Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Bảy 2026
T2T3T4T5T6T7CN
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 9
 Lượt truy cập: 29466393

 
Khoa học kỹ thuật 01.07.2026 23:56
Thời đại HCM, lao nô người Việt chết khắp thế giới nhất là tại Phi Châu vì cướp và sốt rét cấp tinh
28.08.2016 16:49

authorDiệu Linh Chủ Nhật, ngày 28/08/2016 17:32 PM (GMT+7)

(Dân Việt) Chỉ đau đầu, sổ mũi, chán ăn giống như cảm cúm, nhưng bỗng nhiên bệnh nhân có thể sốt cao li bì, vật vã, khó thở… và có nguy cơ tử vong cao. Đây là căn bệnh sốt rét đã cướp đi sinh mạng của hàng chục lao động tại Angola (Châu Phi)

Căn bệnh nguy hiểm khiến nhiều người Việt chết ở nước ngoài


Tin từ Việt Sốt rét-Ký sinh trùng-Côn trùng Trung ương cho biết, giám sát về sốt rét các tháng đầu năm 2016 đã ghi nhận 1 trường hợp ở TP.HCM tử vong do mắc sốt rét ngoại lai từ Angola về. Trước đó, trong quý I.2016, 13 lao động tại Angola đã bị tử vong vì căn bệnh này. Ngoài ra còn những trường hợp bệnh nhân không đến cơ sở y tế công và những trường hợp mắc, tử vong ngoài nước chưa được hệ thống phòng chống sốt rét ghi nhận và thống kê đầy đủ.

 can benh nguy hiem khien nhieu nguoi viet chet o nuoc ngoai hinh anh 1

Bệnh sốt rét lây truyền qua đường muỗi đốt.

Tại Việt Nam, số mắc sốt rét được giám sát, các trường hợp xác định ký sinh trùng sốt rét Angola chiếm gần 10% (220/2.319 ca) số ca sốt rét tại Việt Nam. Trong đó các ca nhiễm ký sinh trùng sốt rét Angola tập trung tại Nghệ An (141/220 trường hợp) chiếm 64,09%, Hà Tĩnh (58/220) chiếm 26,36%. Đây là những vùng có tỷ lệ người dân đi lao động tại Angola cao.

PGS.TS Trần Thanh Dương - Viện trưởng Viện Sốt rét – Ký sinh trùng – Côn trùng T. Ư cho biết, những người lao động Việt Nam sang Angola có nguy cơ nhiễm ký sinh trùng sốt rét cao do chưa biết nhiều về tình hình dịch bệnh tại địa phương, thiếu hiểu biết về các biện pháp phòng chống sốt rét (ngủ màn, uống thuốc phòng khi đi vào vùng sốt rét lây truyền). Hơn nữa, bệnh sốt rét có thời gian ủ bệnh từ 2 tuần đến hàng tháng. Các triệu chứng ban đầu cũng chỉ là sốt, mệt mỏi, chán ăn, đôi khi có dấu hiệu như viêm họng, sổ mũi, nhức đầu. Do đó, các bệnh nhân thường chủ quan, nhập viện muộn nên khi đến viện đã rơi vào hôn mê, nguy cơ tử vong cao. Theo TS Dương, chi phí y tế ở Angola rất cao, khoảng 200-5.000 USD/ngày nên người lao động Việt Nam càng “sợ” đi khám.

TS Dương khuyến cáo người lao động ở Angola cần chú ý đề phòng muỗi đốt (truyền bệnh sốt rét), nằm ngủ mắc màn, sử dụng kem, thuốc diệt muỗi; khi bị sốt cần đến cơ sở y tế để khám và điều trị ngay. Còn những người lao động từ Angola trở về khi có các triệu chứng sốt, nhức đầu, mệt mỏi cũng nên đi khám để được điều trị sớm.

Angola nằm trong khu vực có bệnh sốt rét lưu hành khá nghiêm trọng; hằng năm số người mắc sốt rét và tử vong do sốt rét được báo cáo chiếm tỷ lệ cao trên toàn cầu. Theo báo cáo của WHO năm 2014 Angola có 2.298.979 bệnh nhân sốt rét, 5.714 trường hợp tử vong do sốt rét.

Thị trường lao động Angola: Tiềm năng nhiều, rủi ro không ít, đi nhiều về ít


(Chinhphu.vn) – Angola là thị trường lao động hấp dẫn với mức lương khởi điểm 800 USD/tháng. Tuy nhiên, thị trường tiềm năng này cũng khiến người lao động gặp nhiều rủi ro khi đi theo đường không chính thống.

Ảnh minh họa

Rủi ro lao động “tiểu ngạch”

Trao đổi với phóng viên, Cục trưởng Cục Quản lý Lao động ngoài nước Nguyễn Ngọc Quỳnh, Bộ Lao động, Thương binh và  Xã hội cho biết: Hiện nay, Bộ chưa cho phép bất cứ tổ chức cá nhân nào đưa lao động Việt nam sang Angola làm việc do các điều kiện về hợp đồng chưa đảm bảo.

Số đông lao động Việt Nam sang Angola theo hạn ngạch lao động do các công ty nước ngoài xin và “bán” lại cho những cá nhân Việt Nam tại Angola. Khi sang đến Angola, người lao động không làm việc cho chủ sử dụng là các nhà thầu đứng tên trong visa mà làm việc cho “cai đầu dài” là các cá nhân và doanh nghiệp khác.

Một bộ phận lao động khác sang Angola bằng visa du lịch có thời hạn 3 tháng (sau đó tìm cách chạy chọt để chuyển thành visa lao động), thông qua một số người Việt tại Angola hợp tác với các cá nhân tại Việt Nam tổ chức.

Theo tìm hiểu của PV Báo Điện tử Chính phủ, lao động sang Angola theo các hình thức trên phải chịu chi phí lớn (khoảng 6.500 USD), trong đó riêng tiền visa lao động khoảng 1.900 USD nộp cho Đại sứ quán Angola.

Về quy chế pháp lý của lao động, mặc dù về hình thức, phần lớn người lao động có visa lao động, nhưng do không làm việc cho chủ sử dụng lao động được cấp hạn ngạch nên vẫn là lao động không hợp pháp. Theo luật pháp Angola, những người lao động như vậy khi phát hiện sẽ bị phạt 1.000 USD và trục xuất về nước.

Như vậy, người lao động chịu nhiều rủi ro ngay từ khâu làm thị thực đến khi xuất cảnh, không được trang bị các kiến thức tối thiểu về các quy định, luật pháp của nước bạn cũng như các kiến thức để đảm bảo sức khỏe của mình trong quá trình lao động.

Đối với những lao động đi làm thuê, thu nhập trung bình hàng tháng đạt khoảng 700-800 USD, những người sang được 2-3 năm thu nhập có thể đạt 1.000-1.200 USD/tháng. Thường chủ sử dụng lao động sẽ cung cấp chỗ ở (lán, trại tại ngay các công trình xây dựng) và nuôi ăn hàng ngày (với chi phí khoảng 200USD/tháng).

Tuy nhiên, nếu lao động bị cảnh sát bắt sẽ bị đưa vào tù hoặc bị trục xuất về nước. Những cái chết đau lòng vì cảm mạo, sốt rét, tai nạn lao động trong thời gian qua là minh chứng rõ rệt sự rủi ro của những lao động này.

Nhận diện lao động Angola

Theo tìm hiểu của phóng viên Báo điện tử Chính phủ, hiện tại, Angola ưu tiên tiếp nhận 2 nhóm lao động nước ngoài vào làm việc. Nhóm 1 là các chuyên gia y tế, giáo dục, nông nghiệp và lao động kỹ thuật cao. Việc tuyển dụng lao động nhóm này dựa trên Bản Ghi nhớ hoặc Thỏa thuận về Hợp tác lao động giữa Chính phủ Angola và nước phái cử.

Nhóm 2 là những người vào làm cho chủ đầu tư dự án tại Angola có vốn trên 1 triệu USD. Nhóm người này dễ dàng được cấp visa lao động với thời hạn 6 năm, sau 5 năm làm việc còn có thể nộp đơn xin thẻ định cư tại Angola.

Ngoài hai nhóm lao động nói trên, Angola cũng cho phép các doanh nghiệp nhận lao động nước ngoài với điều kiện lao động có giấy phép của chủ sử dụng lao động để làm thủ tục xin visa làm việc tại Đại sứ quán Angola ở nước phái cử. Visa lao động có thời hạn cư trú/làm việc 1 năm, thể hiện cùng với các chi tiết khác kể cả tên chủ sử dụng.

Người lao động có nhu cầu sẽ được gia hạn visa 2 lần, mỗi lần 1 năm, tổng thời gian làm việc tại Angola không quá 3 năm. Hồ sơ gia hạn visa lao động được Cơ quan Di trú Angola thực hiện tại trụ sở chính Luanda hoặc tại các tỉnh có Văn phòng của Cơ quan Di trú.

Nếu người lao động làm việc không đúng cho chủ sử dụng ghi trên thị thực sẽ được coi là lao động bất hợp pháp và không được pháp luật Angola bảo vệ khi gặp tai nạn hoặc chết.

Người lao động nước ngoài hợp pháp được đối xử như công dân của Angola. Người lao động được hưởng chế độ bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế. Các tranh chấp phát sinh xảy ra đối với lao động nước ngoài trong quá trình làm việc tại Angola được Bộ Lao động xem xét, giải quyết và hỗ trợ.

Quản lý nhà nước đối với người lao động nước ngoài tại Angola được phân cấp theo Bộ quản lý chuyên ngành có thẩm quyền xem xét, cấp chỉ tiêu trực tiếp cho người sử dụng lao động. Bộ Lao động Angola chỉ tổng hợp nhu cầu tiếp nhận lao động nước ngoài của các Bộ, sau đó cân đối với số lượng lao động Angola được đào tạo trong nước để đề xuất cho Chính phủ giao chỉ tiêu cho các Bộ, ngành.

Đây là một thị trường nhiều tiềm năng, hiện cơ quan chức năng Việt Nam đang có những nỗ lực để "mở lối" đưa lao động sang thị trường này.  Đặng Thu Cúc

Những người lao động Việt ở Angola, Châu PhiEmail

Lao động Việt Nam làm việc tại một công trình xây dựng ở tỉnh Huambo, Angola.
Lao động Việt Nam làm việc tại một công trình xây dựng ở tỉnh Huambo, Angola.

Lao động xuất khẩu Việt không chỉ có mặt tại những nước phát triển như Anh, Đức, Nhật Bản, Hàn Quốc…mà họ được đưa đến các nước đang phát triển và chậm phát triển khác trên thế giới. Một trong những nơi mà một số thanh niên Việt đang lao động với ước muốn có cuộc sống khá hơn tại quê nhà là đất nước Angola, Châu Phi.

Câu chuyện được chính những người trong cuộc kể lại với phóng viên Hoàng Dung.

Chi phí cho chuyến đi

Những lao động Việt Nam qua làm công nhân tại Angola mà chúng tôi tiếp xúc đều cho biết họ đi lao động chui qua dịch vụ cò mồi nên chi phí cho chuyến đi cũng rất đắt.

Anh Trịnh Văn Thông một lao động sang làm việc tại Angola được 3 năm, nhưng hiện tại anh đã về nước, chia sẻ:

“Lúc em đi thì chi phí hết $7.500, thì cũng như bao gia đình khác làm ruộng ở nông thôn, nên số tiền đó đối với gia đình em là quá lớn, tuy nhiên vì cũng muốn được ra đi và mong muốn nâng cao kinh tế cho gia đình nên gia đình quyết định vay ngân hàng. Tuy nhiên khi sang Angola làm việc thì hơn 2 năm em mới trả đủ nợ cả vốn lẫn lãi cho ngân hàng.”

Còn anh Hoàng Hiệp một người lao động đang làm việc ở Angola cho biết.
“Có một số người đi hết $6.000 theo dịch vụ sang bên có người đón, còn mình chỗ quen làm thắng là hết $4.000. Những người đi theo dịch vụ môi giới thì sang bên đó họ gửi đi khắp nơi đi lung tung”

Lúc em đi thì chi phí hết $7.500, thì cũng như bao gia đình khác làm ruộng ở nông thôn, nên số tiền đó đối với gia đình em là quá lớn, tuy nhiên vì cũng muốn được ra đi và mong muốn nâng cao kinh tế cho gia đình nên gia đình quyết định vay ngân hàng.

Anh Trịnh Văn Thông

Những khó khăn.

Angola cách Việt Nam 6 tiếng đồng hồ và con đường di chuyển từ Việt Nam sang phải mất hơn 24 giờ. Dân số Angola khoảng từ 18 – 20 triệu dân bao gồm nhiều sắc tộc. Gần 70% dân số theo đạo Công Giáo. Hiện tại ở Angola còn có những người nước ngoài khác như Trung Quốc, Congo,

Ở một đất nước xa xôi khác biệt về văn hóa, khí hậu, ngôn ngữ lại đi làm công nhân chui không có sự bảo lãnh của công ty nên các công nhân Việt Nam không thể tránh được những khó khăn trong cuộc sống và công việc.
Khi nói về những khó khăn anh Trịnh Văn Thông chia sẻ.

Một cửa hàng của người Việt Nam tại Angola
Một cửa hàng của người Việt Nam tại Angola (nguồn daidoanket )

“Những khó khăn khi lao động ở Angola là: Thứ nhất là bệnh sốt rét, hầu như tất cả lao động Việt Nam cũng không tránh được bệnh rốt sét, người nhiều thì 1 tháng bị 2 đến 3 lần, mà mỗi lần bị bệnh rốt sét thì thuốc rất đắt 1 ngày nằm bệnh viện tính ra hơn 1tr VNĐ mà phải nằm tới 5 ngày, vào đầu năm 2013 bình quân 2 ngày thì có một lao động Việt Nam chết vì bệnh rốt sét. Bản thân em cũng đã từng bị rốt sét 3 lần, nên khi trả được hết nợ thì em quyết định về luôn, nếu không mà đen đủi chết bên đó lại thêm gánh nặng cho gia đình. Thứ hai là công an, đa số công nhân Việt Nam có hợp đồng lao động 1 năm, nhưng không có công ty bảo lãnh (nói chung là đi chui) nên rất hay bị công an gây khó dễ, cứ đi ra đường gặp công an là phải chạy còn nếu bị bắt thì người nào có tiền chuộc thì ở lại làm việc tiếp còn không bị bắt ra tòa và bị trục xuất về nước mà mỗi lần ra tòa thì mất $1.200.

Thứ ba tệ nạn cướp bóc, làm kiếm ra được đồng tiền nhưng phải chôn dưới đất, còn không thì những người bản địa họ vào tận nơi mình ở để cướp có cái gì giá trị thì họ lấy hết, những người đi cướp này đều có súng, và có một số lao động Việt Nam bị cướp bắn chết. Thứ tư là về công việc, khi em ra đi thì được người môi giới hứa hẹn là sang đó tìm cho công việc đầy đủ với mức lương là $1000-$1.200 với những lời hứa ngọt ngào, tuy nhiên khi sang bên đó thì tháng đầu (nếu có tay nghề) thì được trả $600 – $800 những tháng tiếp đó họ cứ hứa hẹn tháng này tháng nọ, nhưng cuối cùng họ không trả.”

Anh Hoàng Hiệp cũng cho biết.

“Công nhân khi mới sang thì người ta đón họ, rồi họ gửi đi đến các chủ công trình, có khi gửi vào chủ thầu Trung Quốc, rồi gửi đi bất kể một chủ thầu nào đó cần người, chứ công nhân không biết công việc của mình, thứ hai nữa, khi chân ráo chân ướt mới đến là hay bị lùa chạy lương. Giá tiền giờ rất cao trước đây là 100.000 bên đó gửi về được $900 còn giờ chỉ còn $500 mất nữa giá rồi”.

Không chỉ những công nhân lao động tại Angola mới lo sợ khi mình bị bệnh rốt sét mà cả những người thân ở nhà nữa, họ cũng nơp nớp lo sợ.

Chị Nguyễn Thị Lan quê ở Nghệ An có chồng đi lao động ở Angola chia sẻ

“Với người khác có chồng đi nước ngoài thì vợ con sung sướng, còn với tôi gần 2 năm chồng tôi đi làm việc tại Angola là chừng đó thời gian tôi sống trong thương nhớ và nơm nớp lo sợ vì mỗi lần chồng tôi gọi điện về thì anh đều nói là hầu như tuần nào củng có người dân lao động của nước Việt Nam mình chết bên đó. Khi thì chết vì bị bọn cướp bắn, lúc thì do người việt mình không quen khí hậu cộng với đề kháng kém nên mắc bệnh sốt rét mà bệnh viện ở xa nên đi viện không kịp mà chết. Mà mỗi lần có người chết thì để lại cho nạn nhân và gia đình một gánh nặng và một nổi đau quá lớn bởi vì xác phải để bên kia hàng tháng trời mới quyên góp đủ tiền để đưa xác về”.

Với người khác có chồng đi nước ngoài thì vợ con sung sướng, còn với tôi gần 2 năm chồng tôi đi làm việc tại Angola là chừng đó thời gian tôi sống trong thương nhớ và nơm nớp lo sợ vì mỗi lần chồng tôi gọi điện về thì anh đều nói là hầu như tuần nào củng có người dân lao động của nước Việt Nam mình chết bên đó

Chị Nguyễn Thị Lan

Còn người nhà anh Trịnh Văn Thông cho biết.

“Khi nghe em trai tôi bị sốt rét đến lần thứ 3 thì gia đình tôi bắt em phải về ngay”.

Ý kiến của cơ quan chức năng.

Với những khó khăn mà công nhân Việt Nam đang gặp phải ở Angola như nạn cướp bóc, tình trạng sốt rét đến tử vong…thì đại sứ quán Việt Nam tại đó không có sự hỗ trợ nào cả.

Anh Trịnh Văn Thông cho biết.

“Đại sứ quán Việt Nam chỉ giúp đỡ bên giấy thông hành cho những ai mất hộ chiếu để họ được về nước, còn họ không có sự giúp đỡ gì khác cho công nhân Việt Nam tại đó nhất là những trường hợp lao động Việt Nam chết bên cũng không thấy sự can thiệp của đại sứ quán và cũng không có sự giúp đỡ nào cả.”

Anh Hoàng Hiệp cho biết thêm.

“Đại sứ quán Việt Nam hầu như không có sự giúp đỡ, họ chỉ đứng ra thông báo để xin tiền cho những ai xui xẻo để đưa xác về nước, còn chưa có một can thiệp gì với an ninh bên đó vì đa số công nhân sang làm chui bên đó nên không được công ty bảo lãnh”.

Trước trình bày của các công nhân Việt Nam ở Angola về chuyện đại sứ quán Việt Nam tại đó không có sự giúp đỡ nào thì chúng tôi có liên lạc với ông Đỗ Bá Khoa ở cơ quan đại diện ngoại giao này của Việt Nam tại Angola nhưng khi nghe nói là phóng viên của đài RFA thì ông tắt máy.

Để tìm hiểu thêm từ phía cơ quan chủ quản trong nước đối với lao động xuất khẩu là Bộ Lao động, Thương binh - Xã hội Việt Nam, nhưng Bộ Lao động, Thương binh - Xã hội Việt Nam lại giới thiệu qua cục quản lý lao động nước ngoài thì Cục quản lý lao động nước ngoài ở khu vực Châu Phi cũng từ chối trả lời.

Hiện nay đang có một số lượng lớn công nhân Việt Nam đang làm việc tại Angola, bên cạnh đó thị trường xuất khẩu lao động từ Việt Nam sang Angola chưa được Nhà nước cấp phép, do vậy các cò lao động thường tìm về các vùng quê thuyết phục, hứa hẹn rồi lừa đưa người dân nghèo đi theo kiểu xuất khẩu lao động chui. Khi không may gặp nạn thì gia đình phải tự chịu hậu quả.

Từ năm 2013 đến đầu năm 2015, đã có ít nhất 33 người quê ở tỉnh Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình đi xuất khẩu lao động chui sang làm việc ở Angola bị tử vong, chủ yếu là do bị sốt rét ác tính, tai nạn lao động, cướp sát hại.




Ám ảnh nạn cướp bóc

Rạng sáng ngày 17.9, một toán cướp khoảng 5 - 6 tên đã tấn công một lán xây dựng của người Việt tại thành phố Luanda (Angola). Không chỉ cướp tài sản, gồm toàn bộ điện thoại, tiền của người lao động, những tên cướp hung hãn này còn chém trọng thương 5 người. Không may mắn, Nguyễn Văn Thế, sinh năm 1977 quê Yên Thành (Nghệ An) bị chấn thương sọ não và đã qua đời tại bệnh viện.

Theo gia đình nạn nhân, để sang Angola, anh Thế đã phải bỏ ra gần 100 triệu đồng. Tuy nhiên, do đi bằng con đường bất hợp pháp, không có người thân nên không có ai đứng ra lo chi phí đưa anh về quê nhà. Chi phí lên tới hàng trăm nghìn USD. Cộng đồng người Việt tại Angola làm thủ tục gửi anh tại nhà xác bệnh viện kêu gọi quyên góp ủng hộ đưa thi hài anh về Việt Nam.

 

Lao động Việt Nam tại Angola liên tục bị cướp tấn công
Thi thể của một lao động bị giết trong một vụ cướp - Ảnh do cộng đồng người Việt tại Angola cung cấp

Trước đó, ngày 26.8, một toán cướp gồm 4 tên đã tấn công 7 người Việt tại Camama 1 - Luanda khi nhóm anh em này vừa ăn cơm xong. Bọn cướp lấy đi toàn bộ điện thoại và tiền trị giá khoảng 4.000 USD. Rất may, các lao động không ai bị thương nặng.

Tình trạng cướp bóc tài sản xảy ra thường ngày khiến cho những lao động ở đây luôn trong tình trạng lo lắng. Liên lạc qua mạng xã hội, anh Hoàng Ngọc Anh quê ở Hà Tĩnh kể: “Chỉ trong một ngày tôi chứng kiến 2 vụ cướp. Buổi sáng khi đi ăn về đến cổng, tôi thấy 8 tên cướp có vũ trang đánh đập bảo vệ và hăm dọa hãm hiếp chị nấu ăn. Lấy đi tiền, điện thoại, laptop, máy móc trong xưởng... Chiều cùng ngày một toán cướp cũng trấn áp một người Việt vơ vét tài sản".

Một nạn nhân khác là anh Bảo Ngọc, quê Con Cuông (Nghệ An) cho biết: “Sống ở nơi đất khách quê người, ranh giới giữa sống và chết 50 - 50. Tôi bị bọn cướp đánh dã man, chúng dùng ổ khóa và chai nước đập vào đầu. Đau lắm, chẳng dám làm gì, chỉ biết chịu trận. Giờ trắng tay, muốn về cũng không được”.

 

Lao động Việt Nam tại Angola liên tục bị cướp tấn công
Hung khí bọn cướp dùng để đánh đập anh Bảo Ngọc - Ảnh: Nhân vật cung cấp

Tình trạng cướp bóc tại Angola lên mức báo động. Theo trang Facebook của cộng đồng người Việt ở Angola, tại thành phố Luanda, chỉ trong trong tháng 5 và tháng 6.2013, đã xảy ra gần 5 vụ cướp, bắt cóc và thậm chí là giết người. Thủ đoạn của nhóm này thường là lừa nạn nhân ra khỏi nhà, hoặc lợi dụng sơ hở ập vào cướp. Tuy nhiên, do người Việt sang Angola đa phần đi theo con đường lao động “chui” nên chỉ biết âm thầm chịu đựng, không dám báo cáo cơ quan chức năng.

Thận trọng khi đi lao động tại Angola

Theo Bộ LĐ-TB-XH, hiện có gần 40.000 công dân Việt Nam đang sinh sống và làm việc tại Angola.

Mặc dù đây là thị trường tiềm năng, nhưng các doanh nghiệp xuất khẩu lao động lại khá thận trọng khi khai thác thị trường này bởi tình hình an ninh khá phức tạp. Ông Nguyễn Văn Hiệp, Tổng giám đốc Công ty Vinaconex mec cho biết, trước đây công ty cũng nhận được những lời mời hợp tác, đưa lao động sang Angola. Tuy nhiên, khi thỏa thuận ký kết lao động dài hạn, chế độ bảo hiểm lúc ốm đau, bệnh tật phía đối tác không đảm bảo nên cho tới nay công ty vẫn chưa tiến hành đưa người sang Anglola. Thêm vào đó tình hình an ninh bất ổn khiến doanh nghiệp không dám mạo hiểm.

Ông Nguyễn Ngọc Quỳnh, Cục trưởng Cục Quản lý lao động nước ngoài cho hay: “Thông tin của Đại sứ quán Việt Nam tại Angola, những người sang Angola tìm việc bằng visa lao động chủ yếu được một số cá nhân người Việt tại Angola “mua lại” giấy phép lao động nước ngoài để nhập cảnh nhưng sau đó lại làm cho các cá nhân và doanh nghiệp không đứng tên trong visa bảo lãnh”.

Theo luật pháp Angola, các lao động này trở thành lao động bất hợp pháp và khi bị phát hiện đều tìm cách “chạy chọt” để không bị bắt và trục xuất. Bên cạnh đó, có nhiều công dân sang Angola bằng visa du lịch hoặc thăm thân và khi sang đến Angola thì tìm cách hợp pháp hóa giấy tờ để ở lại kiếm việc làm.

Tháng 6.2013, Bộ Ngoại giao và Bộ Công an cũng đã cử đoàn công tác sang Angola để khảo sát, đề xuất các biện pháp nhằm bảo vệ tốt hơn quyền lợi hợp pháp của công dân Việt Nam làm việc tại đây.

Để đảm bảo quyền lợi cho các lao động, ông Nguyễn Ngọc Quỳnh cho biết, Bộ LĐ-TB-XH đã phối hợp chặt chẽ với Bộ Ngoại giao thực hiện các biện pháp xúc tiến, khai thác thị trường này để đưa lao động sang làm việc một cách có tổ chức. “Tại kỳ họp Ủy ban hỗn hợp Việt Nam - Angola năm 2010, phía Việt Nam đã chính thức đề xuất Angola ký Thỏa thuận về hợp tác lao động để tạo khuôn khổ pháp lý cho việc cung ứng và tiếp nhận lao động Việt Nam sang làm việc tại Angola nhưng phía Angola chưa ủng hộ”, ông Quỳnh nói.

Ông Quỳnh khuyến cáo: “Lao động chui gặp rất nhiều rủi ro. Lao động chỉ nên đi theo con đường hợp pháp. Nếu không có hợp đồng, người lao động không nên đi. Bộ LĐ-TB-XH đã phối hợp với Bộ Ngoại giao và Đại sứ quán tại Angola cung cấp thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng và các cổng thông tin điện tử về thực trạng tình hình cộng đồng lao động ta tại Angola để cảnh báo người lao động. Phối hợp với Bộ Công an để phát hiện và xử lý nghiêm những tổ chức, cá nhân cung cấp thông tin sai lệch cho người lao động về các điều kiện tại thị trường Angola và tổ chức đưa người lao động sang Angola trái pháp luật”. 

Chỉ có 4 doanh nghiệp thí điểm đưa lao động sang Angola

Theo ông Nguyễn Ngọc Quỳnh, trong khi chờ hiệp định hợp tác lao động giữa 2 nước ký kết, Bộ LĐ-TB-XH đang tích cực tìm các biện pháp đưa lao động sang Angola hợp pháp và có tổ chức. Hiện Bộ đã cho phép thí điểm 4 doanh nghiệp (Công ty HLC, IMS, VTC Corp, OLECO) được đưa 300 lao động sang làm việc tại Angola. Bộ đang chỉ đạo các doanh nghiệp xuất khẩu lao động tìm các hợp đồng phù hợp với điều kiện thực tế tại Angola, với pháp luật hai nước và đảm bảo được quyền lợi cho người lao động để đưa lao động đi.

Thu Hằng


Hai lao nô Hà Tĩnh bị tai nạn, tử vong ở Thái Lan

Dân tríChủ tịch UBND xã Xuân Lộc, Can Lộc (Hà Tĩnh), ông Đậu Phan Xuân Phượng cho biết, trên địa bàn xã vừa có 2 người tử vong, 1 người bị thương nặng tại tỉnh Rayong, Thái Lan do tai nạn giao thông.

Được biết, sáng 2/9, anh Nguyễn Văn Bình (28 tuổi) trên đường đi làm về bằng xe máy chở theo chị Đậu Thị Luận (20 tuổi, vợ anh Bình) và chị Nguyễn Thị Lài (20 tuổi, bạn của vợ) thì bị một chiếc xe ô tô bốn chỗ va vào.

Người thân ôm di ảnh hai nữ nạn nhân gặp nạn tại Thái Lan (ảnh: Văn Bảy)
Người thân ôm di ảnh hai nữ nạn nhân gặp nạn tại Thái Lan (ảnh: Văn Bảy)

Vụ tai nạn khiến chị Đậu Thị Luận và Nguyễn Thị Lài tử vong tại chỗ, anh Nguyễn Văn Bình bị thương, đang được cấp cứu tại tỉnh Rayong.

Hà Phương

Lấy chồng Việt kiều Mỹ, cô dâu bỏ mạng và tan tành 'giấc mơ Mỹ'

Hình ảnh hai mẹ con chị Cam và bé Nhi trong lễ cầu siêu do người dân địa phương tại Mỹ tổ chức cho họ



Cảnh báo lừa đảo tuyển chọn lao động Việt Nam sang làm việc tại Angola

Việc Bộ LĐ-TB-XH không cho phép doanh nghiệp đưa lao động sang Angola vô tình dẫn đến tình trạng người lao động đi “chui” qua “cò”, thua thiệt đủ đường

Cuối tuần qua, Hiệp hội Xuất khẩu lao động (XKLĐ) Việt Nam đã tổ chức tọa đàm về thị trường Angola với sự tham gia của 10 doanh nghiệp (DN) XKLĐ. Tọa đàm diễn ra trong bối cảnh người lao động (NLĐ) sang Angola làm việc “chui” ngày càng gia tăng, trong khi Bộ LĐ-TB-XH không cho phép các DN XKLĐ đưa lao động sang thị trường này.


Thông tin rao tuyển lao động sang Angola làm việc xuất hiện đầy rẫy trên mạng

Thiệt thòi vì đi “chui”

Theo thông tin của Đại sứ quán Việt Nam tại Angola, hiện có khoảng 40.000 người Việt đang sinh sống và làm việc ở Angola. Trong đó, ước có khoảng vài ngàn lao động do một số cá nhân đưa sang Angola theo hạn ngạch do các công ty xây dựng của Trung Quốc xin và “bán” lại cho các nhà thầu nhỏ người Việt (xin visa lao động tại Đại sứ quán Angola ở Việt Nam); hoặc đi bằng visa du lịch có thời hạn 3 tháng, sau đó tìm cách chạy chọt để chuyển thành visa lao động. Hầu hết lao động đều phải đi qua các đường dây môi giới, “cò” lao động, “chung chi” bình quân 6.500 USD/người, trong đó riêng tiền xin visa lao động khoảng 2.000 USD/người.
Về thu nhập, cũng theo Đại sứ quán Việt Nam tại Angola, đa số lao động đều có thu nhập khá, từ 800 - 1.000 USD/tháng. Tuy nhiên, do làm việc cho các nhà thầu xây dựng nhỏ nên cũng có không ít người thiếu việc làm, thu nhập bấp bênh. Chưa kể, họ không có bảo hiểm; gặp ốm đau, tai nạn… thì chủ thầu trả chi phí nhưng cũng được chăng hay chớ.
Đáng nói hơn là do sang Angola theo hạn ngạch không chính thức hoặc đi “chui” nên dù có chạy được visa lao động, NLĐ vẫn bị coi là bất hợp pháp. Do vậy, nhiều trường hợp bị cảnh sát bắt, phải đút lót từ vài chục hoặc vài trăm USD để được thả. Có người bị đưa vào tù phải trả hàng ngàn USD để không bị trục xuất.

Mặt khác, do điều kiện môi trường không phù hợp nên nhiều lao động bị sốt rét, ốm đau, trong khi chi phí chữa bệnh tại Angola rất cao. Thêm vào đó, tình hình an ninh tại Angola không bảo đảm nên đã có một số người Việt Nam bị cướp, thậm chí bị giết để cướp của.

Thị trường nhiều tiềm năng

Từ đầu năm 2013, Công ty Airseco tổ chức tuyển chọn tạo nguồn cho thị trường Angola. Ngay sau đó xảy ra hàng loạt vụ tiêu cực, lừa đảo NLĐ sang Angola. Thêm vào đó, từ đầu năm đến nay, gần 20 lao động sau khi sang Angola bị bệnh sốt rét chết, bị đột tử…
Những thông tin trên khiến Bộ LĐ-TB-XH và Cục Quản lý Lao động ngoài nước quyết định không thẩm định bất kỳ hợp đồng nào của các DN đưa lao động sang Angola. “Phải tiến hành đánh giá, khảo sát kỹ thị trường, còn hiện tại, bộ chưa cho phép đưa lao động sang Angola” - ông Nguyễn Thanh Hòa, Thứ trưởng Bộ LĐ-TB-XH, khẳng định.

Trong khi đó, các DN lại cho rằng sự thận trọng quá mức của cơ quan chức năng làm khó DN và vô tình dẫn đến việc NLĐ phải “chung” tiền cho “cò” để được sang Angola trái phép. Ông Nguyễn Xuân Vui, Tổng Giám đốc Công ty Airseco, cho biết công ty có quan hệ với 4 đối tác là các nhà thầu xây dựng quy mô lớn ở Angola; bảo đảm thu nhập, việc làm ổn định; các chế độ, quyền lợi và tư cách lao động được công nhận như lao động bản địa. “Đáng tiếc là dù có đơn hàng tốt nhưng Cục Quản lý Lao động ngoài nước vẫn không chấp nhận” - ông Vui nói.

Theo Hiệp hội XKLĐ Việt Nam, thời gian qua phát sinh nhiều rủi ro là do NLĐ đi “chui”, không được ai bảo vệ quyền lợi. Hiệp hội kiến nghị Bộ LĐ-TB-XH cần có đánh giá toàn diện thị trường, tạo điều kiện để DN khai thác thị trường thu nhập khá, nhiều tiềm năng này.

Theo báo Người lao động

Vietnam Hitech: Điện thoại dẫn đầu giá trị xuất khẩu 8 tháng đạt trên 22 tỷ USD

Tám tháng, tổng giá trị xuất khẩu hàng hóa của cả nước đạt 112,190 tỷ USD, trong đó xuất khẩu điện thoại và linh kiện dẫn đầu đạt trên 22 tỷ USD.


 Giá trị xuất khẩu điện thoại và linh kiện 8 tháng 22,30 tỷ USD;(Ảnh minh họa: KT)
Giá trị xuất khẩu điện thoại và linh kiện 8 tháng 22,30 tỷ USD;(Ảnh minh họa: KT)

Theo số liệu của Tổng cục Thống kê, tính chung 8 tháng qua, tổng giá trị xuất khẩu hàng hóa của cả nước đạt 112,190 tỷ USD, trong đó xuất khẩu của khu vực kinh tế trong nước đạt 32,618 tỷ USD, khu vực có vốn đầu tư nước ngoài đạt 79,572 tỷ USD.

Đóng góp vào giá trị xuất khẩu 8 tháng qua, một số nhóm hàng chủ yếu có giá trị xuất khẩu cao trên 10 tỷ USD như: Điện thoại và linh kiện 22,30 tỷ USD; Dệt may 15,45 tỷ USD; Điện tử, máy tính và linh kiện 11,09 tỷ USD.

Bên cạnh đó, nhiều nhóm hàng khác đạt mốc từ 1 tỷ USD đến 8 tỷ USD như: Giày dép 8,57 tỷ USD; thủy sản đạt 4,30 tỷ USD; rau quả 1,57 tỷ USD; hạt điều 1,76 tỷ USD; cà phê 2,23 tỷ USD; gạo 1,50 tỷ USD; túi xách, ví, va li, mũ, ô dù 2,16 tỷ USD; gỗ và sản phẩm gỗ 4,36 tỷ USD…

Ở chiều ngược lại, tổng giá trị nhập khẩu hàng hóa của cả nước 8 tháng qua đạt 109,736 tỷ USD, trong đó xuất khẩu của khu vực kinh tế trong nước đạt 45,349 tỷ USD, khu vực có vốn đầu tư nước ngoài đạt 64,387 tỷ USD.

Một số nhóm hàng nhập khẩu với giá trị cao trên 1 tỷ USD như: thức ăn gia súc 2,11 tỷ USD; xăng dầu 3,04 tỷ USD; hóa chất 2,02 tỷ USD; tân dược 1,73 tỷ USD; gỗ và sản phẩm gỗ 1,14 tỷ USD; bông 1, 18 tỷ USD; sợi dệt 1,04 tỷ USD; vải 6,80 tỷ USD; nguyên phụ liệt dệt, may, giày dép 3,37 tỷ USD; sắt thép 5,25 tỷ USD; Điện tử, máy tính và linh kiện 17,52 tỷ USD; Điện thoại và linh kiện 6,52 tỷ USD; Máy móc thiết bị, dụng cụ, phụ tùng khác 17,74 tỷ USD…

Như vậy, 8 tháng cả nước xuất siêu 2,454 tỷ USD


90% giá trị tài nguyên miền Nam nằm trong tay 10% đại gia cán bộ Bắc kỳ:

Sài Gòn... cuộc chiến vẫn chưa dứt!

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Gió xoay chiều, kể từ khi phe “miền bắc có lý luận” lên nắm quyền cai trị, nhiều cơn giông tố dù “ngầm’ hay “nổi” đều đang gia tăng một cách mạnh mẽ, cuộc thanh trừng đã bắt đầu diễn ra, nhưng có vẻ hầu hết nạn nhân đều là các “đại gia”, các “sân sau” của quan chức tiền nhiệm.

Các quan chức thuộc phe “miền bắc có lý luận”, dường như cách “thu tóm” không có gì được xem là “đột phá” về tư duy, mà hầu hết là vẫn dùng theo “chiêu thức cũ”, tung tin lên mạng tạo thành dư luận, báo chí vào cuộc, công an vào cuộc, và kết quả thì các “nạn nhân”, từ một kẻ được nhà cầm quyền ca ngợi, cấp bằng khen, chỉ một đêm hay vài ngày đã trở thành “kẻ gây tộc ác” trước con mắt của công chúng. 

Nhưng cũng có những bất ngờ khiến cho các quan chức “miền bắc có lý luận” trở nên lúng túng, như vụ bắn tại Yên Bái, không phải vô cớ mà vụ bắn xảy ra, cũng không phải vì “yêu nước thương cán bộ” mà ông Nguyễn Xuân Phúc lại “nhiệt tình” quan tâm đến sự kiện này, nguồn cơ vụ bắn đã bị toàn bộ những kẻ được gọi là “lãnh đạo” ém nhẹm, dù ai cũng biết rõ vụ bắn liên quan đến tình trạng khai phá rừng vô tội vạ ở Yên Bái.

Tại Sài Gòn, cũng không phải không có lý do mà hôm 17 tháng 8 tờ báo Tuổi Trẻ đã cho đăng loạt bài về cái gọi là “cử tri thắc mắc vụ xây sân golf ở sân bay Tân Sơn Nhất”. Dân Sài Gòn đặc biệt là quận Tân Bình ai cũng biết rõ các khu đất xung quanh phi trường Tân Sơn Nhất là thuộc quyền quản trị của Bộ Quốc phòng, thế mà tờ Tuổi Trẻ lại “cả gan” dám đăng bài gây “bất lợi” cho dự án sân golf? Theo đó các “cử tri” còn tố là dự án sân golf chỉ là bình phong, thực chất là xẻ đất đai để bán cho các dự án xây khách sạn, nhà hàng sang trọng v.v...

Dân Sài Gòn hiểu rõ, Bộ Quốc phòng khư khư ôm chặt vùng đất này, vì mối lợi quá lớn cả về mặt kinh tế lẫn chính trị, mục tiêu sau cùng là buộc di dời sân bay quốc tế về Long Thành.

Về mặt kinh tế, rõ ràng nếu sân bay quốc tế dời về Long Thành, thì sân bay Tân Sơn Nhất chỉ còn hai chọn lựa, một là trở thành phi trường nội địa thì sẽ có thêm đất cho Bộ Quốc phòng, chia chác trong các dự án xây dựng đô thị, bao gồm luôn khách sạn, trung tâm thương mại, nhà hàng, giải trí v.v...

Còn hai là về mặt chính trị, phi trường Tân Sơn Nhất có nguy cơ trở thành một phi trường quân sự, theo đó các đường phi đạo sẽ được tu sửa lại cho phù hợp với các loại chiến đấu cơ, trực thăng của quân đội Việt Nam và cả PLA (lực lượng giải phóng Nhân Dân Trung Quốc), và không biết sẽ có bao nhiêu “đại gia” thuộc phe “miền bắc có lý luận” sẽ trúng thầu các dự án xây dựng xung quanh phi trường Tân Sơn Nhất, và đằng sau các “đại gia” này vốn xưa nay làm ăn nơi đất Bắc, thì chỉ toàn hợp tác với các “đại gia” của “Thiên Triều”, thì ai sẽ là nơi cung cấp nguồn vốn xây dựng? 

Các quan chức mới lên nhiệm thuộc phe “miền bắc có lý luận”, đặc biệt là ông Bí thư Thành ủy Sài Gòn Đinh La Thăng, sẽ có những “chiêu thức” gì để “thu tóm” các dự án, những ngành hái ra tiền cho đám “đại gia’ đất Bắc Phần mà thực chất là “bàn tay lông lá” của Trung Quốc ở phía sau?

Đất Sài Gòn nói riêng và Miền Nam nói chung vốn là mảnh đất màu mỡ cho việc kiếm tiền, hốt bạc, vì tánh khí của dân Nam Kỳ dễ dãi, xuề xòa, hiện đang là điểm nhắm tới của đám “đại gia” Bắc Kỳ có gốc gác Đông Âu, nhưng lại có nhiều mối làm ăn với Trung Quốc, cả vùng miền bắc đã tan hoang vì lối khai thác, xây dựng, móc ngoặc vô tội vạ của những tên “đại gia” này, và giờ đây Đinh La Thăng đang trở thành kẻ “tiên phong” mở đường cho các “đại gia” Bắc Kỳ “xâm chiếm” các mối làm ăn ở miền nam bao gồm luôn mảnh đất “vàng” ở Sài Gòn.

Vùng đất này kể từ khi mở cửa kinh tế (cuối thập niên 80), vốn là vùng đất của các “đại gia” đảng viên gốc miền Nam làm ăn với Hàn Quốc, Đài Loan, Âu Châu, Hoa Kỳ, đến nay gió đã xoay chiều, những mối làm ăn béo bở này đang trở thành mục tiêu của đám “đại gia” Bắc Kỳ hay Đông Âu.

Không phải không có lý do khi báo chí đột nhiên đăng tải ngôi biệt thự “khủng” của đại gia Trầm Bê?

Không phải không có lý do trong vụ án Phạm Công Danh, bằng mọi giá phải lôi kéo ban điều hành của công ty “Doctor Thanh” vào vụ án?

Cũng không phải không có lý do báo Tuổi Trẻ và Một Thế Giới, lại đăng tải hàng loạt lời kêu ca của cái gọi là “cư dân” ở Sài Gòn phải “hít thở” mùi nồng nặng của bãi rác Đa Phước?

Kịch bản vốn phải như vậy, vì bước kế tiếp sẽ là Bí Thư Đinh La Thăng “vào cuộc”, rồi “chỉ đạo” cho các ban ngành mở cuộc điều tra.

Tiếp theo là Bộ Công an hay Bộ Tài nguyên và Môi trường sẽ ra thông cáo báo chí, nói rằng “có nhiều sai phạm” đệ trình lên “Thủ tướng để xin chỉ đạo”.

Và đoạn chót của kịch bản, ai cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra, “nạn nhân” một là bỏ của chạy lấy người, thỏa hiệp để mua sự an toàn cho bản thân, cho gia đình, cho tài sản “ngầm” còn sót lại, thứ hai là phủi đít “nhập kho”, đứng nhìn tài sản “rớt” vào tay của các “đại gia” gốc Bắc Kỳ hay Đông Âu, trên danh nghĩa “cải tổ” hay “tạm thời quản lý”. 

Vụ đại gia David Dương hiện nay, bãi rác Đa Phước đang trở thành “con dê” đầu tiên cho Đinh La Thăng “làm thịt”, cư dân xung quanh khu vực bãi rác Đa Phước chịu đựng mùi hôi thúi là chuyện dể hiểu, nhưng xa đến 8-10 km, mà báo chí đăng tãi là “mùi hôi nồng nặc” thì ai cũng thấy có chuyện gì “không ổn” từ các tay viết “đâm thuê chém mướn” này. “Không ổn” là tại sao 2, 3 bãi rác ở miền Bắc California dưới quyền của David Dương, lại không hề có những “kêu ca” như bãi rác Đa Phước ở Việt Nam? Không lẽ chính quyền của Tổng Thống Obama “bảo kê” cho David Dương?

Ai cũng biết mỗi ngày công ty Đa Phước của ông David Dương phải xử lý 5,000 tấn rác, theo đó Hồ Chí Minh phải chi trả cho công ty này 18 Mỹ kim cho mỗi tấn rác, nhìn đã thấy ngay con số, mỗi ngày Hồ Chí Minh phải chi trả cho việc xử lý rác là 90,000 USD, và cứ vậy nhân lên thành con số mỗi tháng, có “đại gia” Bắc Kỳ nào mà không “thèm thuồng” mối làm ăn này của David Dương?

Nhưng “cướp” bằng cách nào cho “hợp pháp” và đó chính là trách nhiệm của Đinh La Thăng trong nhiệm kỳ Bí Thư Thành Ủy ở thành Hồ. Và đó là lý do tại sao các tay “đâm thuê chém mướn” của tờ Tuổi Trẻ hay Một Thế Giới, trong mấy tuần này đã “ưu ái” nhiều bài viết về Đa Phước. 

Tương tự David Dương, vụ Vũ Quang Hải được “bổ nhiệm” vào công ty Rượu Bia và Nước Giải Khát Sài Gòn hay còn gọi là Sabeco, đang được phe “miền bắc có lý luận” ráo riết “đập” với lý do thuộc dạng “con ông cháu cha” nhận chức. 

Riêng tại Sài Gòn, công ty Sabeco (vốn là công ty sản xuất bia ở miền Nam trước 75), được xem là công ty quốc doanh (nhà nước làm chủ 89%) hái ra tiền nhất so với các công ty quốc doanh thua lỗ như EVN hay PetroVietnam, riêng tại đất Sài Gòn, Sabeco mỗi năm sản xuất lên đến 11 tỷ lít bia vẫn không đủ cung cấp, chỉ cần lời 5 cents (USD) cho mỗi lít bia, thì người ta đã thấy con số hàng năm công ty này thu lợi là bao nhiêu, có “đại gia” Bắc Kỳ nào mà không muốn “cướp” Sabeco về tay của mình?

Đất Sài Gòn là nơi hái ra tiền cho nhiều thành phần trong xã hội, nhưng nó cũng là nơi “chôn xác” cho những ai không hiểu rõ thời cuộc, nhất là cho những ai không hiểu rõ “cách chơi” của nhà sản.

Trong một xã hội mà cơ chế “tàn tật”, quản lý “dốt nát” thì đó chỉ là vùng đất màu mỡ cho hai thành phần đầu tư nước ngoài hưởng lợi.

Thành phần thứ nhất là những Đại Công ty xuyên quốc gia cở như Samsung, Nike, luôn đầu tư vào những quốc gia có luật lệ lỏng lẻo, tham nhũng, giá nhân công rẻ hơn súc vật, còn được ưu đãi về đất đai, ưu đãi về thuế, để họ có thể thu lợi nhuận khổng lồ trong khoảng một thập niên, trước khi tìm kiếm mảnh đất khác để tiếp tục khai thác. 

Thành phần thứ hai là những kẻ làm ăn theo kiểu “gạt đầu sông cuối chợ” hưởng lợi ngắn hạn trong một vài năm, chụp giựt, đạp lên đầu kẻ khác rồi ôm tiền bỏ chạy.

Còn những nhà đầu tư nghiêm túc, lương thiện và lâu dài, có tầm nhìn rộng, thì chỉ chọn đầu tư ở những quốc gia hay vùng lãnh thổ minh bạch rõ ràng, tương tự như nhiều năm trước đây ở Hong Kong, Đài Loan hay Singapore.

Dù bị vặn vẹo méo mó trong 40 năm qua, dù bị cai trị một cách “ngột ngạt” của đám “miền bắc có lý luận”, nhưng dân chúng Sài Gòn vẫn được xem là biểu tượng của nền văn hóa rực rỡ so với mặt bằng trên toàn quốc, Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, không cần những lời “chém gió” của Đinh La Thăng là “tái lập Hòn Ngọc Viễn Đông” hay đòi biến Sài Gòn trở thành một thứ “Thượng Hải” của “Thiên Triều”. 

Cuộc chiến “dành sân” hay “chiếm đất xưng vương” vẫn đang diễn ra một cách gay gắt vẫn đang tăng cường độ kể từ khi Đinh La Thăng trở thành Bí Thư Thành Ủy, nó vẫn đang làm tăng thêm sự khác biệt văn hóa giữa miền Nam và những kẻ “miền Bắc có lý luận”. 

Nếu ai đó cho rằng quan điểm trên là “phân biệt vùng miền”, nhưng nếu nhận rõ sự tham lam của những “đại gia” Bắc Kỳ đang làm gì ở miền Nam, thì đây vẫn là một thực tế, Sài Gòn vẫn có những cuộc chiến đang tiếp diễn, dù cuộc chiến quân sự đã chấm dứt từ hơn 40 năm trước. 

30.08.2016

Nghe bà chủ tịch quốc hội nói mà muốn ói

Trần Thùy Dzương (Danlambao) -  “Thanh niên cả nước cần nhận thức ngày càng sâu sắc những giá trị to lớn của tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, coi đây là nền tảng tinh thần vững chắc, xây dựng giá trị văn hóa và chuẩn mực của thanh niên thời đại mới...” - Nguyễn Thị Kim Ngân, đảng viên CS - CT/Quốc Hội-CHXHCN/VN.

Thật là đau thương và khôi hài, cười ra nước mắt. Có đi cùng trời cuối đất cũng không thể tìm đâu ra một lãnh tụ của một dân tộc, quốc gia độc lập nào mà có một “phong cách” lên phương án “giết dân mình” hàng loạt nhưng phải trình lên một lãnh tụ nước khác xin xem xét và cho chỉ thị…!?

*

“Chim khôn hót tiếng nhẹ nhàng 
Kẻ dại nói kiểu điếm đàng khó nghe”

Cùng là động vật nhưng con người khác con vật là vì con người có những thứ mà con vật không thể có được, một trong những thứ đó là: Ngôn Ngữ và Tư Duy. Con người có lý trí biết liêm sỉ nên khi nói với đồng loại thường cân nhắc sự phải, trái, đúng, sai. Con vật thì không, nó lên tiếng chỉ bởi bản năng bầy đàn và để sống còn nó gầm rú xé xác đồng loại khi cần mà không hề biết xấu hổ, vì vậy con người thường mặc quần áo, loài vật thì không bao giờ. Trong ngôn ngữ con người có giáo dục văn hóa về nhún nhường khiêm tốn cũng thể hiện qua câu cao dao: "Nên nói cái chín từ mười, Nói mười từ chín kẻ cười người chê” hoặc giả "người ngay nói 9 dù 10, từ không nói có là người gian manh". Đây là tinh túy của sự thành thật và khiêm nhường phát sinh từ nhân cách có học có đạo đức mang hàm ý khuyên nhủ: Đã là người thì đừng vì quyền lợi bản thân mà nói phóng đại, nói cường điệu, nói trái với sự thật để lừa bịp mọi người, nhất là lừa bịp đồng bào những người mà hột cơm của họ đang nuôi sống mình hàng ngày. Chúng ta thử nghe bà tân CT/Quốc Hội “nói” như huấn thị với thanh niên cả nước Việt Nam như thế này:

“Thanh niên cả nước cần nhận thức ngày càng sâu sắc những giá trị to lớn của tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, coi đây là nền tảng tinh thần vững chắc, xây dựng giá trị văn hóa và chuẩn mực của thanh niên thời đại mới...” 

“Là thanh niên, chúng tôi đã phải động não suy tư chiêm nghiệm lời nói của Bà CT/Quốc Hội, nhưng không thể nào đồng thuận cùng bà về cái chuẩn mực của thanh niên thời đại mới mà bà đề cập đó được…” (ảnh minh họa)

Vì lẽ, bất cứ quốc gia dân tộc nào, mỗi thời đại và giai đoạn lịch sử khác nhau đều có những mẫu hình thanh niên chuẩn mực khác nhau phù hợp để hội nhập với thời đại ấy thì mới đưa được quốc gia dân tộc lên bệ phóng cất cánh cùng thiên hạ. Không thể lấy cái “tư tưởng, đạo đức, phong cách” của một xác chết (Hồ Chí Minh) mà không ít người dân trong nước và nhân loại thế giới liệt HCM vào hàng “đồ tể” giết hại nhân loại, làm nền tảng giá trị chuẩn mực cho thanh niên Việt Nam ngày nay. 

Để rộng đường cho thanh niên VN nghiệm suy, nhất thiết cần phải “tiểu phẫu” lật lên mặt trái của 3 cái mệnh đề mà bà CT/Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân tô hồng điểm xuyến lấy đó làm chuẩn mực cho thanh niên Việt Nam ngày nay làm nền tảng là: “tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”!?...

Nói về Tư Tưởng: Chẳng cần phải nhào nặn trét phấn tô son thêm thắt cầu kỳ, rất đơn giản nghiệm suy từ luận điểm liên quan, nhiều triết gia cho rằng, “tư tưởng” chỉ là một dạng suy nghĩ thúc đẩy người ta thực hiện một hay nhiều các hành động nào đó. Ví dụ như một tay đánh bom liều chết Trung Đông trước khi hành động hay hô khẩu hiệu "Thánh Allah vĩ đại" - thì người ta nói hành động ấy phát sinh từ “tư tưởng Hồi giáo cực đoan”. Tương đồng như vậy, sinh thời Hồ Chí Minh luôn hô hào cổ vũ: “Để cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên toàn thế giới, tôi sẵn sàng mua chiến thắng đó dẫu phải đốt sạch cả dãy Trường Sơn hay phải đánh Mỹ đến người VN cuối cùng”. Suy theo logic, tư tưởng Hồ Chí Minh (nếu có) chỉ là đánh Mỹ để cùng với quốc tế CS nhuộm đỏ XHCN/CS lên toàn lãnh thổ VN và cả thế giới dẫu có hy sinh đến người VN cuối cùng... Ngược lại một lãnh tụ cùng thời với HCM (nhưng cả thế giới đều ngưỡng mộ) là ông Lý Quang Diệu của Singapore thì khẳng khái rằng “Chỉ có kẻ ngu mới đánh Mỹ”, bởi qua thực tế chứng minh Mỹ đã hao tốn tiền của rất nhiều và hy sinh hơn nữa triệu quân trên khắp các mặt trận thế chiến II cuối cùng Mỹ là quốc gia thắng trận nhưng không một nước nào kể cả 3 nước “tù binh” Ý- Đức - Nhật than phiền là Mỹ chiếm đóng tước đoạt đất đai của họ, không hề cướp bóc một thứ gì ngược lại Mỹ lại còn hỗ trợ 3 quốc gia “bại trận” này từ tro tàn đổ nát vươn lên thành những nền kinh tế hùng mạnh của thế giới. 

Rõ ràng cái “tư tưởng” đánh Mỹ là một sai lầm nghiêm trọng của “nhiệt tình cộng với ngu dốt thành phá hoại” rất nặng nề của HCM mà di lụy vẫn còn đến ngày hôm nay là Tàu Cộng đang làm dậy sóng Biển Đông... hơn nữa trong tư liệu CSVN có ghi nhận Hồ Chí Minh từng nói rằng: “Tôi không có tư tưởng nào khác ngoài tư tưởng chủ nghĩa CS Mác Lê Nin”. Tuy nhiên rất tiếc (thật khôi hài). Hiện nay trên toàn thế giới chỉ còn duy nhất CS Bắc Triều Tiên là chưa thay đổi, chứ CS Tàu, CSVN, CS CuBa đang muối mặt lấy Chủ Nghĩa Tư Bản để xây dựng CNXH/CS!? Và cay đắng hơn nữa khi chính 3 ông VIP/CS (bậc thầy) của CSVN cùng nhau nói về cái “tư tưởng” cộng sản Mác Lê Nin của Hồ Chí Minh như thế này: 


1) Russia President Vladimir Putin (Tổng Thống Nga đương nhiệm): - Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim.

2) Russia President Boris Yeltsin (nguyên Tổng Thống Nga): - Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải chúng nó.

3) Soviet Secretary General Mikhail Gorbachev (nguyên Tổng BT/CS Xô Viết): -Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà thú nhận rằng: cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.

Liên Hiệp Quốc có 193 quốc gia chỉ còn sót lại 3 chế độ cộng sản độc tài trong đó CSVN là một. Vậy thì cái “giá trị to lớn của tư tưởng” HCM ấy nó lớn đến mức độ nào để bà CT/Quốc Hội cường điệu với thanh niên Việt Nam? Liệu Bà CT/Quốc Hội có còn cái đầu và trái tim “người” như ông Putin viện dẫn? 

Nói về “đạo đức HCM” - Với học hàm thạc sĩ ít nhất Bà CT/Quốc Hội Nguyễn thị Kim Ngân cũng tỏ tường về bề dày lịch sử Việt Nam, vậy thì có thể nào bà chỉ ra giùm cho học sinh, sinh viên cả nước biết, trong 4000 năm Sử Việt có vua chúa hoàng gia triều đại nào của VN đã phải đích thân qua Tàu nhận lệnh của kẻ thù truyền kiếp phương Bắc rồi về đè cổ giết đồng bào ruột thịt của mình chỉ trong một chiến dịch CCRĐ lên tới 172.008 người? (theo đúng mô hình của China 1953) – Đây là “đạo đức gì”? 


Thêm nữa, có thể nào Bà CT/Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân hãy vui lòng giải thích cho mọi người dân tỏ tường, đây có phải là “giá trị đạo đức lớn” (theo bà nói) của Hồ Chí Minh? Khi mở đầu trang sử đẫm máu CCRĐ - Nạn nhân bị đấu tố tử hình đầu tiên theo sự chuẩn thuận của HCM lại là một phụ nữ tên Nguyễn Thị Năm (Cát Hanh Long) một người mà đảng CSVN hàm ân nhiều nhất, người lấy tài sản của mình đóng góp cho ngân sách CSVN lớn nhất thời kỳ đó 1950 (700 lượng vàng) người từng nuôi ăn, nuôi ở rất nhiều cán bộ lãnh đạo cao cấp quan trọng của CP/ Hồ Chí Minh (Việt Minh) bao gồm: Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt Lê Đức Thọ, Phạm Văn Đồng, Hoàng Hữu Nhân, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ Quốc Uy, Hoàng Thế Thiện, Lê Thanh Nghị v.v... - Bà Nguyễn thị Năm bị gán tội “địa chủ, tư sản bóc lột”… Bóc lột để có 700 lượng vàng biếu cho chế độ, địa chủ để có cơm gạo nuôi từng bầy lãnh đạo CSVN thời đói khát? Lưu ý rằng Hồ Chí Minh lúc ấy đang ở trên đỉnh cao quyền lực, muốn tha ai thì tha, muốn giết ai thì giết. Thật cay đắng! Loài chó cũng không phản chủ như thế bao giờ! Vậy mà đó là “đạo đức lớn” HCM (theo lời bà CT/Quốc Hội).

Giết người ơn nặng ân sâu (Bà Nguyễn thị Năm) là “đạo đức lớn HCM”

“Có những người mà nhân loại luôn kính trọng vì họ đã làm nhiều điều tốt đẹp cho nhân loại, nhưng chúng ta đừng bao giờ quên trong lịch sử cũng có những tên độc tài bàn tay thấm đẫm máu đồng loại, chúng như loài dã thú đội lốt người chà đạp lên nhân phẩm và quyền của người dân,... chúng làm vấy bẩn lịch sử văn minh của nhân loại”. 

Điểm Mặt Những Tên Đồ Tể Của Nhân Loại

1. 13 Bloody Dictators of the 20th Century - 13 tên độc tài vấy máu người của thế kỷ 20.

Posted o­n November 18, 2011 by Editorial Staff

2. 25 of History’s Deadliest Dictators - 25 Tên Độc Tài Khát Máu Nhất Trong Lịch Sử

Posted by Josef o­n January 31, 2013

3. From Stalin to Hitler, the most murderous regimes in the world - Từ Stalin tới Hitler, các chế độ giết người nhiều nhất trên thế giới

By Nigel Jones, 29 January 2012

4. History's greatest monsters - Những quái vật vĩ đại nhất lịch sử


5.  List of dictators - Danh sách các tên độc tài

This page was last modified o­n 21 March 2014, at 21:55.

6. 13 Deadliest Dictators - 13 Tên Độc Tài Khát Máu Nhất thế giới


7. Question: Who was the Bloodiest Tyrant of the 20th Century?. - Câu hỏi: Ai là bạo chúa khát máu nhất của thế kỷ 20?.

Matthew White, Last updated September 1999

Danh sách trên dẫn nguồn từ nhiều quốc gia khác nhau, đáng buồn là bên cạnh tên Stalin, Mao Trạch Đông luôn có tên một người Việt Nam đó là Ho Chi Minh mà chắc chắn rằng các quốc gia công bố danh sách ấy không có nước nào liên quan thù hằn gì với Hồ Chí Minh và chắc rằng Bà CT/Quốc Hội căn cứ vào sự “nổi tiếng quốc tế” này mà khẳng định HCM có “đạo đức lớn” chăng?.

Và tiếp theo đây là: “phong cách lớn Hồ Chí Minh” (lời bà CT/Quốc Hội) 

Tự cho là cầm đầu đảng “cách mạng” – Lãnh tụ, Chủ Tịch của một nước, hô vang: “đấu tranh cho nền độc lập tự do của dân tộc” mà tận ngày nay “đảng ta” tôn vinh như một “siêu anh hùng” Chúng ta hãy nhìn xem “phong cách anh hùng” của HCM qua tư liệu của nước Nga… 


Thư của Hồ Chí Minh gửi Stalin

Bức thư thứ nhất (30-10-1952) 

(Bản dịch): Thưa đồng chí I. V. Stalin kính mến,

Tôi đã bắt đầu soạn Dự thảo Cương lĩnh Cải cách ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam, và nó sẽ được trình lên đồng chí trong vài ngày tới. Tôi có một số thỉnh cầu dưới đây xin gửi tới đồng chí và cũng hy vọng sẽ nhận được chỉ thị của đồng chí về những yêu cầu này:

1. Xin cử tới Việt Nam một hoặc hai đồng chí Liên Xô để tìm hiểu và nghiên cứu tình hình ở đó. Nếu những đồng chí này thành thạo tiếng Pháp thì họ có thể giao tiếp với các tầng lớp nhân dân rộng rãi hơn. Từ Bắc Kinh tới chỗ chúng tôi cần khoảng mười ngày.

2. Chúng tôi muốn gửi sang Liên Xô học tập khoảng từ 50 tới 100 học sinh. Họ đã học xong lớp 9 ở Việt Nam, trong số đó có cả đảng viên lẫn ngoài đảng. Tuổi của họ từ 17 tới 22. Liệu đồng chí có đồng ý với đề nghị này?

3. Chúng tôi mong đồng chí gửi cho 10 tấn ký ninh một năm, để nhân dân và quân đội dùng, cũng có nghĩa là cứ 5 tấn cho mỗi nửa năm.

4. Chúng tôi cần các loại vũ khí sau:

(a) Pháo phòng không 37mm trang bị cho bốn Trung đoàn, tất cả là 144 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu.

(b) Pháo dã chiến 76,2mm cho hai Trung đoàn, tổng cộng là 72 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu.

(c) Súng máy phòng không 12,7mm – 200 khẩu cùng 10 cơ số đạn.

Sau khi nhận được chỉ thị của đồng chí về những vấn đề đã nêu trên, tôi dự định sẽ rời Mạc tư khoa vào ngày mồng 8 hoặc mồng 9 tháng 11.

Xin gửi tới đồng chí lời chào cộng sản và những lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Hồ Chí Minh

30 tháng 10 năm 1952

Bức thư thứ hai, ngày 31-10-1952

(Bản dịch): Thưa đồng chí Stalin kính mến,

Tôi xin gửi tới đồng chí bản dự thảo Cương lĩnh Cải cách ruộng đất của Đảng Lao động Việt Nam. Bản dự thảo Cương lĩnh này do tôi soạn với sự giúp đỡ của các đồng chí Lưu Thiếu Kỳ và Vương Giá Tường.(CSTQ) Xin đồng chí xem xét và cho chỉ thị về vấn đề này.

Gửi đồng chí lời chào cộng sản.

Ngày 31 tháng 10 năm 1952

Hồ Chí Minh

(Ghi chú chữ nhỏ bên dưới:

Bản sao đã gửi tới các đ/c Malenkốp, Môlôtốp, Grêgôrian).

Nguồn: Phòng lưu trữ Tổng thống Liên bang Nga

Cục lưu trữ quốc gia Nga:
http://www.rusarchives.ru/evants/exh...tnam1/22.shtml

(http://tudovis.com/vis_forums/reply.php?topic_id=9219&post_id=57841"e=1)

Thật là đau thương và khôi hài, cười ra nước mắt. Có đi cùng trời cuối đất cũng không thể tìm đâu ra một lãnh tụ của một dân tộc, quốc gia độc lập nào mà có một “phong cách” lên phương án “giết dân mình” hàng loạt nhưng phải trình lên một lãnh tụ nước khác xin xem xét và cho chỉ thị…!?

Đúc kết lại: 

Tư tưởng: Lấy máu xương Việt Nam đánh Mỹ bằng súng đạn Trung Quốc để Biển Đông dành riêng cho Trung Quốc tung hoành, cho nhà nước Việt Nam ngày nay là một trong 3 chế độ CS độc tài còn sót lại của thế giới tự do. 

Đạo đức: Trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rể đẫm máu nhân dân cho lớp người CS tư bản đỏ mới củng cố chia phần.

Phong Cách: Cuồng tín vong bản nặng.

“đó là những giá trị to lớn của tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, coi đây là nền tảng tinh thần vững chắc, xây dựng giá trị văn hóa và chuẩn mực của thanh niên thời đại mới” (lời bà CT/Quốc Hội - Nguyễn Thị Kim Ngân)

Thay cho nhận xét, xin lập lại: “Chim khôn hót tiếng nhẹ nhàng/Kẻ dại nói kiểu điếm đàng khó nghe”

31.8.2016


Hồ Chí Minh là cội nguồn của sự suy thoái Việt Nam ngày nay

D.L.V (Danlambao) - Ai cũng nhận ra rằng Việt Nam đang ở trong một thời kỳ lạc hậu và suy thoái. Trong cái nhìn của thế giới, người Việt Nam tham lam, giả dối (sống hai mặt), vô cảm và tàn ác. Tại sao? Người ta nói về "cơ chế", "thể chế", nhưng không dám nói vì cái chế độ cộng sản. Ai đem chủ nghĩa cộng sản về Việt Nam? Hồ Chí Minh. Đúng vậy, có một nguyên nhân hiển nhiên nhất ít ai chịu nhận ra hoặc không muốn nhận dạng nó. Đó là nguyên nhân Hồ Chí Minh. Đích thị Hồ Chí Minh là nguyên nhân của tất cả nguyên nhân dẫn đến sự suy thoái của đất nước và dân tộc.

Đã có nhiều người viết về con người Hồ Chí Minh. Người theo cộng sản thì khen, người chống cộng thì chê ông thậm tệ. Điều kỳ lạ là chính ông cũng viết tự khen ông! Qua những công trình sưu khảo về gia thế và sự nghiệp của Hồ Chí Minh, chúng ta có thể tóm lược một số nét chính như sau. 

Gia phả

Tưởng cần nhắc lại tiểu sử của Hồ Chí Minh. Tên thật của ông là Nguyễn Sinh Cung (có khi gọi là Nguyễn Sinh Côn). Cha của Nguyễn Sinh Cung là Nguyễn Sinh Sắc (còn gọi là Nguyễn Sinh Huy). Nguyễn Sinh Sắc là con của ông đồ nho Hồ Sỹ Tạo và bà Hà Thị Hy. Bà là tình nhân, là người vợ không chính thức của ông Tạo.

Bà Hà Thị Hy được sách mô tả là một người có nhan sắc và đàn hay hát giỏi. Ông Hồ Sỹ Tạo dan díu với bà Hy. Khi bà Hà Thị Hy có thai, ông Hồ Sỹ Tạo vì danh giá gia đình đi thương lượng với người nông dân tên là Nguyễn Sinh Nhậm cho bà Hà Thị Hy về làm vợ kế của ông Nhậm.

Vài tháng sau bà Hà Thị Hy hạ sinh người con lấy tên là Nguyễn Sinh Sắc. Như vậy, Nguyễn Sinh Sắc thật sự là con rơi của Hồ Sỹ Tạo. Nguyễn Sinh Cung hay Hồ Chí Minh sau này là cháu ruột của Hồ Sỹ Tạo.

Có thể do biết đích xác nguồn cội của mình, nên sau này Nguyễn Sinh Cung quyết định lấy họ Hồ.

Người ít học

Trái lại với những tuyên truyền dối trá, Hồ Chí Minh là người ít học. Trình độ học vấn của ông chỉ qua bậc tiểu học thời Pháp. Ông ghi trong lý lịch của ông như sau:"Trình độ học vấn: Tự học".

Ấy vậy mà báo chí và văn nô CSVN không tiếc lời tâng bốc rằng HCM có thể nói được 29 ngoại ngữ! Viên giáo sư dỏm Hoàng Chí Bảo xác nhận rằng "bác nói được 29 thứ tiếng, chưa kể tiếng đồng bào dân tộc nước Việt". HCM ở Pháp một thời gian và văn nô CSVN xưng tụng rằng ông là bậc thầy về tiếng Pháp. Thế nhưng trong một video clip trả lời phỏng vấn báo chí nước ngoài, HCM nói sai văn phạm tiếng Pháp và thỉnh thoảng không biết chọn chữ để nói. Thật là một cách nói láo hết sức lố bịch!

Mưu cầu hạnh phúc cá nhân

Trái lại với tuyên truyền dối trá của CSVN, Hồ Chí Minh không hề có ý định "tìm đường cứu nước". Ngược lại, cậu bé Nguyễn Tất Thành (một cái tên giả khác của Hồ Chí Minh) có mộng làm quan. Nguyễn Tất Thành từng làm đơn xin vào học trường thuộc địa, nhưng đơn bị bác bỏ do học lực kém và viết tiếng Pháp sai chính tả, sai văn phạm. Sau này Hồ Chí Minh làm gián điệp có lương cho cộng sản quốc tế.

Câu chuyện Hồ Chí Minh xin đi học và làm quan chẳng có gì đáng nói vì ai cũng mưu cầu hạnh phúc gia đình và cá nhân. Điều đáng nói là văn nô và bộ máy tuyên truyền của CSVN nâng ý định đi học thành "tìm đường cứu nước". Đó là một sự dối trá lố bịch vậy.

Mạo danh "Nguyễn Ái Quốc"

Qua sưu tầm và phân tích, nhà phê bình Thụy Khuê đã chứng minh một cách thuyết phục rằng "Nguyễn Ái Quốc" là bút danh chung của ba nhà trí thức yêu nước ở Pháp thời đó là kỹ sư Nguyễn Thế Truyền, doanh nhân Bùi Quang Chiêu và luật sư Phan Văn Trường. Ba ông Truyền, Chiêu và Trường thường viết bài trên báo chí Pháp La Paria (Người cùng khổ) và ký tên là "Nguyễn Ái Quốc".

Lúc 3 vị trí thức viết báo thì Nguyễn Tất Thành chỉ là công nhân làm thuê chứ không có học hành đàng hoàng. Sau này, Nguyễn Tất Thành xin về ở trong tòa soạn La Paria. Chính trong thời gian này, Nguyễn Tất Thành học viết báo từ 3 vị trí thức kia. Chính Nguyễn Tất Thành tự thuật rằng "Ông Nguyễn không đủ tiếng Pháp để viết và phải khẩn khoản yêu cầu ông Phan Văn Trường viết thay. Ông Trường viết giỏi nhưng không muốn ký tên. Mà chính ông Nguyễn phải ký tên những bài báo". Ông Nguyễn đây chính là Nguyễn Tất Thành. Do đó, Nguyễn Ái Quốc chỉ là người ký tên bài viết của người khác, chứ bản thân Nguyễn Ái Quốc aka Nguyễn Tất Thành aka Hồ Chí Minh không đủ khả năng ngoại ngữ để viết báo.

Ở đây, cần phải nhấn mạnh một sự thật quan trọng về cuốn sách "Bản án chế độc thực dân Pháp" (Procès de la colonisation Française). Báo chí và văn nô CSVN tuyên truyền rằng Hồ Chí Minh là người viết cuốn sách nổi tiếng "Bản án chế độ thực dân Pháp". Trong thực tế, phân tích từ văn khố Pháp, Thụy Khuê chứng minh rằng người viết cuốn đó là ông Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn An Ninh và Nguyễn Đắc Lộc, và cả 3 người lấy bút danh chung là "Nguyễn Ái Quốc". Điều này hoàn toàn hợp lý, vì một người như Hồ Chí Minh chưa xong bậc tiểu học, viết tiếng Pháp sai chính tả và sai văn phạm, thì làm sao có khả năng viết một cuốn sách?! Đúng là tuyên truyền dối trá, hoang đường.

Làm gián điệp và sĩ quan cho Trung Cộng

Hồ Chí Minh hay lớn tiếng chỉ trích người Việt làm sĩ quan trong quân đội Pháp là "tay sai", nhưng trớ trêu thay chính ông là một tay sai có hạng. Trong thời gian ở Âu châu, Hồ Chí Minh là gián điệp cho quốc tế cộng sản, nhận lương bổng của tổ chức này. 

Khi về Trung Cộng, Hồ Chí Minh đầu quân vào quân đội Trung Cộng và mang hàm thiếu tá với bí danh "Hồ Quang". Nhưng sự thật này đã được bộ máy tuyên truyền của đảng CSVN lờ đi không muốn nhắc đến, có lẽ do sợ lò cái đuôi Lê Chiêu Thống của ông Hồ Chí Minh.

Có thể nói rằng suốt đời Hồ Chí Minh chỉ làm việc cho ngoại bang. Đem chủ nghĩa cộng sản về Việt Nam là một hình thức làm việc cho thế lực cộng sản quốc tế. Du nhập chủ nghĩa Mao về Việt Nam là tự đưa dân tộc vào vòng tay của Trung Cộng. Người ta làm việc cho ngoại bang để mưu cầu hạnh phúc cho đất nước và dân tộc, nhưng Hồ Chí Minh làm chư hầu cho ngoại bang để làm tan hoang đất nước.

Tự ca ngợi mình

Đến nay thì rất nhiều người đã rõ rằng Hồ Chí Minh chính là tác giả cuốn sách"Vừa đi đường vừa kể chuyện" và "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch". Cuốn đầu ký tên là T. Lan, cuốn sau ký tên là Trần Dân Tiên. Cả hai cuốn sách có nội dung ca ngợi Hồ Chí Minh một cách hợm hĩnh.

Có cả đoạn ông tự mô tả mình là một người đẹp trai ("Tóc người đã hoa râm, trán rộng và cao, đôi mắt sáng ngời, mũi thẳng"), y chang như chàng Narcissus trong huyền thoại Hy Lạp, người tự yêu các sắc diện của mình. Ông tự xem mình như ông tiên qua câu: "Đối với nhi đồng tên bác Hồ là như một người mẹ hiền. Chỉ nhắc đến tên Bác là các em trở nên ngoan ngoãn".

Tự khen như thế, nhưng trong một "mẩu chuyện" Hồ Chí Minh tự cho mình nói: "có người hỏi sao Bác không viết, Bác liền xua tay mà nói: thôi thôi, Bác không viết đâu, để lo cho nước nhà được độc lập đã"! Thật hiếm thấy một người nào tự viết sách ca ngợi mình và xem mình có công ơn trời biển với dân tộc. Không phải viết một lần mà viết đến hai lần. Nếu không là lố bịch thì là gì? 

Hỗn với tiền nhân và dân tộc

Nhìn bề ngoài thì Hồ Chí Minh là hình ảnh của một ông tiên, khiêm tốn, hiền từ. Nhưng qua cách viết thì ông là một người hỗn hào với tiền nhân. Năm 1946, khi Hồ Chí Minh viếng thăm đền thờ Đức thánh Trần Hưng Đạo ở Kiếp Bạc, ông nổi hứng đề thơ. Bài thơ có những câu ông tự sánh mình với Đức thánh Trần, và có câu rất tự cao tự đại ("Tôi dẫn năm châu đến đại đồng"):

Cũng cờ, cũng kiếm, cũng anh hùng,
Tôi Bác chung nhau nghiệp kiếm cung.
Bác phá quân Nguyên, thanh kiếm bạc,
Tôi trừ giặc Pháp, ngọn cờ hồng.
Bác đưa một xứ qua nô lệ,
Tôi dẫn năm châu tới đại đồng.
Bác có anh linh, cười một tiếng,
Mừng tôi cách mạng đã thành công.

Đối với Đức Thánh Trần mà ông còn hỗn hào như thế thì chúng ta không ngạc nhiên khi thấy ông xem các bậc cha chú như Phan Bội Châu, Phân Châu Trinh, Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng chẳng ra gì. Đối với các chí sĩ trên, Hồ Chí Minh xem phê phán thậm tệ, dù lúc đó ông chỉ là một cậu bé chưa đầy 20 tuổi!

Trong lịch sử nước nhà, chưa thấy một nhân vật nào tự xưng mình là "Bác", nhưng Hồ Chí Minh là người như thế. Theo Bùi Tín, năm 1945, ông mới 55 tuổi nhưng đã xưng là "bác" trước quần chúng. Trong quần chúng dĩ nhiên có người đáng tuổi cha chú của ông Hồ Chí Minh. Vậy mà ông vẫn vô tư xưng "bác". Đúng là một kiểu cách hỗn xược!

Trong cuốn tự truyện ký tên dưới cái tên "Trần Dân Tiên", Hồ Chí Minh viết rằng ông là "Cha già dân tộc". Chẳng những thế, ông để cho bộ máy tuyên truyền hoặc khuyến khích bộ máy đó ca tụng ông là cha già dân tộc. Điều đó cho thấy ông nhất trí với cái danh xưng hỗn hào. Trong lịch sử Việt Nam từ cổ chí kim chưa có một nhân vật lịch sử nào dám kiêu ngạo tự xưng như thế.

Phản bội ân nhân

Bà Nguyễn Thị Năm là một doanh nhân Hà Nội. Bà là người đã dấu và nuôi những người cộm cán Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Duy Trinh, Hoàng Quốc Việt trong thời kháng Pháp. Vậy mà đến khi cướp được chánh quyền thì Hồ Chí Minh lại đem bà Năm ra đấu tố trước trong kỳ "Cải cách ruộng đất".

Chính Hồ Chí Minh núp dưới bút hiệu "C.B." đăng bài "Địa chủ ác ghê" trên báo Nhân Dân tố cáo bà Nguyễn Thị Năm là "Mụ địa chủ Cát-hanh-Long" đã giết ngót 260 người! Ngày đấu tố xử tử bà Nguyễn Thị Năm, đích thân Hồ Chí Minh bịt râu giả dạng thường dân để xem ân nhân mình bị bắn chết như thế nào. Hành động đó rất xứng đáng với danh hiệu "Hồ Chí Minh là kẻ phản bội" đê tiện nhất.

Từ chối vợ chính thức và không bảo vệ được tình nhân

Không ai biết chính xác ông Hồ Chí Minh có bao nhiêu vợ hay tình nhân. Có những thông tin được công bố bởi văn khố Nga cho thấy trong thời gian 1931-1933 bà Nguyễn Thị Minh Khai khai trong lý lịch cho cộng sản đệ tam quốc tế rằng bà là vợ của Hồ Chí Minh. Còn nhiều nghi vấn khác về những người vợ hoặc tình nhân khác nhưng bằng chứng chưa minh bạch.

Tuy nhiên, có một cuộc hôn nhân chính thức khi ông còn lưu trú trên đất Trung Cộng. Đó là cuộc hôn nhân với bà Tăng Tuyết Minh vào tháng 10/1926, lúc đó Hồ Chí Minh 36 tuổi và Tăng Tuyết Minh 21 tuổi. Sáu tháng sau cuộc hôn nhân, Hồ Chí Minh bị quân Tưởng Giới Thạch truy nã, nên ông phải bỏ vợ và trốn sang Hồng Kông. Từ đó cho đến ngày qua đời Hồ Chí Minh chưa một lần gặp người vợ chính thức.

Theo tiết lộ của nhà sử học Trung Cộng Hoàng Tranh, ông Hồ Chí Minh có viết hàng trăm lá thơ cho vợ trong thời gian xa cách, nhưng tất cả đều bị mật thám Pháp giữ lại. Khi về Việt Nam làm chức cao trong đảng, Hồ Chí Minh cũng tiếp tục viết thư cho vợ, nhưng đảng CSVN giữ lại không cho gởi đi. Bà Tăng Tuyết Minh cũng viết hàng trăm lá thơ cho chồng, nhưng tất cả đều bị đảng CSTQ giữ lại không cho gởi đi. Đảng đàn anh và đàn em xử sự y nhau.

Theo ông Vũ Thư Hiên, Hồ Chí Minh còn có một người vợ không chính thức lúc đạt đến đỉnh cao quyền lực ở Hà Nội. Người đó là Nguyễn Thị Xuân, người Nùng ở Cao Bằng. Bà Xuân được tuyển vào phục vụ cho Hồ Chí Minh vào năm 1955, nhưng "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", nên hai người đã có quan hệ tình cảm. Kết cục của mối tình vụng trộm này là một đứa con trai có tên là Nguyễn Tất Trung sinh vào năm 1956.

Ông Hồ Chí Minh có ý định lấy Nguyễn Thị Xuân làm vợ, nhưng bộ chính trị đảng CSVN không đồng ý. Thế là họ tổ chức cho Trần Quốc Hoàn lúc đó là bộ trưởng Bộ Công An hãm hiếp và giết chết. Trong con mắt đồng nghiệp công an, Trần Quốc Hoàn nổi tiếng là một tên lưu manh, dối trá, hám sắc, nhưng rất ác ôn. Công bằng mà nói có thể Hồ Chí Minh không ra lệnh cho Trần Quốc Hoàn đập đầu cô Nguyễn Thị Xuân, nhưng Hồ Chí Minh im lặng trước sự thảm sát là một thái độ của một người không xứng đáng vai trò lãnh đạo, không phải là người đàn ông. 

Hèn mạt

Trong những năm cuối đời, những đàn em của Hồ Chí Minh như Võ Nguyên Giáp bị đám Lê Duẩn & Lê Đức Thọ đày đọa. Hồ Chí Minh không dám nói một lời để bảo vệ đàn em dù ông ở vị trí tột đỉnh quyền lực.

Khi người vợ không chính thức đã hạ sanh cho ông một đứa con trai bị viên bộ trưởng công an Trần Quốc Hoàn hãm hiếp và giết chết, ông im lặng. Sự im lặng của ông thể hiện sự nhu nhược, hèn hạ, hay ngầm ủng hộ kẻ sát hại?

Tạm kết luận

Những sự thật trên đây cho phép chúng ta đi đến một số kết luận về nhân vật Hồ Chí Minh:

- Họ thật của ông là họ Hồ. Ông là một người cháu nội không chính thức của Hồ Sỹ Tạo.

- Ông là người ít học nhưng ham đọc. Ông có một số đóng góp nhỏ nhưng không phải là tác giả chính những bài báo ký tên Nguyễn Ái Quốc thời còn ở Pháp.

- Ông rời Việt Nam không phải vì lý tưởng cứu nước mà vì miếng cơm manh áo của một người xuất thân từ một gia đình nghèo khó.

- Ông là người suốt đời chỉ làm việc cho ngoại bang và là một tay sai đắc lực của cộng sản quốc tế và Trung Cộng.

- Ông là một nhân vật lịch sử, nhưng ông tỏ ra là một người hỗn hào với tiền nhân và dân tộc, một người vừa tự cao tự đại nhưng lại tỏ ra rất hèn.

- Ông đã từng có vợ và có con. Bà Nguyễn Thị Minh Khai có thể là một trong những người vợ đầu tiên của ông.

- Ông là một người phản bội ân nhân. Ông tỏ ra là người hèn vì không bảo vệ được người yêu, không bảo vệ được những người đồng chí của ông.

Hồ Chí Minh là người du nhập tà thuyết cộng sản và tà thuyết Mao Trạch Đông của Trung Cộng về Việt Nam. Từ ngày ông đem cái tà thuyết bị nhân loại ruồng bỏ đó về Việt Nam đã liên tục gây ra những thảm họa cho dân tộc, đảo lộn đạo đức xã hội và truyền thống dân tộc, gây ra hàng triệu cái chết cho dân tộc. Chính cái tà thuyết cộng sản và Mao đã và đang làm cho đất nước suy yếu và mất đất mất biển về tay kẻ thù. Chính Hồ Chí Minh đã tự nguyện đưa đất nước đến tình trạng lệ thuộc vào tay kẻ thù phương Bắc. Ảnh hưởng của những thảm họa đó vẫn còn tồn tại cho đến ngày nay và sẽ còn tiếp tục trong tương lai. Từ những dữ kiện thật trên, chúng ta có thể xác định rằng Hồ Chí Minh là một tội đồ của dân tộc.

31.08.2016


Đảng lầm đường - thanh niên lạc lối

Phạm Trần (Danlambao) - Bộ máy tuyên truyền nhà nước Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục đánh lừa nhân dân khi cho rằng Thanh niên "luôn trọn niềm tin với Đảng, trân trọng, bảo vệ và tiếp nối xứng đáng truyền thống hào hùng của Đảng và dân tộc, của thế hệ cha anh; nêu cao lòng yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội; có ý thức, trách nhiệm, nhiệt huyết xây dựng và bảo vệ Tổ quốc XHCN." (báo Quân đội Nhân dân (QĐND) ,27/06/2016)

Sự thật là thanh niên đã chán đảng vả chủ nghĩa Mác-Lenin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh đến tận cổ cả trong lời nói và hành động. Họ đã không đồng tình với đảng từ sau ngày 30/4/1975.

Tại sao? Bởi vì cùng với đại đa số đồng bào cả nước, Thanh niên đã coi Chủ nghĩa Cộng sản mà đảng lấy làm kim chỉ nam cho mọi hành động để xây dựng đất nước là giáo điều, lạc hậu và đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại. Họ cũng thắc mắc như nhiều người Việt Nam khác là tại sao nước Nga và người dân Nga đã nổi lên phá tan gông cùm Cộng sản năm 1992, sau 70 năm bị cai trị hà khắc mà đảng CSVN lại ôm lấy như khuôn vàng thước ngọc để noi theo và áp đặt lên toàn dân?

Cũng có người muốn biết: phải chăng vì các lãnh đạo đảng từ thời Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (1986-1991) đến Đỗ Mười (1991-1997), Lê Khả Phiêu (1997-2001) và Nông Đức Mạnh (2001-2010) đã cam kết thi hành nghiêm chỉnh yêu cầu bảo vệ 16 chữ vàng do nước đàn anh Trung Quốc đưa ra cho Việt Nam thi hành nên Việt Nam không dám từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản, chừng nào Trung Quốc chưa thay đổi?

Nội dung 16 chữ là:

Sơn thủy tương liên,
Lý tưởng tương thông,
Văn hóa tương đồng,
Vận mệnh tương quan.

Theo định nghĩa được phổ biến rộng rãi thì nội dung này có nghĩa là: "sông núi gắn liền, cùng chung lý tưởng, hòa nhập văn hóa, có chung định mệnh", và được dịch là "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai."

Lãnh đạo Việt-Trung từng khoe hai nước cùng do hai đảng Cộng sản lãnh đạo và cùng dựa trên nền tảng Xã hội Chủ nghĩa. Chỉ khác ngôn từ là phía Trung Hoa hành động “theo chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc”.

Còn Việt Nam thì minh thị trong Cương lĩnh đảng (bổ sung và phát triển, 2011):"Đảng lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động."

Chủ trương này cũng được ghi vào Điều 4 Hiến pháp năm 2013, theo đó Việt Nam"Lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”

Do đó không lạ khi thấy đảng CSVN tiếp tục chống đổi mới chính trị, bác bỏ đa nguyên đa đảng, không chấp nhận cho tư nhân ra báo và chống luôn cả việc thành lập các tổ chức chính trị, xã hội. Chính phủ cũng lấy cớ “còn có sự khác biệt giữa các bộ” nên chưa thể trình Quốc hội dự luật biểu tình. Bộ Quốc phòng, một trong số Bộ góp ý với Bộ Công an, tác giả dự luật biểu tình, thì cho rằng nếu có luật biểu tình là “đổi mới chính trị”, đe dọa quyền lãnh đạo của đảng!

Hành động có chủ ý này của nhà nước đã đi ngược lại điều 25 của Hiến pháp (2013) viết rằng: "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định."

Như vậy chừng nào chưa có luật thì việc lập hội và biểu tình hãy còn xa vời.

Trong hành động, Thanh niên đã lơ là việc học tập Chủ nghĩa Cộng sản trong nhà trường dù là môn học bắt buộc. Họ cũng coi thường việc học tập và làm theo điều gọi là "tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", đơn giản vì đạo đức của ông Hồ đã do đảng thêu dệt ra nhiều hơn những điều có thật khi ông còn sống. Chẳng hạn như đảng đã che giấu chuyện ông Hồ có vợ. Ít nhất 3 người phụ nữ là Tăng Tuyết Minh (người Trung Hoa), Nguyễn Thị Minh Khai và Nông Thị Xuân đã được nhiều người nhắc đến có quan hệ sống chung với ông Hồ. Riêng bà Xuân còn có con với ông Hồ, đặt tên là Nguyễn Tất Trung hiện còn sống tại Hà Nội.

Thanh niên cũng chán đảng vì đảng đã chứng minh nói "trăm voi không được bát nước xáo", "nói một đàng làm một nẻo", hay đã "đánh trống bỏ giùi" nhiều lần rồi. 

Bằng chứng lịch sử

Bằng chứng thì nhiều vô cùng. Chỉ muốn nêu ra đây vài sự kiện lịch sử:

- Sau năm 1954, Đảng bắt thanh niên miền Bắc tòng quân vào giải phóng đồng bào miền Nam khỏi điều gọi là "ách thống trị kìm kẹp và đàn áp của Đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai Ngô Đình Diệm".

- Trong Nam, lực lượng Cộng sản miền Bắc ở lại miền Nam sau Hiệp định Geneve 1954 từ dưới Vỹ tuyến 17, cũng đã tổ chức và cưỡng chế thanh niên sống trong vùng họ kiếm soát gia nhập đoàn quân ngụy danh “Mặt trận Giải phóng miền Nam” để phá hoại chính quyền non trẻ VNCH.

Nhưng sau 20 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn tính từ 1954-1975 đã có khoảng trên 1.1 triệu quân Cộng sản được ước tính đã tử thương, trong số đó có 300.000 quân nhân mất tích (chưa tìm được xác). Trên 600,000 người lính khác bị thương. 

Tài liệu cũng ghi nhận phía Việt Nam Cộng hòa có từ 250.000-316.000 quân lính chết và số bị thương là 1.170.000 người.

Trong số quân Đồng minh của VNCH bị thương vong thì Hoa Kỳ chiếm đa số với 58.209 tử trận, 2.000 Mất tích và 305.000 bị thương.

Tổn thất của phía VNCH được ghi từ 250.000-310.000 binh sỹ tử trận hoặc mất tích và khoảng 1.170.000 bị thương.

Tuy nhiên số thường dân thương vong được ghi lại có từ 2 đến 4,000,000 người.

Nhưng hậu quả của cuộc chiến do miền Bắc chủ động chống chế độ Việt Nam Cộng Hòa là tự nó đã vạch ra sự giả dối và lừa đảo thanh niên hai miền Nam-Bắc của Chính quyền Cộng sản Việt Nam do ông Hồ Chí Minh lãnh đạo.

Đó là chỉ sau khi đặt chân vào Thủ đô Sài Gòn hoa lệ và các thành phố miền Nam, quân lính Cộng sản mới vỡ lẽ ra họ bị đánh lừa. Nhân dân miền Nam không hề bị kìm kẹp như đảng tuyên truyền mà đời sống vật chất của họ còn sung túc vạn lần hơn người dân miền Bắc. Có người lính miền Bắc đã so sánh miền Nam là thiên đàng hạ giới và miền Bắc là địa ngục trần gian.

Từ thất vọng này chồng lên những điều đảng nói không thật khác đã khiến thanh niên tuyệt vọng khi thấy rằng từ kẻ “chiến thắng ngoài chiến trường”, họ đã bị nhân dân miền Nam khinh thường và lên án là “kẻ xâm lược” , hay “quân cướp” đáng khinh bỉ.

Vì vậy sau ngày đất nước chính thức thống nhất (02/07/1976) để cho đảng Cộng sản độc quyền cai trị, mọi người đã hy vọng đất nước sẽ tiến nhanh và tiến mạnh về mọi mặt để giúp dân sung có đời sống sung túc hơn.

Và ai cũng mong được sống trong một xã hội mới có công bằng xã hội và đoàn kết toàn dân để anh em Nam-Bắc một nhà cùng nắm gay nhau xây dựng lại quê hương.

Nhưng giấc mơ vừa chớm nở đã biến thành nỗi thất vọng ê chề cho đội ngũ Thanh niên, những người đã may mắn còn sống sau cuộc chiến. Bởi vì sau 10 năm kéo xã hội miền Nam xuống ngang hàng trâu ngựa với xã hội miền Bắc, đường lối kinh tế gọi nôm na là là “kế hoạch hóa, chỉ huy, bao cấp và tem phiếu” và chiến dịch “đánh tư sản mại bản” ở miền Nam năm 1977 của Phó Thủ tướng Phạm Hùng để đẩy dân thành thị miền Nam đi vùng kinh tế mới, đã xô cả nước đến bờ vực thẳm. 

Hàng trăm ngàn người miền Nam, kể cả đội ngũ trí thức đã tìm đường trốn khỏi Việt Nan dù biết một sống mười chết trên Biển Đông hay trên đất liền qua ngả Cao Miên.

Thanh niên cũng đã thấy các trại tù lao động được mệnh danh "cải tạo" được dựng lên từ Nam ra Bắc để giam cầm quân-cán-chinh, văn nghệ sỹ và các lãnh tụ đảng phái và lãnh dạo tôn giáo miền Nam một thời gian dài hơn lời hứa của đảng. 

Khi có lệnh tập trung học tập thì đảng bảo chỉ vài tuần hay vài tháng, nhưng đã kéo dài từ 1 đến 17 năm ròng rã ở những nơi rừng thiêng nước độc làm cho nhiều người chết vì bị tra tấn, thiếu ăn và bệnh tật. Có những nhân vật nổi tiếng của miền Nam như cựu Thủ tướng Phan Huy Quát, cựu Phó Thủ tướng Trần Văn Tuyên và Thi sỹ Vũ Hoàng Chương là nạn nhân của miệng lưỡi người Cộng sản.

Cuộc chiến Cao Miên 1979-1989

Nhưng chỉ hai năm sau ngày phải “đổi mới hay là chết” để cứu nguy đất nước của nhóm Trường Chinh-Nguyễn Văn Linh tại Đại hội đảng VI và 5 năm sau ngày 30/4/1975, đảng CSVN lại xâm lăng Cao Miên dưới chiêu bài trả đũa quân Pol Pot đã phát động cuộc chiến dành lại đất ở biên giới Tây Nam.

Nhưng Việt Nam cũng đã phải trả một giá quá đắt về nhân mạng của Thanh niên và trước sự lên án của Thế giới trong cuộc xâm lăng Cao Miên. 

Theo tài liệu của Bách khoa toàn thư mở thì “Toàn cuộc chiến (tới năm 1988, bao gồm cả thời kỳ chiếm đóng Campuchia), có khoảng từ 10.000 tới 15.000 quân nhân Việt Nam chết và lối 30.000 bị thương.

Tính chung với thường dân thì từ năm 1977 tới tháng 10-1989 tổng số có lối 55.300 người chết hoặc bị thương.

Về phía người Cao Miên, theo cùng tài liệu, tính từ tháng 6-1977 đến tháng 12-1978 có 38.563 chết hoặc bị thương và 5.800 bị bắt the thống kê của Việt Nam.

Từ tháng 12-1978 tới 5-1979 số chết và bị thương là 30.000, hàng vạn người khác bị bắt.

Tới năm 1988, số dân Cao Miên có 100.000 người chết vì bệnh tật và đói khát do chiến tranh với Việt Nam gây ra."

Tất nhiên số thống kê này không bao gồm trên 1 triệu người Cao Miên bị chết dưới bàn tay diệt chủng đẫm máu của lực lượng Khmer đỏ do Pol Pot cầm đầu được Trung Hoa ủng hộ.

Chiến tranh biên giới Việt - Trung

Để cứu đàn em Pol Pot đồng thời gây áp lực chống Việt Nam, lãnh tụ Trung Hoa Đặng Tiểu Bình khi ấy đã xua từ 400,000 đến 600,000 quân sang đánh Việt Nam dưới chiêu bài gọi là “dạy cho Việt Nam một bài học” từ ngày 17/02/1979 đến 16/03/1979. 

Sau đó, Trung Quốc lại mở cuộc chiến biên giới đẫm máu thứ hai từ 1984 đến 1990 nhằm chiếm một số cao điểm chiến lược dọc biên giới, trong đó có cao điểm 1509, Việt Nam gọi là núi Đất hay Lão Sơn (Laoshan, theo phía Trung Hoa) thuộc huyện Vỵ Xuyên của tỉnh Hà Giang.

Không có thống kê nào được công bố cho biết tổn thất của đôi bên. Việt Nam tuyên bố 10.000 dân thường bị thiệt mạng, trong khi con số 45,000 thường dân và quân lính Việt Nam thương vong đã được nói đến thường xuyên.

Về tổn thất của Trung Quốc, phía Việt Nam tuyên bố có 26.000 lính Trung Hoa chết, 37.000 bị thương, 280 xe tăng bị phá hủy.

Trung Quốc tuyên bố 6.954 chết, 14.800 bị thương (nguồn khác của Trung Quốc thống kê có 8.531 chết, 21.000 bị thương).

Riêng tại mặt trận Vỵ Xuyên, Việt Nam tuyên bố đã loại khỏi vòng chiến đấu khoảng 7.500 quân Trung Quốc. Cho đến nay, chỉ có Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang, Triệu Tài Vinh tiết lộ tại một buổi lễ ở Hà Nội ngày 14/7/2016: "Trong 5 năm chiến đấu bảo vệ biên giới (1984 - 1989), Hà Giang là nơi đương đầu với cuộc chiến ngay từ đầu và là địa phương thoát khỏi cuộc chiến muộn nhất, chịu nhiều tổn thất. Hơn 4.000 chiến sĩ hy sinh, hơn 9.000 cán bộ chiến sĩ bị thương." 

Như vậy, người thanh niên Việt Nam đã không có giây phút nào để hưởng thụ hòa bình. Sau 3 cuộc chiến, từ nội chiến Bắc-Nam 1954-1975, chiến tranh với Cao Miên 1978-1988 và chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979-1990, đảng CSVN đã giết lần hồi không biết bao nhiêu trăm ngàn thanh niên tuấn tú là rường cột của đất nước.

Để rồi bây giờ, sau 30 năm gọi là đổi mới, Thanh niên vẫn chưa thấy tương lai của họ ở đâu hay sẽ không bao giờ có?

Vì vậy nếu những Thanh niên đã ra khỏi cuộc chiến là lớp người thất vọng với đảng nhiều hơn bất cứ thành phần nào trong số dân 90 triệu người dân bây giờ, thì con cháu họ đang sống ra sao?

Thanh niên thất nghiệp

Hãy đọc: "Tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên, đặc biệt khu vực thành thị tăng mạnh và không có dấu hiệu giảm cho thấy đây là căn bệnh trầm kha của nhóm tuổi này.

Theo Bản tin cập nhật thị trường lao động Việt Nam sáng 18/3/2016 (Bộ Lao động Thương binh và Xã hội), trong quý IV/2015, tỷ lệ thất nghiệp giảm nhẹ so với quý III song vẫn tăng so với cùng kỳ 2014. Nhóm có trình độ cao đẳng chuyên nghiệp đứng ở vị trí cao nhất là 8,16%, tiếp theo là cao đẳng nghề 3,44%. 

Tỷ lệ thất nghiệp trong nhóm tuổi thanh niên là 7,21%, gấp 3,3 lần tỷ lệ chung. Trong đó, thanh niên thành thị là 12,21%. Đáng lưu ý, tỷ lệ thất nghiệp của thanh niên độ tuổi 20-24 có trình độ chuyên môn kỹ thuật ở mức rất cao: cao đẳng chuyên nghiệp là 19,58% và đại học trở lên 20,79%." (Theo Zing.VN, 18/03/2016)

Trong một báo cáo của Bộ Lao động Thương binh và Xã hội tháng 12/2015 thì số cử nhân và thạc sĩ thất nghiệp hiện nay chiếm tỷ lệ thất nghiệp 20% (225.500 người).

Báo Zing.VN viết: "Theo đánh giá, số lượng cử nhân, thạc sĩ không có việc làm gia tăng đáng kể so với con số 199.000 người của quý trước. Bên cạnh đó còn có 117.300 người có trình độ CĐ cũng đang thất nghiệp, tăng rất nhiều và nhanh so với vài tháng trước đây."

Phó Giáo sư Trần Xuân Nhĩ - Nguyên Thứ trưởng Bộ GD&ĐT nói: "Đây là điều đáng lo ngại." Còn PGS Văn Như Cương thì cho rằng: "225.500 người là sự lãng phí về thời gian, tuổi trẻ."

Giáo sư Cương còn phê bình: "Do đào tạo không sát với thực tế, nhà trường vốn chỉ dạy những gì họ có chứ không dạy điều xã hội cần."

Trong khi đó, báo Tuổi Trẻ o­nline đưa tin ngày 18/03/2016 rằng: "Hiện nhóm thanh niên từ 15-24 tuổi thất nghiệp chiếm trên 53%. Có 20% thanh niên thất nghiệp trình độ Cao đẳng, gần 21% trình độ từ Đại học trở lên."

Theo số liệu được ông Doãn Mậu Diệp, Thứ trưởng Bộ ao động-Thương binh-Xã hội (LĐTB&XH, cho biết tại "Hội thảo công bố bản tin cập nhật thị trường lao động quý 4 năm 2015", thì: "Tính đến quý 4 năm 2015, số người có việc làm đã đạt 53,5 triệu người/tổng số 54,59 triệu người từ 15 tuổi trở lên. Tức là vẫn còn trên 1 triệu người trong độ tuổi lao động đang thất nghiệp. Trong đó nữ giới thất nghiệp chiếm gần 44%, thất nghiệp ở khu vực thành thị chiếm gần 48%, thất nghiệp trong nhóm thanh niên (15-24 tuổi) chiếm trên 53%."

Du học không về nước

Đó là tình trạng thất nghiệp của thành phần thanh niên có học hàm đàng hoàng ở trong nước. Nhưng ngoài lý do không tìm được việc làm vì thiếu kinh nghiệm nghề nghiệp còn có vấn đề không có tiền lót tay, qùa cáp và quen biết hay không được ai gửi gắm.

Câu chuyện 12/13 quán quân của cuộc thi "Đường lên đỉnh Olympia" do VTV3 tổ chức được du học nước ngoài nhưng sau khi tốt nghiệp đã không về nước là một bài học khác cho lối dùng người của nhà nước CSVN.

Tác giả Hành Thiện coi đầy là “một con số nhức nhối” và nói rằng: "Tôi không trách các em bởi các em có quyền lựa chọn con đường mình đi."

Tuy nhiên ông cũng nói: "Tình trạng xin việc phải có phong bì lót tay đang là căn bệnh trầm kha của xã hội. Người ta không cần nhân tài. Anh có tài nhưng muốn vào chỗ này, chỗ kia thì cũng phải có tài… chính, hay phải có thân, có thế. Rõ ràng, bạn trẻ nào có khát vọng cống hiến cho đất nước tất sẽ nản lòng.

Nói thế mới thấy xót xa số tiền ba tỉ USD mà người Việt bỏ ra hàng năm cho con em du học, con số tương đương với tổng kim ngạch xuất khẩu gạo hay tiền bán dầu thô của cả nước."

Bài viết của Hành Thiện kể tiếp: "Vị Tiến sĩ với 5 bài viết trên báo quốc tế/năm vẫn lo trượt.. lao động tiên tiến cuối năm.

Xin kể về chuyện của Tiến sĩ N.T.A, một trong nhiều du học sinh được đưa vào cuốn sách "Tấm gương người làm khoa học" (tập 12), một câu chuyện khiến người ta phải suy nghĩ. N.T.A có khát vọng cống hiến cho đất nước, muốn trở về Tổ quốc sau gần chục năm du học ở Pháp và Mỹ, nhưng khi về làm việc trong nước lại cảm thấy có nhiều điều cay đắng."

Ông Thiện kể tiếp: "Tiến sĩ N.T.A kể với tôi, anh đã chọn con đường trở về nước, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ tại Pháp và sau tiến sĩ tại Mỹ. Khi làm việc ở nước ngoài, anh là nhà khoa học được đánh giá cao, còn khi về làm việc ở một viện nghiên cứu ở Việt Nam, với cùng một công việc nghiên cứu, cùng một số lượng bài báo công bố quốc tế, anh được đánh giá thậm chí không bằng cả những người mới ra trường, và suýt không nhận được danh hiệu lao đông tiên tiến, nếu như không có ý kiến của một cựu du học sinh khác trong cuộc họp Hội đồng thi đua. Sau này, chính anh cựu du học sinh này cũng đã xin chuyển cơ quan."

Chuyện đút lót, chạy chức, chạy quyền, chuyện bè phái và cả chuyện tham nhũng không còn là những thứ nghe lạ tai trong xã hội Việt Nam, hay đó là chuyện của người lớn hoặc là những thứ “đặc sản” của cán bộ, đảng viên.

Bởi vì khi con cái thấy cha mẹ, anh chị có thể sống giầu và làm giầu dễ dàng bằng nước bọt thì chúng cũng tìm cách hưởng thụ từ những đồng tiến bất chính kia.

Một cuộc nghiên cứu của Bộ Nội Vụ phối hợp với Quỹ dân số Liên Hiệp Quốc tại Việt Nam (UNFPA) tổ chức ngày 2-3-2016 cho thấy: "Về hành vi nguy cơ sức khỏe như hút thuốc lá, sử dụng rượu bia của thanh niên trước đây thường có mẫu tương đối nhỏ, sử dụng hình thức phỏng vấn hoặc phát phiếu tự điền dẫn đến việc các số liệu hiện tại có thể chưa phản ánh chính thức tỉ lệ có hành vi nguy cơ trong thanh niên Việt Nam hiện tại. 

Tuy nhiên, các số liệu này đã cho thấy một tỉ lệ tương đối cao của thanh niên Việt Nam hút thuốc lá và uống rượu bia"(Theo báo Tuổi Trẻ o­nline)

Một viên chức Bộ Nội vụ cho biết các quán bia rượu hiện nay đang thu hút rất đồng thanh niên nhưng không cho biết họ lấy tiến đâu mà ăn nhậu như thế.

Nghiện ma tuý

Trong khi đó, theo một bài trên Website Khám phá ngày 30/05/2016 thì: "Hiện nay, không ít người trẻ tuổi đang tìm vui trong những cuộc chơi thác loạn thâu đêm suốt sáng, lạm dụng ma túy đá để đạt được hưng phấn, mê mẩn không còn suy nghĩ hay lo lắng gì nữa. Đáng buồn hơn, độ tuổi những đối tượng này đang có xu hướng trẻ hóa. Điều này đang đặt ra thách thức đối với cơ quan chức năng, cũng như gia đình và toàn xã hội.

Có rất nhiều con đường, rất nhiều lý do để người nghiện đến với ma túy đá, nhưng lí do phổ biến nhất là họ cho rằng nó là một thú chơi sành điệu và không gây nghiện. Thật ra, đó chỉ là suy nghĩ của người sử dụng, cố bao biện cho hành vi sai trái của mình. Trên thực tế, loại ma túy này rất độc cho não, sử dụng nhiều sẽ gây nghiện, gây nhiễm độc và suy nhược thần kinh, suy kiệt cơ thể, gây bệnh cho tim, giảm trí nhớ, mất trí nhớ và rối loạn tâm thần. Còn hiện tượng người sử dụng ma túy đá không thấy vật vã điên loạn như khi dùng heroin nên lầm tưởng là ma túy đá không gây nghiện, chính sự hiểu lầm và chủ quan này đã làm gia tăng số người nghiện ma túy đá lên theo cấp số nhân như hiện nay."

Nhưng có ai biết Việt Nam hiện có bao niêu con nghiện?

Một báo cáo của nhà nước đăng trên báo điện tử Tiếng Chuông, cơ quan báo chuyên về những tệ nạn xã hội cho biết: "Tính đến tháng 9/2014, cả nước có 204.377 người sử dụng ma tuý, trong đó 85% tiêm chích các loại ma tuý như heroin. Những người tiêm chích ma tuý chiếm ưu thế trong nhóm nhiễm HIV tại Việt Nam, chiếm 45% số người nhiễm HIV (Uỷ Ban Quốc Gia phòng, chống AIDS và phòng, chống tệ nạn ma túy, mại dâm, 2012)."

Thực tế tình hình là như thế mà báo Quân đội Nhân dân vẫn cố tình tìm cách chạy quanh cho rằng những thiếu sót của thanh niên hiện nay là: "Do đặc điểm tâm lý lứa tuổi và một phần do hạn chế về nhận thức, thanh niên là đối tượng trọng điểm để các thế lực thù địch, phản động mua chuộc, lôi kéo, kích động…, nhằm thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, chống phá sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta."(báo Quân đội Nhân dân, 27/06/2016)

Bài báo đã làm ngơ thái độ chán đảng của Thanh Niên khi viết rằng: "Các thế lực phản động, cơ hội, chống đối chính trị… luôn triệt để lợi dụng đặc điểm tâm lý nhạy cảm, ham tiếp cận cái mới, thích tự do, tự khẳng định mình… của thanh niên, trong khi vốn sống và nhận thức chính trị-xã hội của họ còn hạn chế, để dụ dỗ, lôi kéo, tiêm nhiễm bằng cả vật chất và văn hóa, lối sống thực dụng, ngoại lai. Đồng thời, họ cũng lợi dụng những sơ hở, buông lỏng trong công tác quản lý, hoặc một bộ phận thanh niên đua đòi theo trào lưu, lối sống thực dụng, đòi xét lại quá khứ…, để lôi kéo, kích động, tập hợp thanh niên tham gia, hòng gây mất an ninh trật tự, chống đối chính quyền."

Viết như thế nhưng đảng đâu biết Thanh niên cũng như một số không nhỏ cán bộ đảng viên đã “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” xa đảng từ khuya rồi? -/-

(08/016)


 Lấy VK cũng vong mạng cả mẹ lẫn con!
Tưởng lấy được chồng ở Mỹ và có cuộc sống tốt hơn, nhưng không ngờ người phụ nữ Việt cùng đứa con gái 11 tuổi bị chồng bắn chết và người chồng ấy cũng tự sát ngay sau đó.
Câu chuyện thương tâm của hai mẹ con chị Cam Thi To và cô bé Nhi Nguyen, 11 tuổi, được các tờ báo, truyền hình bang New Mexico, Mỹ, đăng tải.
Bắn vợ con rồi tự sát
Tờ báo địa phương Arbuquerque Journal cho biết câu chuyện bi kịch của một gia đình lên đến đỉnh điểm vào chiều ngày 28.8. Trong căn hộ ở thành phố Albuquerque, bang New Mexico, Mỹ, người ta phát hiện thi thể của chị Cam Thi To, 39 tuổi, nằm bên cạnh thi thể con gái Nhi Nguyen, 11 tuổi.
Cảnh sát cho rằng người giết hai mẹ con là người chồng mới của chị Cam: anh Trinh Tran Van, 45 tuổi. Và sau khi bắn chết vợ con, ông Trinh cũng đã tự sát.
Được biết, hai mẹ con chị Cam chỉ mới qua Mỹ sống hồi tháng 2. Trước đó, cả hai mẹ con sống ở Việt Nam trong khi ông Trinh sống ở Mỹ.
Theo lời kể của chị Thu Doan trên báo, chị Cam muốn có một cuộc sống tốt hơn cho bản thân và con gái nên đã kết hôn với ông Trinh và sang Mỹ sống.
Chị Thu Doan và chị Cam rất thân nhau vì cả hai đều có mẹ là đồng hương của nhau tại Việt Nam.
Khi chị Cam đến Albuquerque sống, chị bắt đầu làm việc ở tiệm làm móng tại thị trấn Grants, thuộc bang New Mexico, cả 7 ngày trong tuần. Và chị thường xuyên gởi tiền về Việt Nam cho gia đình mình.
Thế nhưng, mối quan hệ của cô với chồng là ông Trinh lại gặp vấn đề lớn.
Giấc mơ sang Mỹ đổi đời biến thành bi kịch gia đình của cô dâu Việt 1
Hình ảnh vô tư của bé Nhi, 11 tuổi, phải gánh chịu số phận không may khi cùng mẹ sang MỹẢNH CHỤP VIDEO KÊNH KRQE NEWS 13
Bị bạo hành gia đình ở xứ người
Vào tháng 4, cảnh sát được gọi tới vì hai vợ chồng cãi nhau vì tiền bạc.
Một nhân viên cảnh sát cho biết: “Cam nói rằng cô trở nên sợ hãi cho sự an toàn của mình sau khi bị đẩy ra khỏi nhà cùng với con gái. Cam khóc rất nhiều và nói rằng cô muốn nộp đơn xin lệnh tòa án không cho ông Trinh đến gần hay liên lạc vì sợ bị hành hung”.
Sau đó không rõ chị Cam có gởi đơn xin lệnh của tòa hay không nhưng ông Trinh bị bắt và bị buộc tội hành hung ở mức độ nhẹ đối với thành viên trong gia đình. Vụ án được Tòa Metropolitan thụ lý và dự tính đưa ra xét xử vào cuối năm nay.
Chị Thu Doan chia sẻ trên kênh truyền hình KOB 4 rằng: “Khi cô ấy (chị Cam) đến đây, chị không biết gì cả. Chị không biết rằng ông ấy (anh Trinh) chẳng có gì trong tay. Không nhà cửa, không xe hơi, không có gì hết”.
Sau đó, khi gặp chuyện không hay với chồng, Cam đã gặp mẹ của chị Thu và nhờ giúp đỡ. Chị Thu và mẹ chị đã cho họ vé xe để tới Albuquerque và chỗ ở để họ ở trong 3 tháng.
Chị Thu kể rằng cô bé Nhi không hề thích cha dượng. Cô bé không hề muốn sống chung với cha dượng nên đã sống ở nhà chị Thu.
Và mùa hè này, hai vợ chồng chị Cam đã chuyển đến căn hộ ở khu Villas Hermosa.
Đầu năm học mới bé Nhi phải đi học ở Trường tiểu học S.R.Marmon tại thành phố Albuquerque nên chuyển đến sống cùng mẹ và cha dượng được 2 tuần. Cô bé đã rất háo hức trong những tuần đầu tiên được đến trường.
Bé Nhi vừa bắt đầu vào học lớp 5 ở trường mới tại Mỹ. Cô bé không thể nói được tiếng Anh nhưng lại có thể hiểu hết mọi thứ. Bé rất ghét những lúc ba mẹ cãi nhau khiến bé phải bỏ học.
Nói về lý do chị Cam không sao bỏ chồng để sống riêng trước đó, chị Thu nói: “Thật khó để bỏ chồng vì cô ấy cảm thấy cần có trách nhiệm một khi ông ấy đã mang cô ấy sang đây vì cuộc sống tốt hơn”.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 455 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 395 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 390 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 388 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 385 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 378 lần]
NHỮNG ĐIỂM YẾU CỐT LÕI KHIẾN NGƯỜI VIỆT KHÓ VƯƠN LÊN LÃNH ĐẠO QUỐC TẾ [Đã đọc: 378 lần]
Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ [Đã đọc: 373 lần]
Từ âm thầm trỗi dậy đến tiếng gầm vang dội: Việt Nam sở hữu vũ khí gì để hóa rồng [Đã đọc: 366 lần]
Thức tỉnh sau một thế kỷ đau thương làm thế nào VN trở thành cường quốc [Đã đọc: 362 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.