộ lên đánh các châu Khâm, Liêm; <a title="Tông Đản" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4ng_%C4%90%E1%BA%A3n">Tông Đản</a> vây châu Ung. Ngày <a title="30 tháng 12" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/30_th%C3%A1ng_12">30 tháng 12</a> năm 1075, quân Nam tiến chiếm thành <a title="Khâm Châu" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Kh%C3%A2m_Ch%C3%A2u">Khâm Châu</a>, bắt toàn bộ quan quân mà không phải giao chiến một trận nào. Ba ngày sau, 2 tháng 1 năm 1076, <a class="new" title="Liêm Châu" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Li%C3%AAm_Ch%C3%A2u&action=edit">Liêm Châu</a> cũng thất thủ<sup title="Cần chú thích nguồn gốc của câu này.">[<i><a title="Wikipedia:Chú thích nguồn gốc" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Ch%C3%BA_th%C3%ADch_ngu%E1%BB%93n_g%E1%BB%91c">cần&nbsp;chú&nbsp;thích</a></i>]</sup>.</p><p>Khi được tin hai châu Khâm, Liêm đã mất, nhà Tống rất hoang mang, lo ngại, các tướng ở địa phương bối rối. Ti kinh lược Quảng Nam tây lộ vội vã xin viện binh: 20.000 quân, 3.000 con ngựa, xin thêm khí giới, đồ dùng và một tháng lương, và xin được điều động các dân khê động, tất cả lấy dọc đường từ Kinh đến Quảng Tây. Để điều khiển quân được mau chóng, ti ấy cũng xin dời đến thành Tượng, gần phía bắc <a title="Nam Ninh" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_Ninh">Ung Châu</a><sup id="_ref-3" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-3">[4]</a></sup>.</p><p>Trong lúc bối rối, triều đình Tống đối phó rất lúng túng. Vua Tống cách chức Lưu Di và sai Thạch Giám thay coi <a class="new" title="Quế Châu" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Qu%E1%BA%BF_Ch%C3%A2u&action=edit">Quế Châu</a> và làm kinh lược sứ Quảng Tây, đồng thời xuống chiếu cho các quan lại địa phương, dặn rằng: "Nếu xem chừng quân Giao Chỉ tới đâu mà không đủ quân giữ, thì chỉ giữ lấy chỗ hiểm mà thôi. Chỗ nào có tiền, vải, lương thực, thì phải chở tháo đi, đừng để lọt vào tay địch" Sau đó lại ra một lệnh trái ngược, nói rằng: <i>"Nếu quân bỏ thành đi chỗ khác, thì lo rằng dân rối sợ. Hãy bảo các quan Ti đều phải trở lại thành mình"</i><sup title="Cần chú thích nguồn gốc của câu này.">[<i><a title="Wikipedia:Chú thích nguồn gốc" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Ch%C3%BA_th%C3%ADch_ngu%E1%BB%93n_g%E1%BB%91c">cần&nbsp;chú&nbsp;thích</a></i>]</sup>.</p><p>Trên các mặt trận, quân Lý hoàn toàn làm chủ. Lý Thường Kiệt cho đạo quân ở Khâm và Liêm Châu tiến lên phía Bắc. Đạo đổ bộ ở Khâm Châu kéo thẳng lên Ung Châu. Đường thẳng dài chừng 120 cây số, nhưng phải qua dãy núi Thập Vạn. Còn đạo đổ bộ ở Liêm Châu tiến sang phía đông bắc, chiếm lấy Bạch Châu, dường như để chặn quân tiếp viện của Tống từ phía đông tới. Hẹn ngày 18 tháng 1 năm 1076, hai đạo quân sẽ cùng hội lại vây chặt lấy Ung Châu.</p><p>Ung Châu là một thành lũy kiên cố, do tướng Tô Giám cùng với 2.800 quân cương quyết cố thủ; để chờ quân các châu và quân triều đình tới tiếp cứu: "Cuộc chiến đấu ở thành Ung Châu, bởi thế, sẽ rất gay go, quyết liệt, và sẽ là một trường tranh đấu giữa mưu trí của Lý Thường Kiệt và lòng dũng cảm của Tô Giám"<sup id="_ref-4" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-4">[5]</a></sup>.</p><p>Đô giám Quảng Tây nhà Tống là Trương Thủ Tiết đem quân đến cứu. Lý Thường Kiệt đón đánh ở cửa ải Côn Lôn (nay thuộc thành phố <a title="Nam Ninh" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_Ninh">Nam Ninh</a>, khu tự trị <a title="Quảng Tây" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_T%C3%A2y">Quảng Tây</a>) phá tan được, chém Trương Thủ Tiết tại trận.</p><p>Tri Ung Châu là Tô Giám cố thủ không hàng. Quân Đại Việt đánh đến hơn 40 ngày, dùng máy bắn đá bắn vào thành giết được nhiều người ngựa trong thành, quân Tống cũng dùng cung thần tý bắn ra, làm chết nhiều quân Nam và voi chiến. Thành Ung Châu rất vững, quân Nam phải dùng vân thê, là một thứ thang bắc truyền nối nhau rất cao, để leo lên thành, nhưng vẫn không tiến lên được. Quân Nam dùng đến kế đào đường hầm để đánh vào thành, cũng không vào nổi. Sau cùng quân Việt dùng hỏa công, bắn các chất cháy như nhựa thông vào thành, trong thành thiếu nước, không thể chữa được cháy. Cuối cùng quân Nam chồng bao đất cao đến hàng trượng trèo lên thành. Ngày thứ 42, thành bị hạ, tướng chỉ huy Tô Giám tự thiêu để khỏi rơi vào tay quân Lý<sup id="_ref-5" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-5">[6]</a></sup>. Người trong thành không chịu hàng, nên bị giết hết hơn 58.000 người, cộng với số người chết ở các châu Khâm, Liêm thì đến hơn 100.000<sup id="_ref-6" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-6">[7]</a></sup>, tuy nhiên quân Lý cũng tổn thất đến một vạn người và nhiều voi chiến<sup id="_ref-7" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-7">[8]</a></sup>. Tống sử còn ghi quân Lý giết hết cả quan lại, lính tráng, thổ đinh, cư dân cả thảy hơn năm vạn người, lại sắp đầu người thành đống, mỗi đống 100 đầu người, mà có đến 580 đống. Lý Thường Kiệt làm cỏ xong thành Ung, lại lấy đá lấp sông ngăn cứu viện rồi định đem quân lên phía Bắc lấy Tân Châu. Nhưng được tin vua Tống sắp đưa quân vào cõi, Thường Kiệt sợ bị đánh úp, vả lại quân ta chinh chiến lâu cũng đã mỏi mệt, ông rút quân ca khúc khải hoàn.<sup id="_ref-8" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-8">[9]</a></sup></p><p>Lý Thường Kiệt sai phá thành Ung Châu, lấy đá lấp sông để ngăn ngừa quân cứu viện của Tống. Rồi ông tiếp tục tiến lên phía bắc, định lấy Tân Châu. Viên quan coi Tân Châu, nghe thấy quân Nam kéo gần đến thành, liền bỏ thành chạy trốn<sup id="_ref-9" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-9">[10]</a></sup>. Mục tiêu hoàn thành, Lý Thường Kiệt cho rút quân về.</p><p>Lý Thường Kiệt bắt sống người ba châu ấy đem về nước. <a title="Nhà Lý" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_L%C3%BD">Nhà Lý</a> cho những người phương bắc đó vào khai phá vùng Hoan - Ái (Thanh - Nghệ).</p><p><a id="Ph.C3.B2ng_th.E1.BB.A7_s.C3.B4ng_Nh.C6.B0_Nguy.E1.BB.87t" name="Ph.C3.B2ng_th.E1.BB.A7_s.C3.B4ng_Nh.C6.B0_Nguy.E1.BB.87t"></a></p><h3><span class="mw-headline">Phòng thủ sông Như Nguyệt</span></h3><p>Do tiền đồn ở Ung châu là căn cứ tập trung quân để nam tiến bị phá tan, nhà Tống phải điều động thêm nhân lực và lương thảo để thực hiện chiến tranh với Đại Việt. Nhà Tống gặp nhiều khó khăn để chuẩn bị nhân lực vật lực cho cuộc viễn chinh. Trong khi mộ quân, vua Tống sợ quân Nam lẩn vào làm gián điệp. Ngày 10 tháng 3 năm 1076, có chiếu dặn các lộ ven bể, như <a title="Quảng Tây" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_T%C3%A2y">Quảng Tây</a>, <a title="Quảng Đông" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_%C4%90%C3%B4ng">Quảng Đông</a>, <a title="Giang Tây" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Giang_T%C3%A2y">Giang Tây</a>, <a title="Phúc Kiến" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%BAc_Ki%E1%BA%BFn">Phúc Kiến</a>, phải coi chừng việc ấy. Ung Châu, như đã đề cập, là một cứ điểm quân sự quan trọng, đồng thời cũng là nơi dự trữ nhiều kho khí giới, lương thực của Tống. Sau khi thành bị phá hủy, viên chuyển vận sứ <a title="Quảng Tây" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_T%C3%A2y">Quảng Tây</a> là Lý Bình Nhật muốn tu bổ thành gấp, đã phải dùng đến năm vạn quân để sửa chữa và bắt dân Quảng Đông tới đắp lại thành. Nhưng đến tháng 4 năm 1076, thành Ung Châu cũng chưa đắp xong, và đường vận lương thực cũng chưa thông, vì sông Ung Châu trước kia bị quân Nam đổ đá lấp<sup title="Cần chú thích nguồn gốc của câu này.">[<i><a title="Wikipedia:Chú thích nguồn gốc" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Ch%C3%BA_th%C3%ADch_ngu%E1%BB%93n_g%E1%BB%91c">cần&nbsp;chú&nbsp;thích</a></i>]</sup>.</p><p>Tháng 3 năm <a class="new" title="1076" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1076&action=edit">1076</a>, nhà Tống sai tuyên phủ sứ Quảng Nam là <a title="Quách Quỳ" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A1ch_Qu%E1%BB%B3">Quách Quỳ</a> làm chiêu thảo sứ, <a class="new" title="Triệu Tiết" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Tri%E1%BB%87u_Ti%E1%BA%BFt&action=edit">Triệu Tiết</a> làm phó, đem quân 9 tướng, hẹn với <a title="Chiêm Thành" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%C3%AAm_Th%C3%A0nh">Chiêm Thành</a> và <a title="Chân Lạp" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%A2n_L%E1%BA%A1p">Chân Lạp</a> sang xâm lấn <a title="Đại Việt" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1i_Vi%E1%BB%87t">Đại Việt</a>, nhưng quân Chiêm Thành và Chân Lạp không đến<sup title="Cần chú thích nguồn gốc của câu này.">[<i><a title="Wikipedia:Chú thích nguồn gốc" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Ch%C3%BA_th%C3%ADch_ngu%E1%BB%93n_g%E1%BB%91c">cần&nbsp;chú&nbsp;thích</a></i>]</sup>. Quân Tống viễn chinh lên đến 10 vạn quân, một vạn ngựa và hai mươi vạn dân phu, khí thế rất mạnh mẽ, nhất là kỵ binh Tống, nhưng quân Tống muốn phát huy kî binh thì phải làm sao qua khỏi vùng hiểm trở, tới chỗ bằng, thì ngựa mới tung hoành được.</p><p>Thế thủ của quân Nam thì dựa vào sông núi, các đèo hiểm trở, các sông rộng và sâu. Từ trại Vĩnh Bình vào châu Lạng, phải qua dãy núi rậm, có đèo Quyết Lý, ở trên đường từ tỉnh Lạng Sơn đến Đông Mô ngày nay, vào khoảng làng Nhân Lý, ở phía bắc châu Ôn. Rồi lại phải qua dãy núi lèn (đá không phá đất), đá đứng như tường, ở giữa có đường đi rất hiểm: đó là ải Giáp Khẩu, tức là ải Chi Lăng, ở phía bắc huyện Hữu Lũng thuộc Bắc Giang ngày nay<sup id="_ref-10" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-10">[11]</a></sup>. Đèo ải tuy hiểm, nhưng có thể dùng kị binh hoặc vượt qua, hoặc len lỏi qua rừng để tránh. Còn sông sâu rộng, thì ngựa khó lòng qua nổi. Phòng thủ sông khá dễ, đóng cọc và dùng rào giậu ở bờ Nam, cũng đủ ngăn quân địch.</p><p>Vả lại thủy quân Nam, từ đời <a title="Nhà Ngô" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Ng%C3%B4">nhà Ngô</a>, đã lập nhiều chiến công lừng lẫy. Thế sông ở miền Bắc Việt lại rất tiện cho thủy chiến. Sáu ngành sông chầu về Vạn Xuyên (<a title="Vạn Kiếp" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/V%E1%BA%A1n_Ki%E1%BA%BFp">Vạn Kiếp</a>), là căn cứ tự nhiên của thuỷ quân Nam. Hoặc phải ra cửa <a title="Bạch Đằng" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A1ch_%C4%90%E1%BA%B1ng">Bạch Đằng</a> chắn quân thuỷ địch, hoặc phải vào sông Đào Hoa (<a title="Sông Thương" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C3%B4ng_Th%C6%B0%C6%A1ng">sông Thương</a>), hoặc phải vào sông Nam Định (<a title="Sông Cầu" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C3%B4ng_C%E1%BA%A7u">sông Cầu</a>) hoặc phải đi vào sông Thiên Đức (<a title="Sông Đuống" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C3%B4ng_%C4%90u%E1%BB%91ng">sông Đuống</a>), để chặn địch qua sông, quân Nam chỉ cần đóng thuyền ở bến Lục Đầu thì đi đường nào cũng rất tiện và chóng<sup id="_ref-11" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-11">[12]</a></sup>.</p><p>Các tướng lĩnh thuộc Man Động như: Nùng Quang Lãm, Nùng Thịnh Đức coi ải Hà Nội, Hoàng Kim Mãn và Sầm Khánh Tân giữ châu Môn, Vi Thủ An giữ châu Tô Mậu, Lưu Kỷ coi Quảng Nguyên khi quân Tống sang đã đầu hàng<sup id="_ref-12" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-12">[13]</a></sup>. Duy có phò mã Thân Cảnh Phúc giữ châu Quang Lang (<a title="Lạng Sơn" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BA%A1ng_S%C6%A1n">Lạng Sơn</a>) không những không chịu hàng mà còn rút vào rừng đánh du kích, giết rất nhiều quân Tống. Những tướng lĩnh này trước kéo quân qua đất Tống, đánh rất giỏi. Nhưng sau quân Tống tràn sang đánh báo thù, lúc đầu họ cự chiến, sau vì thất trận và vì sự dụ dỗ, nên đã đầu hàng, thậm chí như Hoàng Kim Mẫn còn chỉ đường bày mưu cho Tống. Sách Quế Hải Chí kể: "Viên tri châu Quang Lang là phò mã, bị thua, bèn trốn vào trong rừng Động Giáp, rồi du kích hậu phương quân Tống. Rình lúc bất ngờ đánh úp quân địch làm chúng rất sợ hãi"<sup id="_ref-13" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-13">[14]</a></sup>.</p><p>Quân Tống tiếp tục tràn xuống, theo đường tắt qua dãy núi Đâu Đỉnh, tới phía tây bờ sông Phú Lương; trong khi đó, một cánh quân tách ra, vòng sang phía đông đánh bọc hậu quân Nam ở Giáp Khẩu (Chi Lăng) và thẳng tới sông Cầu.</p><p>Vua sai Lý Thường Kiệt đem quân đón đánh, lập chiến lũy sông <a title="Sông Cầu" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/S%C3%B4ng_C%E1%BA%A7u">Như Nguyệt</a> để chặn quân Tống. Sông Cầu từ địa phận <a title="Cao Bằng" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Cao_B%E1%BA%B1ng">Cao Bằng</a> chảy đến Lục Đầu, hợp với sông Bạch Đằng. Từ Lục Đầu ra đến bể, là một cái hào tự nhiên sâu và rộng, che chở cho đồng bằng nước Việt để chống lại tất cả mọi cuộc ngoại xâm đường bộ từ Lưỡng Quảng kéo vào. Đối với đường sá từ châu Ung tới Thăng Long, thì sông Bạch Đằng không can hệ, vì đã có sông Lục Đầu, là cái hào ngăn trước rồi. Trái lại, sông Cầu rất quan trọng. Thượng lưu sông Cầu qua vùng rừng núi rất hiểm. Chỉ có khoảng từ <a title="Thái Nguyên" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_Nguy%C3%AAn">Thái Nguyên</a> trở xuống là có thể qua dễ dàng, và qua rồi thì có đường xuôi. Nhưng sau sông, ở về phía tây có dãy núi <a title="Tam Đảo" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Tam_%C4%90%E1%BA%A3o">Tam Đảo</a>, là một cái thành không thể vượt. Chỉ có khoảng từ huyện Đa Phúc đến Lục Đầu là phải phòng ngự bờ nam mà thôi. Trong khoảng ấy, lại chỉ khúc giữa, từ đò Như Nguyệt đến chân núi Nham Biền, là có bến, có đường qua sông để tiến xuống miền nam một cách dễ dàng thẳng và gần<sup id="_ref-14" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-14">[15]</a></sup>.</p><p>Lý Thường Kiệt đem chủ lực chặn con đường từ trại Vĩnh Bình đến sông Nam Định (sông Cầu) bằng cách đặt những doanh đồn và phục binh ở hai ải tiếp nhau: ải Quyết Lý ở phía bắc châu Quang Lang và ải Giáp Khẩu (<a title="Chi Lăng" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi_L%C4%83ng">Chi Lăng</a>) ở phía nam châu ấy. Nếu hai phòng tuyến ấy bị tan, thì phải cố thủ ở phòng tuyến thứ ba, tức là nam ngạn sông Nam Định. Để cản quân Tống qua sông, Lý Thường Kiệt sai đắp đê nam ngạc cao như bức thành. Trên thành, đóng tre làm giậu, dày đến mấy từng. Thành đất lũy tre, nối với dãy núi Tam Đảo, đã đổi thế sông Nam Định và bờ nam ngạn ra một dãy thành hào, che chở cả vùng đồng bằng Giao Chỉ. Thành hào ấy dài gần trăm cây số, khó vượt qua và nhưng lại dễ phòng thủ hơn là một thành lẻ như thành Thăng Long.</p><p>Cùng lúc đó thuỷ binh Tống do Hòa Mân và Dương Tùng Tiểu chỉ huy đã bị thủy quân Nam do Lý Kế Nguyên điều động, chặn đánh ngoài khơi lối vào Vĩnh An. Quân Tống có kỵ binh mở đường tiến công quyết liệt, có lúc đã chọc thủng chiến tuyến quân Nam tràn qua sông Như Nguyệt, nhưng quân Nam đều kịp thời phản kích, đẩy lùi quân Tống. Lý Thường Kiệt còn dùng chiến tranh tâm lý để khích lệ tinh thần quân Nam chiến đấu. "Đang đêm, nghe tiếng vang trong đền đọc bài thơ ấy, quân ta đều phấn khởi. Quân Tống sợ, táng đảm, không đánh đã tan"<sup id="_ref-15" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-15">[16]</a></sup>.</p><p>Quân Tống tiến không được, thoái không xong, hao mòn vì chiến sự và khí hậu, không được thủy quân tiếp viện. Quân Nam lại tập kích, doanh trại của phó tướng Triệu Tiết bị phá, dù quân Tống cũng giết được hoàng tử quân Nam là Hoàng Chân và Chiêu Văn<sup id="_ref-16" class="reference"><a title="" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Th%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ki%E1%BB%87t#_note-16">[17]</a></sup>. Quân Tống 10 phần chết đến 6, 7 phần.</p><p>Lý Thường Kiệt biết tình thế quân Tống đã lâm vào thế bí, mà người Nam bị chiến tranh liên miên cũng nhiều tổn thất, nên sai sứ sang xin "nghị hoà" để quân Tống rút về. Quách Quỳ vội chấp nhận giảng hòa và rút quân. Sách <i>Việt Sử kỷ yếu</i> của Trần Xuân Sinh dẫn cổ sử nói về nội tình của nhà Tống về sự kiện này: Triều thần nhà Tống cho rằng <i>"Cũng may mà lúc đó địch lại xin giảng hoà, không thì chưa biết làm thế nào"</i>.</p><p><a title="Hoàng Xuân Hãn" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_Xu%C3%A2n_H%C3%A3n">Hoàng Xuân Hãn</a>, tác giả sách <i>Lý Thường Kiệt</i> đã bình phẩm: <i>"Giả như các mặt trận đầu có quân trung châu, thì thế thủ xếp theo trận đồ của Lý Thường Kiệt đã dàn ra, có lẽ đánh bại Tống từ đầu. Nhưng thổ quân các châu vội hàng trước đại quân Tống. Quân tiên phong không giữ nổi các ải. Cuối cùng là nhờ phòng tuyến sông Cầu khéo đặt, và thủy quân ta mạnh cho nên Lý Thường Kiệt đã ngăn cản được sức tiến công quyết liệt của Tống"</i>.</p><p><a id="Chi.E1.BA.BFn_tranh_v.E1.BB.9Bi_Chi.C3.AAm_Th.C3.A0nh" name="Chi.E1.BA.BFn_tranh_v.E1.BB.9Bi_Chi.C3.AAm_Th.C3.A0nh"></a></p><h2><span class="mw-headline">Chiến tranh với Chiêm Thành</span></h2><p>Ngoài việc cầm quân đánh Tống, ông còn hai lần trực tiếp đi đánh <a title="Chiêm Thành" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi%C3%AAm_Th%C3%A0nh">Chiêm Thành</a> vào các năm 1075 và <a class="new" title="1104" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1104&action=edit">1104</a>. Những năm cuối đời, ông còn cầm quân đi đánh Lý Giác ở Diễn Châu (1103). Năm 1104, vua Chiêm Thành là <a class="new" title="Chế Ma Na" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Ch%E1%BA%BF_Ma_Na&action=edit">Chế Ma Na</a> (<i>Jaya Indravarman 2</i>, <a class="new" title="1086" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1086&action=edit">1086</a>-<a class="new" title="1113" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1113&action=edit">1113</a>) đem quân đánh và lấy lại 3 châu Địa Lý v.v. mà vua <a class="new" title="Chế Củ" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Ch%E1%BA%BF_C%E1%BB%A7&action=edit">Chế Củ</a> đã cắt cho Đại Việt. Đến đây, Lý Thường Kiệt đi đánh, phá được, Chế Ma Na lại nộp đất ấy cho Đại Việt.</p><p><a id="Khai_qu.E1.BB.91c_c.C3.B4ng" name="Khai_qu.E1.BB.91c_c.C3.B4ng"></a></p><h2><span class="mw-headline">Khai quốc công</span></h2><p>Vì có công, ông được ban "<a class="new" title="Quốc tính" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Qu%E1%BB%91c_t%C3%ADnh&action=edit">quốc tính</a>", mang họ vua (do đó có họ tên là Lý Thường Kiệt), và phong làm Phụ quốc thái phó, dao thụ chư trấn tiết độ, đồng trung thư môn hạ, thượng trụ quốc, thiên tử nghĩa đệ, phụ quốc thượng tướng quân, tước Khai quốc công, sau lại có công nữa, được phong làm <a title="Thái úy" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_%C3%BAy">Thái úy</a>. Ông là vị thái giám đầu tiên của các triều đại phong kiến Việt Nam có công đức và đóng góp cho đất nước.</p><p>Tháng 6 năm <a class="new" title="1105" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=1105&action=edit">1105</a>, Thái úy Lý Thường Kiệt mất, thọ 87 tuổi. Vua <a title="Lý Nhân Tông" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%BD_Nh%C3%A2n_T%C3%B4ng">Lý Nhân Tông</a> ban cho ông chức Nhập nội điện đô tri kiểm hiệu thái úy bình chương quân quốc trọng sự, tước Việt quốc công, thực ấp một vạn hộ, cho người em là Lý Thường Hiến được kế phong tước hầu.</p><p><a id="B.C3.A0i_th.C6.A1_Nam_qu.E1.BB.91c_s.C6.A1n_h.C3.A0" name="B.C3.A0i_th.C6.A1_Nam_qu.E1.BB.91c_s.C6.A1n_h.C3.A0"></a></p><h2><span class="mw-headline">Bài thơ Nam quốc sơn hà</span></h2><dl><dd><i><a title="Nam quốc sơn hà" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_qu%E1%BB%91c_s%C6%A1n_h%C3%A0">Nam quốc sơn hà</a></i> là bài thơ mà nhiều tài liệu sử sách cũng như dân gian cho là của ông viết và cho đọc tại đền thờ anh em <a class="new" title="Trương Hống" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Tr%C6%B0%C6%A1ng_H%E1%BB%91ng&action=edit">Trương Hống</a>, <a class="new" title="Trương Hát" href="http://vi.wikipedia.org/w/./?title=Tr%C6%B0%C6%A1ng_H%C3%A1t&action=edit">Trương Hát</a> trên bờ sông Như Nguyệt để cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân Đại Việt chống lại quân Tống.</dd></dl><p><a id="B.E1.BA.A3n_g.E1.BB.91c" name="B.E1.BA.A3n_g.E1.BB.91c"></a></p><h3><span class="mw-headline">Bản gốc</span></h3><p><table><tbody><tr><td><dl><dd>Nguyên bản <a title="Tiếng Hán" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BA%BFng_H%C3%A1n">tiếng Hán</a>:  </dd><dd><b>南國山河</b>  </dd><dd>南 國 山 河 南 帝 居  </dd><dd>截 然 定 分 在 天 書  </dd><dd>如 何 逆 虜 來 侵 犯  </dd><dd>汝 等 行 看 取 敗 虛 </dd></dl></td><td><dl><dd>Bản phiên âm <a title="Hán-Việt" href="http://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A1n-Vi%E1%BB%87t">Hán-Việt</a>:  </dd><dd><b>Nam quốc sơn hà</b>  </dd><dd>Nam quốc sơn hà Nam đế cư,  </dd><dd>Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.  </dd><dd>Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,  </dd><dd>Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư. </dd></dl></td><td></td></tr></tbody></table></p><p><a id="C.C3.A1c_b.E1.BA.A3n_d.E1.BB.8Bch" name="C.C3.A1c_b.E1.BA.A3n_d.E1.BB.8Bch"></a></p><h3><span class="mw-headline">Các bản dịch</span></h3><p><table><tbody><tr><td><dl><dd>Núi sông Nam có Vua Nam Việt  </dd><dd>Trên sổ trời riêng biệt phân minh  </dd><dd>Sao người xâm phạm, nghịch binh?  </dd><dd>Chờ coi người sẽ tan tành hư không. </dd></dl></td><td><dl><dd>Sông núi nước Nam vua Nam ở  </dd><dd>Rành rành định phận tại sách trời  </dd><dd>Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm  </dd><dd>Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời. </dd></dl></td><td><dl><dd>Sông núi nước Nam, nam đế ngự  </dd><dd>Sách trời định phận rõ non sông  </dd><dd>Cớ sao giặc Bắc sang xâm phạm  </dd><dd>Bay hãy chờ coi chuốc bại vong </dd></dl></td></tr></tbody></table></p>Diễn ngâm video by Bui Hung: <a class="ciel" href="http://ritapham.free.fr/NganNamThangLong/2-04%20Nam%20Quoc%20SonHa.wma"></a><br><br><param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/6qzrkq0WWjQ?version=3&feature=player_detailpage"><param name="allowFullScreen" value="true"><param name="allowScriptAccess" value="always"><embed height="360" type="application/x-shockwave-flash" width="640" src="http://www.youtube.com/v/6qzrkq0WWjQ?version=3&feature=player_detailpage" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true">< /object><br><br>Đền thờ Ngô Tuấn Lý Thường Kiệt<br><br><img class="caption" title="5 Gian ngôi Đền nằm dưới rừng cây yên tĩnh" border="0" align="left" src="http://vinhanonline.com/images/stories/thangcanh/dentruc/dentruc2.jpg" width="527" height="370"><br>
<i><span style="font-family: Consolas, Monaco, &#39;Courier New&#39;, Courier, monospace; font-size: 13px; line-height: 22px; background-color: rgb(255, 255, 255);">< iframe width="560" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/bL9ZrbQa1Tc?rel=0" frameborder="0" allowfullscreen>< /iframe></span></i></td>
</tr>
</table>
<hr color="#DC0312" width="600">
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="600">
<tr>
<td align="center">URL của bản tin này::<a href="http://www.vietnamville.ca/article.1094">http://www.vietnamville.ca/article.1094</a></td>
</tr>
</table>
<hr color="#4D5764" width="600">
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="600">
<tr>
<td><font size="2">&copy; </font> <a href="http://www.vietnamville.ca"><font size="2">Vietnamville</font></a></td>
<td align="right"><font size="2">contact: </font> <a href="mailto:admin@vietnamville.ca"><font size="2">admin@vietnamville.ca</font></a></td>
</tr>
</table>
</center>
</body>
</html>
