Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29448270

 
Vietnam News in English 29.06.2026 23:46
THƯ ĐỀ NGHỊ ĐƯỢC HIẾN KẾ PHÁT TRIỂN VIỆT NAM THÊM GIÀU MẠNH
24.06.2015 13:10

Hôm nay, tại thủ đô Hà Nội, ngày 24/06/2015, chúng tôi gồm:
1/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người toàn diện cho nhân dân Việt Nam Lê Thăng Long (bí danh là Lincoln Lê).
2/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người toàn diện cho nhân dân Việt Nam Vũ Quang Thuận (bí danh là Võ Phù Đổng).
Bức thư đề nghị này chúng tôi muốn gửi tới:

1/ Toàn thể nhân dân Việt Nam ở trong nước và kiều bào Việt Nam ở nước ngoài.

2/ Đồng chí Nguyễn Phú Trọng – Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam.

3/ Đồng chí Trương Tấn Sang – Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam.

4/ Đồng chí Nguyễn Tấn Dũng – Thủ tướng chính phủ nước CHXHCN Việt Nam.

5/ Bộ chính trị đảng CSVN, trung ương đảng CSVN, cùng toàn thể gần 4 triệu đảng viên đảng CSVN.

6/ Quốc hội, văn phòng chính phủ, văn phòng chủ tịch nước nước CHXHCN Việt Nam.

7/ Toàn thể lực lượng công an, quân đội, công chức chính quyền và đoàn thể cả nước nước CHXHCN Việt Nam.

8/ Toàn thể quý vị, các bạn doanh nhân, trí thức người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài.

9/ Toàn thể cựu chiến binh người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài không phân biệt sự khác biệt về chính trị trong mọi giai đoạn lịch sử Việt Nam.

10/ Toàn thể giáo viên, học sinh, sinh viên người Việt Nam đang ở trong nước và nước ngoài.

11/ Toàn thể nhà báo, nhà văn, nhà thơ, văn nghệ sỹ người Việt Nam đang ở trong nước và nước ngoài.

12/ Toàn thể cán bộ tuyên giáo Việt Nam các cấp.

13/ Toàn thể lực lượng hoạt động dân chủ, vì quyền con người, bảo vệ dân oan, bảo vệ công bằng xã hội, bảo vệ quyền tự do tôn giáo người Việt Nam đang ở trong nước và nước ngoài.

14/ Toàn thể người cao tuổi, nông dân, công nhân người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài.

15/ Tổ chức Liên Hợp Quốc, tổ chức ASEAN, các tổ chức quốc tế khác, chính phủ và nhân dân các quốc gia trên toàn thế giới.

Hai chúng tôi là những doanh nhân, trí thức người Việt Nam rất yêu nước, yêu dân tộc Việt Nam và yêu nhân loại. Chúng tôi rất muốn đóng góp trí tuệ và công sức của mình nhằm sớm đưa Việt Nam trở thành một quốc gia giàu mạnh.

 Cho tới nay Việt Nam vẫn còn là một trong 50 quốc gia có thu nhập bình quân đầu người thấp nhất thế giới. Chúng tôi đã lập kế hoạch nhằm thực hiện trong 10 đến 20 năm sẽ đưa Việt Nam trở thành 1 trong 50 quốc gia giàu nhất thế giới, từ 20 đến 30 năm sẽ đưa Việt Nam trở thành 1 trong 10 quốc gia giàu nhất thế giới. Chúng tôi tha thiết mong được có nhiều cơ hội tốt để sớm trình bày đầy đủ, chi tiết kế hoạch cải cách nhằm phát triển Việt Nam trở thành giàu mạnh.

Chúng tôi rất mừng thời gian gần đây Việt Nam đã có những cải cách, cởi mở đáng kể về vấn đề chính trị, kinh tế và quyền con người. Trong mấy tháng gần đây một số cơ quan thuộc đảng CSVN và chính quyền Việt Nam vận động người dân Việt Nam tham gia hiến kế phát triển đất nước. Giải đặc biệt cho người có hiến kế tốt nhất với số tiền 1 tỷ đồng Việt Nam. Khi viết bức thư hiến kế này 2 chúng tôi vừa mừng nhưng lại vừa lo. Mừng là chúng tôi có cơ hội hiến kế phát triển đất nước. Lo là chúng tôi e sợ là chúng tôi sẽ bị tiếp tục được đảng CSVN, chính quyền Việt Nam cho đi “an dưỡng”. Chúng tôi hay nói hài hước rằng nhà tù Việt Nam là “trại an dưỡng”. Vì ở trong đó không làm cũng được nhà nước nuôi ăn, nuôi ở, có công an canh gác 24 giờ / 24 giờ rất cẩn thận.

Hai chúng tôi chỉ vì yêu nước, trách nhiệm với dân tộc Việt Nam nhiều quá mà bị cưỡng bức đi “an dưỡng”. Doanh nhân, trí thức Lê Thăng Long – Lincoln Lê bị đi “an dưỡng” 3 năm cộng thêm 3 năm quản chế, vừa mới hết hạn quản chế từ ngày 5/6/2015. Doanh nhân, trí thức Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng) bị đi “an dưỡng” từ năm 2011 đến 2014 (4 năm). Hai chúng tôi chỉ vì muốn thực hiện cải cách kinh tế, chính trị Việt Nam theo xu hướng dân chủ mà bị quy kết tội và bỏ tù. Chúng tôi là những “Kim Ngọc” Việt Nam mới. Lê Thăng Long – Lincoln Lê rất ôn hòa, không hề sử dụng bạo lực mà bị kết tội lật đổ chính quyền nhân dân theo điều 79, bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam. Vũ Quang Thuận – Võ Phù Đổng chỉ vì ngay thẳng góp ý chỉ ra con đường cải cách cho đảng CSVN và chính quyền Việt Nam mà bị kết tội tuyên truyền chống phá chính quyền nhân dân theo điều 88 bộ Luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam. Chúng tôi hy vọng, mong đợi trong thời gian sớm nhất đảng CSVN và chính quyền Việt Nam sẽ xin lỗi, minh oan cho chúng tôi như đã từng làm đối với ông Nguyễn Kim Ngọc (nguyên bí thư đảng CSVN tỉnh Vĩnh Phúc trước đây).

Hai chúng tôi nay với tinh thần vô tư, không cần khen thưởng, sẵn sàng cống hiến hết khả năng vì sự phát triển của dân tộc Việt Nam. Nay chúng tôi mong các cơ quan đảng CSVN, chính quyền Việt Nam nhận thức lại để có nhìn nhận đúng đắn đối với chúng tôi. Rất mong toàn thể nhân dân Việt Nam và kiều bào cùng bè bạn quốc tế ủng hộ. bảo vệ quyền được cống hiến lợi ích cho dân tộc Việt Nam của 2 chúng tôi.

Sau đây, chúng tôi xin nêu danh mục những vấn đề, chương trình mà chúng tôi muốn hiến kế nhằm góp phần sớm đưa Việt Nam trở thành giàu mạnh:

1/ Chương trình số 1:

Kế hoạch đưa Việt Nam trở thành 1 trong 50 quốc gia giàu mạnh nhất thế giới trong thời gian 10 đến 20 năm và 1 trong 10 quốc gia giàu mạnh nhất thế giới trong thời gian 20 đến 30 năm.

2/ Chương trình số 2:

Cụ thể, chi tiết các vấn đề cải cách, sửa đổi điều 4 Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam.

3/ Chương trình số 3:

Cụ thể, chi tiết các vấn đề về các điều khoản hiến pháp, pháp luật về: quyền con người, luật dự do biểu tình, luật tự do trưng cầu dân ý, luật về quyền tự do ngôn luận, luật về báo chí tư nhân, luật về quyền tự do lập hội và lập đảng, luật về phòng chống tham nhũng lãng phí, luật về quyền tự do tôn giáo, luật về cải cách giáo dục, luật về bầu cử và ứng cử tự do …

4/ Chương trình số 4:

Chúng tôi muốn hiến kế giúp cho đảng CSVN sớm trở thành một đảng dân chủ toàn diện về thực chất. Thay vì giữ vai trò cầm quyền thì đảng CSVN nên trở thành thực sự phục vụ nhân dân Việt Nam.

Chúng tôi có thể chứng minh rất rõ ràng, cụ thể về hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin bị sai lầm và thiếu sót tới 99%. Chúng tôi đã chắt lọc toàn bộ tinh hoa và loại bỏ hoàn toàn sai lầm của hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin. Cộng thêm nhiều tinh hoa của nhiều hệ lý luận khác cùng với thêm nhiều sự sáng tạo mới chúng tôi đã viết ra hệ lý luận mới do chúng tôi tự đặt tên là chủ nghĩa Cộng đồng. Chúng tôi muốn tặng miễn phí hệ lý luận chủ nghĩa cộng đồng cho đảng CSVN để thay thế hệ lý luận chủ nghĩa cộng sản Mác – Lê Nin.

Chúng tôi muốn góp ý cho đảng CSVN nên sớm đổi tên đảng CSVN thành đảng Dân tộc và Dân chủ Việt Nam hoặc là đảng Cộng Đồng Việt Nam. Chúng tôi muốn đảng CSVN thực hiện cổ phần hóa chính trị. Từ năm 1986 đến nay Việt Nam đã tiến hành cổ phần hóa hàng loạt doanh nghiệp vốn quốc doanh trở thành những doanh nghiệp vốn tư nhân. Đồng thời cho nhân dân Việt Nam được tự do thành lập doanh nghiệp vốn tư nhân mới. Tương tự như kinh tế, nay nên làm đối với chính trị. Chúng tôi xin gợi ý về giải pháp cơ bản là: Đảng CSVN nên chia tách thành 3 đến 30 đảng nhỏ hơn. Sau đó thực hiện đầy đủ, toàn diện về quyền con người tại Việt Nam về quyền tự do lập hội và lập đảng tương tự như Mỹ. úc, Nhật, Hàn Quốc, Đức, Anh, Pháp, Nga, Ba Lan …

5/ Chương trình số 5:

Hiện nay tại Việt Nam đang rất coi trọng việc bầu bán, thương lượng, sắp xếp các ngôi vị Tổng bí thư đảng CSVN, Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng chính phủ cho nhiệm kỳ 2015 – 2020. Theo chúng tôi nhân dịp này Việt Nam ta nên thực hiện việc tự do, cho phép nhân dân Việt Nam được tự do, bình đẳng bầu cử và ứng cử chức vụ Tổng thống Việt Nam. Nên sớm thực hiện thể chế chính trị dân chủ theo hướng tam quyền phân lập (lập pháp, hành pháp, tư pháp) tương tự như: Mỹ, Anh, Pháp, Nga, úc, Nhật, Hàn Quốc …

Chúng tôi rất mong các đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, Trương Tấn Sang hãy sớm trở thành những “Gooc Ba Chốp Việt Nam, En-Xin Việt Nam”. Lịch sử Việt Nam sẽ ghi danh muôn thuở cho các đồng chí can đảm làm việc đó.

Người Việt Nam ở trong nước và nước ngoài không thiếu những người có thể trở thành “Pu-Tin Việt Nam” hay “Obama Việt Nam” như: anh Vũ Đức Đam, Cù Huy Hà Vũ, bạn Lê Công Định, em Nguyễn Tiến Trung, anh Trần Huỳnh Duy Thức, anh Bùi Quang Vinh, anh Trần Đại Quang, anh Nguyễn Chí Vịnh, bạn Nguyễn Đức Chung, anh Phạm Bình Minh, anh Vũ Tiến Lộc, chị Dương Nguyệt Ánh …

6/ Chương trình số 6:

Chúng tôi muốn Việt Nam sớm tiến hành cổ phần hóa ít nhất 95% các cơ quan báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình trở thành các công ty cổ phần ngôn luận. Sau đó thực hiện đầy đủ quyền con người về tự do báo chí tư nhân tại Việt Nam.

Về tiềm năng tổng thể để phát triển trở thành giàu mạnh Việt Nam lớn hơn rất nhiều lần so với Singapore, Hàn Quốc, Nhật Bản, Israel, Thụy Sỹ, Hà Lan, Thái Lan, Malaysia … Chúng tôi không hề phủ nhận những thành quả đạt được của đảng CSVN, chính quyền Việt Nam trong qúa khứ. Nhưng chúng tôi muốn Việt Nam ta tiếp tục cải cách để sớm trở thành 1 trong 10 quốc gia giàu mạnh bậc nhất thế giới.

Hai chúng tôi đều là con, cháu, ruột thịt của những nhà cách mạng Cộng sản Việt Nam trong cuộc cách mạng giành độc lập dân tộc. Một số đồng chí bảo thủ trong đảng CSVN và chính quyền Việt Nam đã ngộ nhận, suy nghĩ sai, đã lầm tưởng chúng tôi là kẻ thù, vì vậy đã bỏ tù oan sai đối với chúng tôi. Chúng tôi là người có công chứ không phải là kẻ có tội. Chúng tôi chỉ ra những sai lầm, thiếu sót của đảng CSVN, chính quyền là để giúp cho đảng CSVN, chính quyền nhận thức ra sai lầm để sửa sai nhằm tốt hơn. Kết tội chúng tôi là chống phá, là phá hoại là rất sai lầm.

Xin hãy cho phép chúng tôi được nói. Xin hãy bảo vệ quyền được nói của chúng tôi. Xin đừng tiếp tục “chặn họng” chúng tôi. Xin hãy tôn trọng và bảo vệ quyền con người chính đáng là quyền được nói sự thật, quyền được cống hiến của chúng tôi.

Chúng tôi là những người rất cầu thị. Nếu chúng tôi lỡ nói ra điều gì sai do nhận thức chưa đúng chúng tôi xin nhận lỗi sửa sai ngay lập tức sau khi quý vị cùng các bạn, các đồng chí chỉ ra cho chúng tôi biết chúng tôi sai như thế nào.

Bức thư này là phần tóm tắt, giới thiệu sơ bộ một số chương trình mà chúng tôi muốn hiến kế để góp phần đưa Việt Nam sớm trở thành giàu mạnh. Chúng tôi xin được phép từng bước giới thiệu từng vấn đề, chương trình hiến kế cụ thể về những giải pháp cải cách phát triển đất nước.

Một lần nữa, chúng tôi xin tất cả nhân dân Việt Nam, đảng CSVN, chính quyền Việt Nam, kiều bào, bè bạn quốc tế hãy bảo vệ quyền con người chính đáng của chúng tôi là giúp chúng tôi được cống hiến nhiều lợi ích nhất cho dân tộc Việt Nam.

Xin trân trọng cảm ơn. Chúng tôi cầu nguyện Thượng Đế, Chúa Giê-Su, Thánh Thần, các vị Phật, anh linh tổ tiên dân tộc Việt Nam và nhân loại phù hộ độ trì ban nhiều sức khỏe, may mắn, bình an, thành công, giàu sang, hạnh phúc cho toàn thể mọi người dân tộc Việt Nam và nhân loại.

Mọi sự giúp đỡ, hưởng ứng, bảo vệ, hợp tác đối với chúng tôi xin liên lạc:

1/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người Lê Thăng Long – Lincoln Lê. Địa chỉ nhà riêng: 80 Nguyễn Thái Bình, quận 1, TP.HCM. ĐTDĐ: 0967375886. Eamil: thanglong67@gmail.com . FB: www.facebook.com/lethanglong.ptcdvn .

2/ Doanh nhân, nhà hoạt động vì quyền con người Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng). Hiện là tổng giám đốc công ty cổ phần thương mại và truyền thông Chuông Việt. Địa chỉ văn phòng: 38 Mai Anh Tuấn, quận Đống Đa, Hà Nội. ĐTDĐ : 0962493364. Email : chuongviet069@gmail.com .

Jenifer_HN_201506

Sau cuộc gặp gỡ và trao đổi sâu sắc với Viên chức Chính trị đại diện Đại sứ quán Hoa Kỳ, tiến sĩ triết học Jenifer Neidhart de Ortiz, tại Hà Nội 19/06/2015.
After the meeting and deeply discussing with Political Officer of
U.S. Embassy in Hanoi , Doctor of Philosophy Jenifer Neidhart de Ortiz, in Hanoi 19/06/2015.

“Nghèo là một cái tội”

Một bạn để ý là tôi có nhiều sách về những câu châm ngôn phát đi từ các danh nhân và triết gia trong tủ sách. Được hỏi câu nào mang nhiều ý nghĩa nhất, tôi buột miệng theo tiềm thức, “Nghèo là một cái tội.” Trước khi ném đá và giương cao ngọn cờ “đấu tranh giai cấp”, xin các bạn cho ông già này giải thích.

Tôi đã nhiều lần rỗng túi, chạy quanh đường phố để suy nghĩ mà không biết ngày mai tiền sẽ từ đâu đến để trả cho cả trăm cái bills (hóa đơn). Tôi cũng đã từng có rất nhiều tiền mà suốt ngày phải họp với các chuyên gia thuế vụ để tìm cách làm “giảm hay hoãn” thuế. Nhìn lại, dù có tiền hay không, hạnh phúc hay đau khổ của tôi trong những hoàn cảnh này đều không liên quan đến tiền. Tuy nhiên, dù khóc hay cười, tôi nghiệm ra một điều là “có tiền” thì vẫn thú vị hơn. Mặt khác, tôi cũng có thể chắc chắn một điều: dù “không tiền”, tôi vẫn chưa bao giờ “nghèo”.

“Nghèo” không đơn thuần chỉ là “không tiền”. Dưới góc nhìn chủ quan của tôi, một con người toàn diện phải hội đủ 6 thành tố: sức khỏe, trí tuệ, tinh thần, tâm linh, xã hội và tài chánh.Một người có nhiều tiền nhưng nghèo sức khỏe vẫn hoang phí tháng ngày. Nghèo kiến thức thì dù là một đại gia vẫn được xếp vào hạng ngu. Cha mẹ cho rất nhiều tiền nhưng tinh thần và tâm linh kém cỏi, yếu đuối thì trước sau gì cũng đi vào khổ lụy. Thêm nữa, dù có một gia đình bền chặt và một kết nối xã hội tốt, bạn vẫn không làm gì được cho ai nếu không có tài chánh.

Nghèo” là người không có gì để “cho”. Dĩ nhiên, ta không thể cho những gì ta không có.

Ngoài những người bất hạnh với tật nguyền bẩm sinh, sứ mệnh của con người theo nhiều tôn giáo, triết thuyết … là để đóng góp một “cái gì đó” cho tha nhân. “Nghèo” hay không có gì để đóng góp có phải là một tội lỗi?

Tôi nhận xét một điều là ở Việt Nam, người dân không thiếu cơ sở hay dữ kiện để truy cập và phát triển về những yếu tố quan trọng như trí tuệ, tinh thần, tâm linh, xã hội, gia đình hay sức khỏe. Trong khi đó, vì chuyện chính trị là một vùng nhậy cảm cho nhà cầm quyền, nên kiến thức về kinh tế tài chánh lại thiếu hụt, kém chính xác và luôn bị những định hướng chính trị bẻ cong.

Do đó, trong bài viết này, tôi sẽ giới hạn suy nghĩ của mình về yếu tố tài chánh. Tôi cố gắng phân tích ra những lý do cốt lõi đã gây nên cái nghèo “tiền” cho gần 90% dân số. Dĩ nhiên, tiền không phải là hiện thân của tất cả giá trị con người, nhưng từ ngàn xưa, văn hóa Đông Phương đã hiểu rằng, “dân có giàu, nước mới mạnh”. Giàu phải là một nghĩa vụ quốc gia, mà tôi cho rằng cũng quan trọng không kém nghĩa vụ quân sự hay văn hóa.

tư duy nghèo, tri thuc, nghèo là một cái tội, học vấn, Alan Phan, 1.     Tư duy nghèo

Từ nhỏ và ngay cả khi bắt đầu biết đọc sách, suy nghĩ, tâm trí của tôi chịu ảnh hưởng nhiều từ một văn hóa và môi trường “ghét người giàu, và đồng hóa cái nghèo với trong sạch”. Dù chế độ VNCH cũ được coi như là một tiền đồn của chủ nghĩa tư bản, chánh phủ vẫn giáo dục người dân về các “tội lỗi” của người giàu (không biết có phải vì cạnh tranh để mua lòng dân nghèo với Cộng Sản?).

Từ chánh phủ với chính sách “người cầy có ruộng” hay “xây nhà bình dân” đến trong lớp học, ngoài đời, văn hóa “thanh bần và trọc phú” là những biểu hiện thường trực. Những câu chuyện khổ nạn của Oliver Twist, Les Miserables, Grapes of Wrath…rất phổ biến, tạo một tư duy “nửa xã hội nửa tiểu tư sản”. Nếu sinh ra thời đó, Bill Gates, Warren Buffett…có lẽ là những tên tuổi xấu thay vì được ngưỡng mộ như gần đây.

Descartes nói, “Je pense, donc je suis” (tôi trở thành người tôi nghĩ). Mỹ có thành ngữ,” Tư duy tạo nên hành động, hành động tạo thói quen, thói quen tạo cá tính và cá tính tạo định mệnh.” Một tư duy “nghèo” chắc chắn phải đem đến một định mệnh “nghèo”.

Đây là suy tưởng của những người miền Nam đã sống với “tư bản Pháp rồi Mỹ”. Còn những người miền Bắc sống với “xã hội của Mác Lê” thì chắc chắn không được phép tư duy “giàu”. Khi mọi suy nghĩ đều cho rằng “nghèo” hơn “giàu” thì từ cá nhân đến xã hội không thể nào vượt trên tư duy đó.

2.     Kiến thức nghèo:

Trong những người giàu có mà tôi hân hạnh được quen biết, họ đều chia sẻ một cá tính chung “rất chịu khó học hỏi tìm tòi và sẵn sàng chấp nhận những mới lạ thay đổi”. Ngoài các quan chức và đại gia làm giàu nhờ quan hệ dựa trên quyền lực, ngay cả những người giàu từ các chế độ XHCN đều thể hiện tinh thần và phong thái cởi mở nói trên.

Người Do Thái suy nghĩ rất nhiều về tiền bạc, nhưng họ cũng chịu khó bỏ ra một số lượng thời gian khá lớn để học hỏi các phương cách làm giàu, từ gia đình bạn bè hay sách vở kinh giảng. Trong trường đại học của tôi, có nhiều social clubs (câu lạc bộ) cho các sinh viên có chung sở thích từ thể thao, từ thiện, chính trị…đến toán học, kịch nghệ hay tranh luận (debate). Nhiều bạn Do Thái chỉ gia nhập how-to-get-rich clubs (làm giàu).

Người Trung Quốc cũng đam mê giàu có từ bản chất. Họ rất bén nhậy với cơ hội, cần cù, nâng đỡ nhau trong các bang hội…để cùng làm giàu. Họ thực tế, không hoang tưởng và mặc cho sự giáo huấn của đảng cộng sản 70 năm qua, bản sắc làm giàu vẫn tiềm tàng mạnh trong mỗi gia đình và cá nhân.

Làm giàu là một hành trình lâu bền và khổ cực. Kiến thức là phương tiện quan trọng để thâu ngắn chặng đường. Nghèo kiến thức thì nghèo kết quả.

3.     Môi trường nghèo:

Một đặc điểm của tôn giáo Do Thái là việc đề cao sự giàu có vật chất. Trong khi Ki Tô Giáo và Phật Giáo khuyến thị tín đồ phải “ép xác” hay “tránh tham” để tự giải thoát tinh thần và tâm linh khỏi vòng khổ nạn, lãnh tụ các tôn giáo này thường nâng cấp góc cạnh “nghèo” qua các bài giảng. Kết quả là một đa số quần chúng coi giàu là một tội lỗi, người giàu là một địch thủ. Sự thù hận, đố kỵ này được các chính trị gia Mác Lê lợi dụng triệt để để thâu tóm quyền lực, tạo nên một môi trường “của người nghèo, do người nghèo và vì người nghèo”. Dĩ nhiên, đó chỉ là thủ đoạn, họ và các phe nhóm hay con cháu…thì không bao giờ nghèo.

Ngay cả trong những nước tư bản tự do làm giàu, một đứa trẻ sinh ra trong một môi trường nghèo như tại các khu ổ chuột thành phố, hay các vùng quê xa xôi hẻo lánh, thường bị ảnh hưởng nặng nề bởi con người và hoàn cảnh bao quanh. Trừ một thiểu số có ý chí và tư duy mạnh mẽ, đa số âm thầm chịu đựng rồi đổ thừa cho số mệnh. Câu “cái số mình nó thế” nghe rất quen thuộc ở những môi trường nghèo.

Con người có đặc tính “bầy đàn”. Khi đám đông nghèo thì ta cũng “hạnh phúc” với cái nghèo, biện luận là phải “chia sẻ” với láng giềng. Nhiều người lại còn tự hào về cái hạnh phúc trong nghèo đói của mình.

4.      Nghèo hành động:

Tôi quan sát (hoàn toàn chủ quan, không kiểm chứng được) là những người nghèo thường thích “nói” nhiều. Họ luôn luôn có những kế hoạch thần sầu để trở thành một đại gia “top ten” của quốc gia hay thế giới. Kế hoạch luôn thay đổi vì chưa làm gì thì đã có một ý tưởng mới hay hơn, tốt hơn. Hoặc có làm thì thường bỏ cuộc sau 5 phút vào trận đấu vì thực tế thị trường không tươi đẹp như trên giấy tờ hay các khẩu hiệu.

Nói chung, họ thích nhàn (không muốn nhận là lười biếng) và coi đây là một triết lý sống khôn ngoan. Nếu nhờ chút mánh mun mà kiếm được tiền hay quyền, họ sẽ coi họ là đỉnh cao của xã hội. Nói phét, nổ bậy …trong các bàn tiệc nhậu nhẹt be bét là một thói quen rất dễ nhận ra.

Nhiều người nghèo khác thì lười nhưng thích ra dáng trầm uất, bất cần đời…hay khơi động lòng thương hại của người khác. “Xin-cho”, “ăn mày quá khứ”…là những hành xử phổ thông của các nhóm nghèo này.

5.      Chọn bạn nghèo:

Một châm ngôn thông dụng của Âu Mỹ là “bạn cho tôi biết thu nhập của 5 người thân thiết nhất trong đời bạn, và tôi sẽ tính ra con số thu nhập trung bình của bạn”. Á Đông thì rõ ràng hơn, “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”.

Tôi nhớ những ngày còn trẻ, tôi hay la cà cùng bạn bè ở quán cà phê, quán rượu, garage nhà hàng xóm. Chúng tôi miên man mơ mộng và nói về những tương lai khi chúng tôi giúp nhau giàu có để trả hận đời. Một ngày, tôi chợt nhận ra là tất cả bạn này đều nghèo rớt mồng tơi như tôi. Tụ họp ngày ngày với nhau, tôi chắc chắn tương lai duy nhất của chúng tôi là sẽ trở thành những ông già nghèo rớt mồng tơi. Sau khi nhận ra chân lý, tôi dứt khoát rời bỏ đám đông “tình nghĩa” này để đi tìm cho mình một tương lai khác.

Qua những trải nghiệm và suy nghĩ của mình, tôi đúc kết 5 nguyên nhân cốt lõi trên mà tôi cho rằng đang cột chặt bạn với cái nghèo. Tôi có thể sai, tôi còn nhiều thiếu sót, tôi có nhiều định kiến chủ quan…Có lẽ vậy. Nhưng đây là kết luận của một người đã từng rất nghèo, rất ngu và biết thay đổi kịp thời.

Quốc gia nghèo

Một điều nữa. Khi chia sẻ với nhau, nhiều bạn có gởi tôi những cuốn sách, những bài khảo luận về đề tài “lý do khiến một quốc gia nghèo”. Có những lý thuyết rất cao siêu từ tháp ngà hàn lâm (vì chúng làm tôi ngủ thật ngon sau vài trang), có những khôn ngoan rất dễ hiểu (như các bài viết hay phát ngôn của Warren Buffett). Tuy nhiên, tôi cho rằng 5 lý do khiến một cá nhân nghèo như tôi đã trình bày, cũng rất giống 5 lý do cốt lõi khiến một quốc gia nghèo.

Nói về lý do chọn bạn chẳng hạn. Nhìn qua lịch sử, bạn của anh nhà giàu Hoa Kỳ thường giàu theo như Tây Âu, Nhật, Úc, Singapore…Còn bạn của các anh Liên Xô, Trung Quốc, Cuba…vẫn nghèo rớt mồng tơi (ngôn ngữ Việt phong phú nhỉ).

Văn hóa Á Đông thường chê trách về chuyện “giàu đổi bạn, sang đổi vợ”. Tôi không dám nói về chuyện vợ chồng vì sẽ bị ném đá, ngay tại nhà. Nhưng nếu có những ông bạn suốt ngày cứ ca tụng chuyện nghèo, tôi sẽ không ngần ngại tránh xa. Họ độc hại hơn các hóa chất trong thực phẩm của Trung Quốc. Lỡ ăn nhầm, vẫn có thể vào bệnh viện bơm ruột. Nhưng nếu tư duy nghèo đã ăn vào trí não và xương tủy, thì cả cuộc đời trở thành lãng phí.

Tôi nhớ một câu message (tin nhắn) thú vị, nhiều người thâu vào hộp thư thoại (voice mail box) của họ,” Xin để lại tên và điện thoại của bạn. Tôi đang tìm cách thay đổi đời mình. Nếu tôi không gọi lại bạn, thì bạn nên hiểu bạn là một trong những thay đổi đó”.

Không biết bao giờ các lãnh đạo của Việt Nam mới can đảm nói với “xứ lạ” điều này? 

Theo Blog Góc Nhìn Alan Phan

VIỆT NAM: MÃI NGHÈO VÌ TÂM LÝ KỲ THỊ NGƯỜI GIÀU?

(NCTG) “Hãy loại bỏ ngay tư tưởng kỳ thị hay căm ghét người giàu để Việt Nam có thể vĩnh viễn thoát khỏi vị thế của quốc gia nghèo!”.

 
Chớ kỳ thị người giàu khi họ tiêu tiền - Ảnh chỉ mang tính minh họa 

Ai cũng biết rằng Việt Nam luôn là một nước nghèo, không chỉ so với thế giới mà ngay cả với các nước láng giềng. Chúng ta thường quy cho chiến tranh, cho phương thức sản xuất lạc hậu… nhưng phải chăng nguyên nhân sâu xa vì người giàu chưa bao giờ được coi trọng ở Việt Nam? 

Nhìn lại nền văn hóa truyền thống của ta, ca dao tục ngữ đầy những câu như “tham thì thâm”, “nén bạc đâm toạc tờ giấy”, chuyện cổ tích thì người giàu luôn ở vai phản diện trong khi thực tế cho thấy, người giàu (cả ở Việt Nam và nước ngoài) không nhất thiết phải xấu và người nghèo không nhất thiết là người tốt! 

Tâm lý kỳ thị người giàu ở Việt Nam càng nặng nề trong suốt thời bao cấp, cho đến thời mở cửa, doanh nhân được chính thức công nhận là một nghề thì người ta mới dám công khai mơ ước về sự giàu có. Tuy nhiên, làm giàu không dễ và tâm lý kỳ thị người giàu ăn sâu bén rễ, rất khó triệt tiêu nhanh chóng! 

Mới đây, tình cờ tôi được đọc một bài trên mạng xã hội Facebook với tiêu đề “Những kẻ có tài, có tiền nhưng không có liêm sỉ”. Tác giả liệt kê tên một loạt ca sĩ, nghệ sĩ, người mẫu nổi tiếng và nhận xét: “Khoe khoang biệt thự triệu đô, xe hơi hàng chục tỷ đồng, túi xách hàng tỷ đồng, quần áo hàng trăm triệu, những cuộc du hý nước ngoài, những đám cưới vung vãi tiền bạc, khoe thân thể, khoe người yêu, khoe con cái... 

Đó là những thứ khoe khoang của những ca sĩ, diễn viên, chân dài, người nổi tiếng... Thật đau lòng khi nó tràn ngập trên các phương tiện thông tin đại chúng cùng với những tin tức trẻ em nghèo không có phương tiện đến trường, các cụ già còm cõi bán vé số, những người bệnh chờ chết vì không có tiền chữa bệnh, những ngôi nhà như những cái lều ổ chuột của bao người dân... Và cả người mẹ nghèo tự tuẫn để lấy tiền phúng đóng tiền học phí cho con...
”. 

Tác giả bài viết có vẻ là người nhiệt huyết, quan tâm đến xã hội và có cách viết dễ đi vào lòng người, nhưng bài này thì mình không thể đồng tình. Khó có thể tưởng tượng đến thế kỷ 21, thời kinh tế thị trường còn có người suy nghĩ như thế và đáng ngại hơn nữa là trong vòng một ngày có rất nhiều người tỏ ý thích (like), chia sẻ (share) bài viết, cùng hàng trăm bình luận (comment) hầu hết đều sặc mùi kỳ thị người giầu. Hiếm người nhận ra sự hẹp hòi, vi phạm luật pháp và vi phạm cả quyền con người trong bài viết này. 

Đặt giả thiết những người mà tác giả chê bai không làm gì vi phạm luật pháp thì việc kiếm tiền và chi tiêu hợp pháp của họ không ai có quyền can thiệp. Hơn nữa, tác giả rất sai lầm khi quy kết những thông tin trên báo lá cải, vốn truyền thông điệp theo kiểu giật tít câu view, với thực tế đời sống của họ. 

Mà kể cả họ có chi tiêu như vậy thì đó cũng là việc riêng của họ vì có người mua người lao động mới có công ăn việc làm, thoát khỏi đói nghèo. Nghệ sĩ là một nghề có tính đặc thù, rất vất vả và tuổi nghề không cao nên không thể đem chuẩn mực của người thường để so sánh với họ. Họ sống bằng danh tiếng nên cần có nhu cầu quảng bá khác với những nghề khác - nhận xét của tác giả chứng tỏ sự kém hiểu biết và hẹp hòi. 

Một sai lầm lớn khác của tác giả là buộc tội người giàu chi tiêu xa xỉ trong khi đất nước còn quá nhiều người nghèo. Nhưng nếu người giàu không chi tiêu, người nghèo có bớt nghèo không hay sẽ nghèo hơn vì hàng hóa không bán được nên bị thất nghiệp? Nếu người giàu đem số tiền mình có chia cho người nghèo có làm xã hội bình đẳng và thịnh vượng hơn không? 

Thực tế phát triển xã hội đã cho thấy, của cải nhận được nhờ từ thiện chỉ tốt để giải quyết những khó khăn ngắn hạn như ốm đau, thiếu tiền học… còn cái giàu bền vững chỉ có được nhờ lao động của bản thân. Thực ra người nghèo mới nên xấu hổ vì trừ những người không may, lỡ vận hoặc sức khỏe kém, quá nhiều người nghèo là do lười biếng, kém cỏi. 

Vì sao người giàu khoe khoang thì bị chê bai, xói móc, còn người nghèo kêu ca lại không? Phải chăng vì những người chê đang ghen tị với sự giàu có của số người kia? Và liệu có ai tìm hiểu, những người giàu mà họ đang chê bai thù hận kia với những người tỏ ra đạo đức này, ai đang thực sự đóng góp từ thiện, tạo công ăn việc làm nuôi người nghèo? 

Suốt thời thơ ấu, mình đã chứng kiến đất nước trong cảnh bần hàn, cơm không có ăn, áo không đủ mặc, từ thành thị đến nông thôn cảnh quan đều nhếch nhác, tiêu điều, khách du lịch đến không có gì để thăm quan trừ mấy di tích chiến tranh. Mình vốn tưởng Việt Nam chỉ có vậy cho đến khi được đọc sách thời Tự lực Văn đoàn, nghe gia đình kể lại mới biết Hà Nội, Sài Gòn đều từng là đất kinh kỳ nổi tiếng thanh lịch, Hòn ngọc Viễn Đông, v.v... 

Sự thể thế này, một phần do chiến tranh nhưng phần lớn là bởi suy nghĩ ấu trĩ, căm ghét người giàu của một bộ phận người ít học, được dịp lợi dụng các cuộc cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản... để thỏa chí dập vùi người hữu sản. Họ không hề nghĩ giàu hay nghèo đều không phải là tội ác, hầu hết người giàu đều do họ hay cha ông tự tay làm nên. 

Sự tiêu pha của người giàu sẽ giúp người nghèo có công ăn việc làm, qua đó phát triển kinh tế. Và chính những công trình như nhà cửa, lăng tẩm, trang sức... của người giàu giúp cho những người thợ có cơ hội phát triển tay nghề, để lại di sản cho ngành du lịch sau này. Học thuyết kinh tế hiện đại đã cho thấy, chính sự tiêu dùng chứ không phải tiết kiệm mới là động lực cho kinh tế phát triển. 

Thực tế ở Việt Nam đã cho thấy sự cướp bóc của người giàu qua các cuộc cải cách ruộng đất, cải tạo tư sản để chia cho người nghèo đã không khiến dân nghèo giàu lên vì người nghèo không biết cách làm đồng tiền sinh lời, mà còn triệt tiêu động lực phát triển của các cá nhân, tàn phá kinh tế, cảnh quan đất nước. 

Khi ra nước ngoài, ngắm nhìn các công trình cổ kính của vua chúa, quý tộc của họ, ta có bao giờ tự hỏi: “Vì sao Việt Nam không còn mấy di sản để tự hào với khách thăm quan? Phải chăng chính vì tính hẹp hòi, ghen ăn tức ở của chúng ta, đời sau luôn có xu hướng phá hết di sản của những triều đại trước?”. Để lại một đất nước mãi nghèo nàn, lạc hậu cả về kinh tế, văn hóa và sự bao dung. 

Không ai ủng hộ cách tiêu tiền quá lố của nhiều người nhưng đó là quy luật của nhà giàu mới nổi. Tục ngữ xưa có câu: “Học chữ chỉ cần một đời, học ăn phải hai đời, còn học chơi phải ba đời” - với lịch sử hơn hai ngàn năm là một nước nghèo, lại sai lầm là kỳ thị người giàu suốt hơn nửa thế kỷ thì người giàu mới nổi chưa biết tiêu tiền cho đẹp là đương nhiên. 

Tuy nhiên, GIÀU và LỐ đều không phải tội lỗi, có thể bị chê cười nhưng không đáng bị căm ghét. 

Một quốc gia chỉ có thể giàu mạnh khi những người dân giàu có. Nhưng không ai muốn/dám làm giàu khi bị xã hội xoi mói, kỳ thị, thậm chí thù hận. Mong truyền thông và xã hội hãy góp phần nâng cao nhận thức cho công chúng về cách chi tiêu đẹp nhưng hãy loại bỏ ngay tư tưởng kỳ thị hay căm ghét người giàu để Việt Nam có thể vĩnh viễn thoát khỏi vị thế của quốc gia nghèo! 

(*) Bài viết đã trích đăng trên báo điện tử “Vietnamnet” với tiêu đề “Khoe biệt thự, xe hơi, túi hiệu... là không thể tha thứ?”. Bản trên NCTG là bản gốc của tác giả với sự chỉnh lý, biên tập của NCTG. 

Nguyễn Hoàng Anh, từ Hà Nộ



Phó Chủ tịch nước trân trọng đóng góp của trí thức Việt kiều cho đất nước

Phó Chủ tịch nước nhấn mạnh, cộng đồng 4,5 triệu người Việt ở nước ngoài, gồm nhiều chuyên gia, là một bộ phận quan trọng không thể tách rời của đất nước.


Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan chụp ảnh lưu niệm với các nhà khoa học, trí thức Việt kiều
Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan chụp ảnh lưu niệm với các nhà khoa học, trí thức Việt kiều

“Những kiến thức, kinh nghiệm quý báu, những kỹ năng, trí tuệ của các nhà khoa học ở nước ngoài sẽ tạo thêm động lực quan trọng, đưa đất nước ta phát triển nhanh và bền vững,” - Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan đã nhấn mạnh như vậy tại Diễn đàn chuyên gia trí thức người Việt Nam ở nước ngoài với phát triển kinh tế và hội nhập của Việt Nam giai đoạn 2016-2020 với chủ đề Nâng cao năng lực cạnh tranh của Việt Nam trong nền kinh tế toàn cầu.

Diễn dàn do Ban Kinh tế Trung ương phối hợp Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài, Bộ Ngoại giao tổ chức sáng nay tại Hà Nội, với sự tham dự của Trưởng Ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ cùng gần 100 đại biểu trong và ngoài nước, các chuyên gia kinh tế, tài chính, luật hành chính công, các nhà hoạch định chính sách.

Tại diễn đàn, các đại biểu là chuyên gia kinh tế, các nhà hoạch định chính sách đã trao đổi, chia sẻ những vấn đề cùng quan tâm với mong muốn đóng góp công sức, trí tuệ vì một đất nước Việt Nam phát triển.

Phân tích các vấn đề chủ yếu của hệ thống tài chính Việt Nam, Giáo sư Nguyễn Đức Khương, Chủ tịch Hội khoa học và chuyên gia Việt Nam tại Pháp cho rằng: Khi đặt Việt Nam trong sự vận động chung của hệ thống tài chính quốc tế, chúng ta dễ dàng nhận thấy: Sự mất cân đối của thị trường vốn với sự chi phối gần như tuyệt đối của khu vực ngân hàng, trong khi đó thị trường chứng khoán, vẫn còn non trẻ và đang ở giai đoạn tiền mới nổi, chưa được doanh nghiệp trong nước coi như một nguồn vốn ổn định và hiệu quả.

Giáo sư Nguyễn Đức Khương nhấn mạnh: Để có một thị trường tài chính ổn định, hấp dẫn đối với các chủ thể kinh tế và có khả năng “đề kháng” với những cú sốc đến nội bộ nền kinh tế và đến từ bên ngoài, đặc biệt trong điều kiện toàn cầu hóa tài chính như hiện nay, không có cách nào khác là phải tham gia vào cuộc chơi “có tính bắt buộc”của tự do hóa tài chính, đồng thời biết cách quản lý các rủi ro đến từ đó.

Giáo sư Khương nói: “Chúng ta phải xác định rõ vị trí thị trường tài chính của Việt Nam trong khu vực và phạm vi quốc tế. Nói đến vị trí tôi muốn nhấn mạnh đến tham vọng của chúng ta xây dựng thị trường tài chính của mình đến mức như thế nào và mục đích chúng ta muốn đạt đến là ở đâu? Muốn trở thành thị trường tài chính hàng đầu trong khu vực Đông Nam Á hay là Châu Á? Do đó phải tập trung nguồn lực trước mắt cho các vấn đề mang tính chất ưu tiên và là mũi nhọn khi đã xác định được mục tiêu lâu dài.”

Phát biểu tại diễn đàn, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan khẳng định: Sau gần 30 năm thực hiện công cuộc Đổi mới, Việt Nam đã có nhiều thành công toàn diện trong quá trình xây dựng và phát triển, đồng thời trong từng bước đi của mình cũng đã bộc lộ những yếu kém cần được nghiên cứu, hoàn thiện. Chính vì vậy, để Việt Nam phát triển đúng hướng và hội nhập thành công vào khu vực ASEAN và Quốc tế trong bối cảnh hiện nay, thì tri thức chính là nguồn vốn, là lực lượng sản xuất trực tiếp, là động lực tăng trưởng ở mỗi quốc gia.

Phó Chủ tịch nước nhấn mạnh: Cộng đồng 4,5 triệu người Việt Nam ở nước ngoài, trong đó có nhiều chuyên gia, nhà khoa học trí thức là một bộ phận quan trọng không thể tách rời, là thế mạnh của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài. Kiến thức, kinh nghiệm quản lý, kỹ năng, chất xám, công nghệ,... của trí thức người Việt Nam ở nước ngoài sẽ góp thêm động lực nâng cao chất lượng phát triển, hội nhập nhanh, bền vững của đất nước.

Đảng và Nhà nước luôn trân trọng, tạo điều kiện và đánh giá cao những đóng góp quý báu đó.

Phó Chủ tịch phát biểu: “Các cơ quan chức năng cần lắng nghe, tổng hợp đầy đủ các ý kiến để nghiên cứu, phân tích trong quá trình kiến nghị hoàn thiện cơ chế chính sách giai đoạn mới. Đồng thời, qua Diễn đàn lần này, tôi hy vọng sự hợp tác giữa các chuyên gia trí thức trong và ngoài nước cùng bạn bè quốc tế được tăng cường nhằm nghiên cứu và đề xuất các giải pháp thích hợp trong nhiều lĩnh vực khác nhau của Việt Nam trong quá trình hội nhập, phát triển.”

Kết luận diễn đàn, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ cho biết: Những ý kiến của các chuyên gia quốc tế, trí thức người Việt Nam tại nước ngoài cùng các trao đổi thảo luận lần này là những căn cứ để tham mưu cho Đảng và Nhà nước xây dựng cơ chế, chính sách thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội của Việt Nam trong thời gian tới




 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
100 cách làm giàu [10.03.2025 21:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 461 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 435 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 430 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 417 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 383 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 370 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 364 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 362 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 359 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.