Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 4
 Lượt truy cập: 29448436

 
Văn hóa - Giải trí 30.06.2026 00:46
Vì sao gái miền Tây hay làm nghề nhạy cảm và lấy chồng Đại Han, Đài Loan để bị thảm sát làm tổn thương danh dự VN?
01.07.2015 15:51

Sài Gòn hay thậm chí Hà Nội, có thể gặp nhiều cô gái miền Tây làm massage, tiếp viên.

Ở Sài Gòn hay thậm chí Hà Nội, có thể gặp nhiều cô gái miền Tây làm massage, tiếp viên

Dù người miền Tây không thích, nhưng có một sự thật không thể phủ nhận: con gái miền Tây đi làm những nghề nhạy cảm như massage, tiếp viên… nhiều hơn những con gái miền khác. 

Đó không phải là chuyện ngẫu nhiên. Điều đó bắt nguồn một phần từ nếp sống, lối suy nghĩ cũng như văn hóa của cư dân miền Tây.

Quá xinh đẹp và ngọt ngào

Trong giới ăn chơi, thương hiệu “con gái miền Tây” đã được bảo chứng. Vì điều kiện thổ nhưỡng và điều kiện sống cũng như gen di trường, miền Tây luôn có rất nhiều con gái đẹp. 

Thêm nữa, con gái miền Tây dậy thì sớm, có những em chỉ mới 15 hoặc 16 đã rất ra dáng phụ nữ. Những cô gái với thân hình của người lớn và suy nghĩ của trẻ con là kiểu cực kỳ dễ bị dụ dỗ. So với các miền khác, gái miền Tây cũng cao ráo và trắng trẻo hơn.

Ngoài sắc đẹp, gái miền Tây còn có một vũ khí cực kỳ lợi hại: giọng nói ngọt ngào. Đã có rất nhiều anh trai Bắc và Trung cưới nguyên một cô gái miền Tây chỉ vì giọng nói ấy. 

“Các em gái miền Tây nói chuyện dễ thương đến nỗi, nghe mấy em nói thôi mình cũng đã muốn yêu rồi”, Tú sinh 1986, nhân viên của một công ty về truyền thông nhận xét. 

Giọng nói ngọt ngào, kiểu nói chuyện thật thà dễ thương, gái miền Tây luôn khiến những khách hàng khó tính nhất cũng phải dịu xuống.

Một người con gái, chỉ cần có một trong hai cái vừa kể trên thôi là đã ăn tiền, thế mà các cô gái miền Tây có cả hai thì làm sao không khiến tất cả đàn ông Việt Nam thất điên bát đảo và cứ tới quán là “cho gái miền Tây”. 

Có cung, ắt có cầu. Các tú ông hay tú bà tất nhiên sẽ tìm cách dụ dỗ, chèo kéo càng nhiều gái miền Tây càng tốt thay vì gái các miền khác. Ngoài ra, ít nhất cũng phải dễ nhìn mới làm tiếp viên được. Quả thật, không biết “vốn trời cho” là phúc phận hay nỗi bất hạnh của các cô gái đến từ các tỉnh miền Tây.

Cha mẹ miền Tây chiều con gái

Khác với miền Bắc và Trung, người miền Tây cực kỳ cưng chiều con gái. Với sản vật phong phú và đất đai phì nhiêu, người miền Tây không phải làm lụng vất vả như miền Trung. Chỉ cần quăng tay lưới hoặc cắm bất cứ cây gì xuống đất, sớm hay muộn họ cũng nhận được thành quả mà không cần bỏ ra nhiều công sức. 

Thế nên, ngay từ nhỏ, con gái miền Tây đã không phải lao động dãi nắng, dầm mưa, quá lắm chỉ là làm các công việc nội trợ trong gia đình. 

Không những thế, người miền Tây thường không ngại vung tiền làm đẹp cho con gái như cách đầu tư cho sau này. Ngược lại, hầu hết con gái miền Tây rất thương cha mẹ của mình.

Người miền Tây kỳ vọng rất nhiều từ con gái, nhưng không phải từ cái mà bản thân con cái họ tự làm ra mà từ việc con cái họ thu về từ người khác, cụ thể là chồng.

Ngay từ nhỏ, người miền Tây đã nhồi nhét vào đầu con gái tư tưởng: họ không cần giỏi, chỉ cần lấy được chồng giỏi và để chồng nuôi. 

Chị X, vừa tốt nghiệp thạc sỹ Xã hội học, người Vĩnh Long đã khiến bạn bè té ngửa khi tuyên bố: “Nếu không xin được việc thì ở nhà chồng nuôi, lo gì”. 

Ngọc Thạch, siêu mẫu đình đám đến từ Hậu Giang vừa “lặn” khỏi showbiz sau khi kết hôn với một thiếu gia Hà Thành.

Thế nên, ba mẹ miền Tây cho con gái nghỉ học khá sớm. Để lấy được chồng không cần phải học cao, chỉ cần xinh đẹp và biết chiều chuộng. Sau khi nghỉ học, họ cũng không được ba mẹ cho học một nghề đàng hoàng để nuôi thân mà chỉ ngồi đợi lấy chồng. 

Hiện tại, ở miền Tây, một chàng trai muốn cưới được vợ phải có ít nhất 60 triệu đồng. Bởi ngoài tiền cưới, chàng trai phải có nhiệm vụ mua lễ vật vòng vàng nhẫn cưới cho vợ và gia đình vợ. Không có tiền, đừng mơ cưới được vợ.

Giống như ba mẹ của mình, lối suy nghĩ của các cô gái miền Tây khá đơn giản, thoáng đãng, bản năng. Những phát ngôn “kinh điển” của Ngọc Trinh, người đẹp đến từ Trà Vinh là ví dụ tiêu biểu nhất. Họ bằng lòng với cuộc sống êm đềm mà ba mẹ đã dành cho, không nghĩ tới chuyện đi ra ngoài giao lưu, học hỏi. 

Ở miền Tây có hai loại con gái: kiểu vẫn ở nhà và kiểu đã lên thành phố về nhà. Kiểu đầu tiên thì khá rụt rè, chỉ ru rú ở nhà, thật thà và chất phát; còn kiểu thứ hai ăn nói bạt mạng, ăn chơi tung trời và mặc đồ mát mẻ hơn bất cứ cô gái thành thị nào.

Hệ quả phụ

Con gái miền Tây không quen chịu khó, chịu khổ nên việc lao động quần quật chỉ để kiếm vài triệu còm như làm công nhân hoặc bán dạo là quá sức chịu đựng của họ. 

Thêm nữa, họ cần phải nhanh kiếm ra nhiều tiền gửi về nhà để làm đẹp lòng cha mẹ, khiến cha mẹ nở mày, nở mặt với hàng xóm.

Thế là, những “việc nhẹ, lương cao” như làm tiếp thị cà phê, nhân viên massage trá hình… được họ nhanh chóng chấp nhận. Thêm nữa, mình ở quá xa làm sao ba mẹ biết.

Có thể, rất nhiều người trong số họ nghĩ rằng: mình chỉ làm một thời gian rồi sẽ hoàn lương, nhưng ai cũng biết khi đã dẫm chân vào “vũng bùn” đó thì rất khó để rút chân ra. Kể cả khi họ biết mình sai hoặc bị áp bức cũng không biết cách thoát ra hoặc đối phó. 

Lý do khiến Mỹ Xuân, Hoa hậu Mêkong 2009 phải sa lưới pháp luật vì đi bán dâm và tổ chức bán dâm là do thù lao nghề người mẫu không đủ cho tiền son phấn, trang phục, tiêu xài hàng hiệu, xe sang… nên phải đi “làm thêm”.

Việc nghĩ quá hời hợt khiến nhiều ông bố bà mẹ ở miền Tây gần như muốn bán con, chỉ để có tiền. Rất nhiều câu chuyện về việc ba mẹ bắt ép con lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan… chỉ để nhận lại vài cây vàng bất chấp đã có rất nhiều trường hợp thương tâm của việc lấy chồng ngoại đã được báo chí nói nhan nhản. 

Họ tự dối lòng mình rằng, những trường hợp đó là do quá xui xẻo, con gái họ sẽ không vậy. Hay chuyện rất nhiều người cho con đi theo những người lạ chỉ bằng vài lời hứa ngon ngọt và ít tiền trao tay. Với những cha mẹ như thế, thì con cái làm nghề gì cũng thế mà thôi, chỉ cần có tiền.

Quỳnh Như

Nguồn từ yume.vn

Nỗi buồn phụ nữ miền Tây

Võ Thái

“Nước mình chỗ nào chả nghèo, nhưng tại sao những nơi khác ít người lấy chồng ngoại, làm nhân viên mát-xa, cà phê ôm, bán bia ôm... như phụ nữ miền Tây. Do vậy không đơn thuần chỉ là vấn đề kinh tế”.

Phó Giáo sư, Tiến sĩ Phan An, khi còn làm việc tại Viện Phát triển bền vững Vùng Nam bộ, nhìn thấy vấn đề và ông đã dành nhiều công sức nghiên cứu về phụ nữ miền Tây để tìm lời giải thích.

“Làm công nhân không chịu nổi”

Con đường Tân Sơn nối quận Tân Bình và Gò Vấp ở TP.HCM chỉ dài hơn 2 km mà có không dưới 20 quán nước, cà phê, hớt tóc… đèn mờ. Treo biển là một chuyện, nhưng quán không cần bán cái mình đã rao, nhân viên ở đây cung cấp một dịch vụ khác cho khách.

Tôi chọn quán cà phê T&K nằm giữa con đường này. Hai cô gái ăn mặc rất thiếu vải đang ngồi trước quán. Vừa thấy tôi bẻ tay lái lên vỉa hè, một cô đon đả chạy ra đón khách.

Gọi nhà cho oai chứ quán chỉ rộng chưa đầy 20m2. Phía trong được chia một bên làm nhà vệ sinh cùng với một phòng đủ trải một chiếc chiếu rộng khoảng 1,5m, còn bên kia là bếp, quầy pha chế. Sáu chiếc ghế cùng với ba cái bàn. Vài dây điện nhấp nháy được treo trên mấy chậu cây cảnh làm bình phong phía trước.

Quán chỉ có mình tôi với hai cô tiếp viên. Cô tên Bích Ngân(*) ngồi cạnh tôi liên tục ‘rót’ vào tai: “Anh vào đây không mát-xa tụi em đói đó”.

Bích Ngân cho biết cô ở huyện Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ, là con thứ ba trong gia đình có bốn anh chị em, học hết lớp 8 thì nghỉ học.

Ba năm trước, Ngân làm công nhân cho một nhà máy thủy sản ở Cần Thơ. Nhưng từ giữa năm 2011, nhà máy không còn hàng thường xuyên, nên Ngân phải lên TP.HCM tìm việc. Ban đầu Ngân làm ở xí nghiệp may nhưng do tăng ca nhiều quá, lương lại thấp nên chỉ gắng gượng được bốn tháng.

“Làm công nhân em không chịu nổi nên từ Tết đến giờ ra bán cà phê ở đây. Tuy nhiên, ở nhà vẫn cứ nghĩ em làm công nhân may”, Ngân tâm sự.

Ngồi chưa đầy 5 phút, một thanh niên chạy xe thẳng vào quán. Cánh cửa chính được kéo lại. Cô tiếp viên còn lại, mà Ngân vừa cho biết tên Trinh (*), quê Sóc Trăng, đưa người thanh niên vào căn phòng phía trong. Khoảng hơn 10 phút sau, anh ta ra và trả tiền cho Trinh. Cánh cửa chính lại được mở ra. 

Ngân nói mỗi lần như thế khách trả 100 nghìn đồng, tiếp viên được một nửa, còn lại của chủ. Tiền nước tính riêng nếu khách có uống.

Tôi vào thêm hai quán khác và vẫn chỉ là bài cũ lặp lại. Khách chạy thẳng xe vào quán, những em gái vùng sông nước đon đả đón khách. Sau khoảng 15-20 phút, khách lại vội vã ra đi không cần uống nước hay cà phê.

Tìm một lối thoát

Giải thích lý do nhiều cô gái ở miền Tây chấp nhận đi làm tiếp viên phục vụ trong các quán nhậu, cà phê, karaoke, mát-xa… ‘đen’, hay lấy chồng ngoại quốc mà đa phần không xuất phát từ tình yêu, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Phan An nói: đất đai không còn nhiều như xưa, dân đông lên; tỷ lệ đói nghèo cao; thiên nhiên giờ cũng khắc nghiệt hơn xưa, do vậy họ muốn tìm một lối thoát khỏi hiện trạng khó khăn.

Trước đây, các cô có phong trào lấy chồng Việt kiều, gần đây là chồng Hàn Quốc, Đài Loan… Những dịch vụ không lành mạnh từ Bắc chí Nam đều gặp con gái miền Tây.

Tuy nhiên, trong số họ cũng có người đua đòi.  Theo Tiến sĩ Lê Thị Mai, Trưởng bộ môn Xã hội học, Đại học Tôn Đức Thắng, đồng bằng sông Cửu Long có đặc trưng “gạo trắng nước trong”, môi trường sống quá dễ làm cho người ta lười và chỉ muốn hưởng thụ.

“Tại nhiều vùng quê nghèo vô cùng nhưng các cô ở đây tay lại đeo đầy nhẫn giả, vòng xanh, đỏ, tím, vàng. Các cô gái lười học, muốn xài sang, có nhiều tiền… Lười mà muốn hưởng thụ, tất yếu phải như vậy”, Tiến sĩ Mai tiếp lời.

Thế nhưng, cũng không thể đổ lỗi hoàn toàn cho phụ nữ miền Tây khi nhiều quý ông vẫn thích nghiện ngập, chè chén, vũ phu làm cho phụ nữ cảm thấy sợ. “Khổ nỗi vấn đề bất bình thường đó lại đang được xã hội coi là bình thường”, Phó giáo sư, Tiến sĩ Đoàn Lê Giang, Trưởng khoa Văn hóa học, Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn trăn trở.

Hậu quả của giáo dục kém

“Cùng với văn hóa thoáng, điều kiện thiên nhiên ưu đãi, chính nền giáo dục ở đồng bằng sông Cửu Long còn quá yếu, đặt biệt với phụ nữ, đã đưa đến những hệ lụy trên”, Tiến sĩ Giang nhìn nhận.

Có cùng nhận định, Tiến sĩ Mai cho rằng vì tính cách của nhiều người dân ở vùng này lười nên không nhận thấy tầm quan trọng của tri thức, tự bằng lòng với bản thân, tính cạnh tranh thấp và an phận. Cùng với vùng miền núi phía Bắc, miền Tây đang có thành quả giáo dục kém nhất nước, đặc biệt là giáo dục cho phụ nữ.

“Để thoát ra khỏi tình trạng chưa tốt hiện nay, trước tiên cần nâng tầm học vấn. Cùng với đó, chính cuộc sống sẽ tự dạy cho họ biết phải làm gì để sống tốt hơn”, Tiến sĩ Mai nói. Bà dẫn chứng bây giờ phụ nữ ở miền Tây không còn nhiều người có xu hướng lấy chồng ngoại như cách đây 4, 5 năm do họ nhìn thấy những mảnh đời làm dâu bất hạnh ở nước ngoài.

Bên cạnh một lối sống dễ dãi, thích hưởng thụ, vẫn còn rất nhiều phụ nữ miền Tây ham học hỏi, hy sinh cho gia đình, thành công trong công việc. Chính họ sẽ là động lực để con người nơi đây ngày một tốt đẹp hơn.

Bắt quả tang “chú rể” nước ngoài xem mặt 2 cô gái Miền Tây Việt Nam 

Ngày 1/7, nguồn tin từ Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội (PC 45) Công an TP Hồ Chí Minh cho biết đã ngăn chặn thêm một đường dây môi giới trái phép lấy chồng nước ngoài.
Vụ việc được phát hiện vào trưa 30/6, cảnh sát bắt quả tang một “chú rể” người Trung Quốc có tên Zhang Zhen (28 tuổi) đang xem mắt 2 cô gái tại nhà số 377/11 đường Nguyễn Tri Phương, phường 5, quận 10, TPHCM với sự tổ chức của hai kẻ môi giới là Huỳnh Thị Bích Hợp(40 tuổi, trú đường Âu Cơ, phường 14, quận 11, TPHCM) và Lê Văn Phúc (50 tuổi, trú đường Nguyễn Tất Thành, quận 4, TPHCM).


Các cô gái trong một vụ môi giới hôn nhân trái phép

Hai cô gái được xem mắt đều mới chỉ 19 tuổi, có quê quán ở Cần Thơ và Sóc Trăng.

Qua khai thác được biết Huỳnh Thị Bích Hợp đã hoạt động môi giới hôn nhân trái phép từ năm 2010 đến nay. Mỗi cô gái Việt Nam mà Hợp môi giới thành công cho người Trung Quốc, Đài Loan thì Hợp lấy tiền chú rể là 1.800 USD. Sau khi trừ hết các chi phí tiền Passport cho cô dâu, visa, tiệc cưới, số còn lại thì Hợp hưởng hết.

Còn đối tượng Lê Văn Phúc chuyên hoạt động cung cấp các cô gái cho nhiều điểm môi giới hôn nhân trái phép cho người Trung Quốc, Đài Loan từ năm 2010 đến nay. Mỗi cô gái Phú lấy 5 triệu đồng và chia lại cho các điểm nuôi các cô gái 1,5 triệu đồng.

Vào ngày 30/6, trong lúc Hợp tổ chức và kêu Phúc cung cấp các cô gái để môi giới cho “chú rể” Zhang Zhen thì cảnh sát ập vào bắt quả tang.

Trước đó khoảng nửa tháng, Phòng PC 45 Công an TP HCM cũng ngăn chặn một vụ môi giới trái phép lấy chồng Trung Quốc ở khách sạn Thu Nghĩa, địa chỉ tại số 2, đường 3C, P.An Lạc A, Q.Bình Tân. Cảnh sát đã bắt quả tang có 9 người đang tham gia môi giới lấy chồng trái phép.
Cảnh sát làm việc với các cô gái bị môi giới trái phép

Hai kẻ tổ chức vụ môi giới trên là cặp vợ chồng Tô Văn Tài (57 tuổi, trú đường Tạ Quang Bửu, quận 8, TP HCM) và Nguyễn Thị Trúc (29 tuổi, trú TP Cần Thơ). Cặp vợ chồng này khai nhận tổ chức môi giới hôn nhân trái phép từ năm 2009 đến nay. Riêng 3 tháng trở lại đây, họ đã môi giới thành công cho 4 người Trung Quốc lấy gái miền Tây. Với mỗi phi vụ thành công, Tài – Trúc lấy tiền công là 1.800 USD/chú rể. Theo đó sau khi tổ chức đám cưới cho gái quê và chồng ngoại thì vợ chồng này bỏ túi khoảng 400 USD/trường hợp. Riêng Trúc khai nhận đã làm phiên dịch cho 20 người đàn ông Trung Quốc lấy vợ Việt Nam. Mỗi trường hợp như thế chú rể Trung Quốc phải trả tiền công cho Trúc là 100 USD/người.

Về phía chú rể Trung Quốc do đối tượng Zhao Wenjun (SN 1969) làm môi giới. Mỗi trường hợp môi giới như thế, đối tượng này lấy 5.000 USD/chú rể để lo chi phí đi đường. Trong khoản này, Zhao Wenjun chi cho vợ chồng Tài – Trúc 1.800 USD, số còn lại thì được hưởng. 
Nguồn : dantri.com.vn

Tại sao người Việt lười biếng?

Ảnh minh họa. Internet

Ảnh minh họa. Internet

Bài viết này chỉ đưa ra vài nguồn cơn tại sao người Việt trở nên lười. Giải pháp quá đơn giản khi đã biết nguyên nhân.

Một người bạn cho đường dẫn bài viết “Đất nước của những kẻ Lười Biếng” trên trang Triết học đường phố và hỏi ý kiến Cua Times thế nào.

Đọc bài, chợt nghĩ đến cha mẹ tôi một nắng hai sương vùng châu thổ sông Hồng và làm nên văn minh lúa nước. Nếu bảo họ là những người lười biếng thì tôi tin các cụ sẽ thốt lên “Thế hệ trước cha mẹ không lười, thế hệ cha mẹ không lười, thế hệ các con trong đó có anh Cua U60 cũng không lười, vài thế hệ sau anh Cua cũng không đến nỗi nào… cớ sao có thể kết luận đất nước của những kẻ lười biếng”

Một đất nước oằn lưng cho mấy cuộc chiến tranh, dù nước ngoài nhúng tay vào, chắc chắn họ không lười, biết hy sinh, biết đấu tranh, có tri thức, nên giặc phải thối lui.

Lịch sử có ngàn năm dựng nước và giữ nước không thể kết luận dân tộc ấy lười. Nếu ai dám gán cái mác lười biếng cho bất kỳ dân tộc nào, kẻ đó sẽ bị lên án vì tội lăng mạ.

Nhưng nếu ra đường Hà Nội, Sài Gòn hay bất kỳ thành phố lớn nào, hang cùng ngõ hẻm của đất nước ta, sẽ thấy những điều người viết đặt ra trong bài không phải “tự nhiên mà có”: lười vận động, lười tập thể dục, lười học, lười suy nghĩ, lười làm, và lười tranh đấu.

Làm chủ tập thể -> lười làm

Nhà quê xứ Việt là lũy tre làng, là cánh đồng lúa, là cây đa, bến nước sân đình, mái tranh nghèo và khói lam chiều, tiếng chim về tổ mỗi lúc chiều về… Những âm thanh và nhan sắc đồng quê ấy có được từ ngàn năm bởi sự cần cù chịu khó của người nông dân. Bản chất không lười biếng vì họ đổ mồ hôi, nước mắt, cho miếng cơm manh áo. Chỉ có số rất ít lười biếng, tham lam và độc ác mới tìm cách chiếm đoạt của những người hiền lành.

Cha mẹ tôi là một trong những nông dân chăm chỉ như hàng chục triệu người nghèo ở xứ này. Nhưng cuộc bể dâu đã biến họ thành những người thụ động, ỷ lại, trông chờ vào nhà nước.  Sức sáng tạo biến mất.

Nhớ hồi cải cách ruộng đất, ông bà được chia 5 sào gần nhà, 1 mẫu ở đồng xa gần núi Nhội lụt lội và khó cấy trồng, nhưng không vì thế mà ông bà buồn rầu mà sinh ra ỷ lại và lười biếng. Cả nhà đầu tắt mặt tối trên những thửa ruộng và gạo thóc cũng tạm đủ ăn.

Thế nhưng làm chủ tập thể đã biến những người nông dân thành kẻ trông chờ sung rụng. Chăm làm để làm gì, vì tất cả là của chung, chia chung, tại sao phải chăm chỉ để cho kẻ khác hưởng. Cha mẹ đã thế mong gì con cháu hơn. Nghèo đói và lầm than từ đó mà ra.

Từ khi có khoán 10, ruộng đất chia cho dân, họ được làm chủ theo đúng nghĩa tư nhân, cùng mảnh đất ấy, dân số tăng gấp 3, thế mà vẫn có gạo xuất khẩu, trong khi ngày xưa ông Nguyễn Duy Trinh mang bị gậy đi các nước XHCN xin từng bao bo bo cho gia súc ăn mang về cứu dân.

Nói dân xứ Việt lười là nói rất liều. Hãy tạo ra môi trường làm việc để họ không thể lười. Sở hữu tư nhân hay nhà nước, đó là định hướng cho cái lười hay chăm chỉ.

Sự bao cấp về tư tưởng –-> lười suy nghĩ

Hôm nay bắt đầu Hội nghị TW 10 của ĐCS VN. Mấy trăm vị ngồi trong hội trường quyết định số phận của 90 triệu người, bảo ghét Mỹ là phải ghét Mỹ, bắt yêu Liên Xô, Nga hay Trung Quốc, dân cấm được sai lời. Tư tưởng Mác Lê xuyên suốt chiều dài lịch sử gần 1 thế kỷ đã ăn sâu, bén rễ trong dân chúng. Ai nói khác, suy nghĩ khác bị coi là phản động.

Tem phiếu thời bao cấp. Ảnh: Internet

Tem phiếu thời bao cấp. Ảnh: Internet

Ông Kim Ngọc, bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phú, từng đưa ra khoán 10, muốn nông dân được làm chủ mảnh đất của mình, nhưng vì không đúng lúc, ông bị liệt vào tội chống CNXH. Mười mấy năm sau mới vinh danh ông, thì tác giả đã về với thế giới bên kia, sau bao nhiêu cay đắng.

Những chuyện tày trời trong CCRĐ, Nhân văn Giai Phẩm, rồi những vụ án xét lại, tiếp đến là cải tạo công thương sau 1975, đủ cho người dân biết cần phải im lặng. Việc hệ trọng là việc của đảng lo.

Mới đây thôi, vài anh nông dân chán đời, bỗng nảy ra muốn làm tầu ngầm, thử nghiệm máy bay. Những qui định chồng chéo, những thủ tục hành chính đã giúp các dự án này đi nhanh vào xó bếp.

Thôi thì trăm sự nhờ đảng và chính phủ. Nhưng khổ nỗi, đảng và chính phủ cũng là mình đó thôi. Họ không phải ba đầu sáu tay, cũng làm sai, nhưng sai không ai được nói, một cái vòng luẩn quẩn, làm mất đi tính sáng tạo và năng động của một dân tộc. Lười suy nghĩ từ đó mà ra.

Ở Mỹ 10 năm nay, chưa bao giờ tôi nghe Tổng thống Mỹ nói về tư tưởng cao siêu, ngoại trừ thể chế dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận và tam quyền phân lập, đưa quốc gia này thành số 1 trên thế giới.

Bảo dân Mỹ chăm hơn dân ta chưa chắc đã đúng, nhưng cái thể chế ở Hoa Kỳ bắt người ta chăm, không làm “cạp đất mà ăn”.

Lười đấu tranh –-> tránh đâu

Nếu trong một môi trường pháp luật nghiêm minh và độc lập, thể chế chính trị tam quyền phân lập, báo chí xứng đáng là quyền lực thứ 4, sẵn sàng lôi ra ánh sáng những mảng tối của những kẻ làm càn, thì chắc chắn người đấu tranh sẽ biết…tránh đâu.

Nhiều nhà văn, nhà báo, kể cả bloggers vì muốn đấu tranh cho công bằng đã bị cầm tù, xét xử bằng những phiên toàn Kangaroo. Thử hỏi rằng, trong một môi trường chính trị đó, ai dám đấu tranh.

Có người muốn xuống đường ủng hộ đảng và nhà nước trong chuyện biển đảo, hội phụ nữ, cựu chiến binh, thanh niên và cả an ninh đến dặn dò, mọi việc có nhà nước lo. Liệu bạn có muốn ra đường “tụ tập đông người”.

Đấu tranh – tránh đâu, câu cửa miệng của những người bị sa thải việc, bị ngăn chặn, thậm chí bị tù đày, vì muốn sự công bằng.

Giáo điều trong giáo dục –-> lười học

Hai thằng cu nhà này học ở trường Mỹ từ lớp 1 đến lớp 8. Nếu được nghỉ học chúng vui như bất kỳ đứa trẻ nào. Nhưng nếu đi học, các cháu cũng chẳng buồn.

Năm 2004-2005, cu Luck từng đi học ở trường làng Trích Sài, nên hiểu thế nào là cô phạt tường, đét đít, nên rất sợ đi học. Mỗi ngày đi học với cu cậu là một cực hình. Nhưng khi sang Mỹ, hình như môi trường giáo dục khác hẳn, cháu rất vui khi lên xe bus. Có khi còn hỏi “Hôm nay mình không đến lớp?”.

Đó là cách dạy, cách truyền đạt kiến thức, và mục tiêu giáo dục có vấn đề. Học để làm người hay học để xây dựng XHCN tươi đẹp, phục vụ mục đích chính trị. Các tiếp cận khác nhau nên giáo án khác nhau, cách học và tiếp thu khác nhau. Giáo trình khô cứng, cách giảng dạy đọc và chép, văn mẫu, thuộc lòng, sự lười học từ đó mà ra.

Bao giờ ta hướng tới một nền giáo dục vị nhân (vì con người) thì chuyện lười học sẽ biến mất. Môi trường giáo dục sẽ giúp trẻ em chăm hay lười học. Lười học trong trường, ra đời sẽ là kẻ lười biếng, lười làm, lười đọc, lười của mọi thứ lười. Nếu kẻ đó quyền cao chức trọng, thì dốt nát và lười biếng đi theo tham lam, dễ biến họ thành kẻ tàn nhẫn ngay với đồng loại.

Môi trường hủy hoại –-> lười tập thể dục

Tôi ở trong ngõ ở làng Trích Sài. Cứ mở cửa ra ngoài là xe máy ầm ỹ, khói bụi và ô nhiễm nặng. Muốn dậy sớm và ra đường hít thở không khí trong lành ư.

Great Falls Park. Ảnh: HM

Great Falls Park. Ảnh: HM

Có mỗi cái công viên Thống Nhất nay kế hoạch làm hotel, mai làm gara, lúc khác lo làm Disney Hà Nội. Ven hồ Tây nhôm nhoam, nước hồ thối hoăng, cá chết hàng loạt.  Chạy quanh đó có mà viêm phổi cấp.

Chuyện môi trường nên học người Mỹ. Mỗi khu dân cư có quy định bao nhiêu phần trăm cây xanh. Nhà người bạn vừa xây xong, vài tuần bỗng có giấy báo, quí ông bà phải trồng thêm 5 cây nữa cho tỷ lệ cây xanh hài hòa. Hóa ra cảnh sát môi trường bay trên trời, cứ thấy chỗ nào trống là họ báo.

Trong khu vài ngàn dân có vài sân tennis miễn phí, sân bóng đá, bóng chầy, bóng bầu dục. Cạnh những đường cao tốc trong khu Arlington và Fairfax (Virginia) có những đường dành riêng cho xe đạp thể thao, chạy bộ. Sáng sáng dự báo thời tiết có kèm theo độ ô nhiễm của phấn hoa.

Sống trong những khu nhà trong sạch như thế, tỷ lệ người thích thể dục thể thao sẽ cao hơn nhiều so với Hà Nội hay Sài Gòn.

Muốn dân thích thể thao phải có không gian công cộng, ai cũng được hưởng, chứ không chỉ có tennis hay sân golf cho nhà giầu. Muốn thế, qui hoạch phải dự định cho hàng thế kỷ.

Môi trường sạch, kiến trúc đô thị sang trọng, cảnh quan đẹp, kéo người văn minh tới sống. Tiền của, sức khỏe, sự sáng tạo và năng đông, biết đấu tranh, ham học, ham đọc, là sức mạnh đất nước đó.

Nguyên nhân còn nhiều. Biết tại sao rồi, giải pháp đôi khi thật đơn giản. Lan man thế, không hiểu các bạn nghĩ thế nào.

HM. 4-1-2015

Tôi bị mọi người coi thường vì mang tiếng gái miền Tây

Từ trước đến nay, khi nhắc tới cụm từ “gái miền Tây” hầu như ai cũng có những suy nghĩ không tốt, thậm chí không có cảm tình với họ. Bởi theo nhiều người, gái miền Tây không chung thủy, lười biếng, chỉ muốn hưởng thụ không thích lao động. Và hầu hết các vũ nữ, phục vụ những quán cà phê hay massage,… đều đa phần xuất thân từ gái miền Tây.

Và cứ dần dần như vậy, hầu như ai cũng có những ấn tượng không tốt về cô gái xuất thân từ nơi miệt vườn. Nhất là những người lớn tuổi, mẹ chồng,… họ có cái nhìn khá khắc khe và không thiện cảm.

Tôi bị mọi người coi thường vì mang tiếng gái miền Tây - Câu chuyện của tôi dưới đây phản ánh rất rõ cách mọi người nhìn nhận về tôi như thế nào? Về nơi mà tôi xuất thân, nơi mà tôi không hề được lựa chọn?

Tôi được sinh ra và lớn lên ở miền Tây trong một gia đình nông dân bình thường, nhưng tôi được gia đình cho học hành tới nơi tới chốn, vẫn giữ được những nề nếp của người Việt. Hiểu được những khó khăn của gia đình tôi cố gắng học tập thật tốt, ngoài ra còn phụ giúp gia đình công việc nhà.

Tính tôi rất tự lập, sau khi tốt nghiệp 12 tôi lên thành phố học Đại học, vừa học vừa làm thêm với quyết tâm vượt lên cái nghèo, để phụ giúp gia đình.

Trong quá trình đi làm thêm thì tôi quen Hưng hơn tôi 1 tuổi, chúng tôi tính tình rất hợp nhau và rất yêu thương nhau. Mọi chuyện đang tốt đẹp thì mẹ anh ấy từ quê lên thăm. Sau khi giới thiệu, tên tuổi,… và đến khi tôi nói quê ở miền Tây, thái độ mẹ anh ấy thay đổi hoàn toàn. Và tôi thật sự sốc khi ngày hôm sau, mẹ anh nói chuyện với tôi với thái độ rất khó chịu và yêu cầu tôi chia tay với anh. Với lý do rất đơn giản, bà không chấp nhận con dâu là gái miền Tây!

Tôi thật sự sốc và hoang mang, tôi xuất thân từ con gái miền Tây thì sao? Tôi có làm gì ra tội? Tôi chỉ biết ngồi nghe cách suy diễn và lối nói chuyện rất khắc nghiệt của mẹ anh. Tôi từ một cô gái đầy hoài bão lên thành phố lập nghiệp và rất tự tin lẫn hy vọng vào tương lai của mình. Và từ đó, tôi hoàn toàn suy sụp, 2 tháng sau anh chính thức chia tay tôi với lý do gia đình không cho phép.

Tôi lao đầu vào học hành và kiếm tiền, cố gồng mình lên vực dậy tinh thần và sống thật tốt. Hai năm sau, tôi tốt nghiệp đại học loại giỏi và xin được học bổng du học tại Mỹ. Còn anh thì sau khi chia tay tôi, anh lấy vợ theo sự sắp xếp của gia đình, cuộc sống hôn nhân gượng ép không hạnh phúc. Và cuối cùng, anh cũng ly hôn và trong một lần tình cờ gặp mặt, anh xin lỗi và muốn làm lại từ đầu với tôi.

Nhưng với tôi mọi chuyện đã kết thúc và mọi tình cảm đã hết từ khi anh mở lời chia tay…

Câu chuyện của tôi, thật ra còn nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những thứ tôi từng trải qua, nhưng mọi thứ tôi không buông xuôi, không sống buông thả, phóng túng như mọi người thường nghĩ về con gái miền Tây chúng tôi.

Tôi đã sống tốt, đứng vững trên đôi chân của mình và thậm chí là niềm tự hào của gia đình. Xin mọi người không nên quy chụp là con gái miền Tây chúng tôi hư hỏng!



Đưa cô dâu Việt vào rẫy 'xem mặt dưới' trái phép

(TNO) Ngày 13.1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Đắk Nông, cho biết đang tạm giữ 5 nghi phạm (trong đó có 3 đàn ông quốc tịch Trung Quốc) đề điều tra làm rõ về hành vi lừa các thiếu nữ sang Trung Quốc làm vợ trái phép.

Các nghi phạm bị tạm giữ gồm : Wuang Shu Shan (35 tuổi) Yan Chan Qi (27 tuổi), Li Bin (chưa xác định được tuổi, đều là người thuộc tỉnh An Huy, Trung Quốc), Lê Thị Nga (24 tuổi, trú tại xã Phú Lâm, huyện Tỉnh Gia, Thanh Hóa) và Triệu Thị  Xà Dương (43 tuổi, trú tại thị trấn Định Quán, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai).

Tại cơ quan công an, các nghi phạm khai nhận trước đó, Lê Thị Nga (có chồng hiện đang ở Trung Quốc) gọi điện liên lạc với Triệu Thị Xà Dương nhờ tìm một số thiếu nữ để lừa đưa sang Trung Quốc làm vợ. Nếu trót lọt, Nga sẽ trả cho Dương  20 triệu đồng/người . 

Dương đã tìm được cho Nga  ba người, đó là N.K.C (21 tuổi, trú tại thị trấn Tân Phú, huyện Tân Phú, Đồng Nai), L.T.Y.N (20 tuổi, trú tại Tân Uyên, Bình Phước) và một người chưa xác định được lai lịch, địa chỉ. Ngày 12.1, Dương bắt xe đò đưa 3 cô gái trên lên thị trấn Đắk Mâm, huyện K’Rông Nô để giao cho Nga theo thỏa thuận.
Nạn nhân C. và N. tại cơ quan công anNạn nhân C. và N. tại cơ quan công an
Tại đây, Nga dẫn cả ba phụ nữ đến một căn nhà ở trong rẫy để xem mặt. Cùng đi với Nga còn có 3 người quốc tịch Trung Quốc là  Wuang Shu Shan , Yan Chan Qi và Li Bin. Sau khi xem mặt xong, Nga đồng ý nhận C. và N. còn; một phụ nữ khác  không được nhận.
Sau khi thống nhất thời gian, địa điểm giao tiền và người, sáng 13.1, tại nhà nghỉ Thùy Dương, thị Trấn Đắk Mâm, huyện K’Rông Nô, trong lúc Nga đang giao cho Dương  5 triệu đồng (đã đưa trước 15 triệu ) thì bị lực lượng công an ập vào bắt quả tang. 

Theo lời khai của các nạn nhân, C. và N. được bà Dương dụ ngọt, rủ đi ra Hà Nội làm việc trong vòng 3 tháng sẽ trả 40 triệu đồng. Tin lời, cả hai đã đồng ý đi cùng Dương và một phụ nữ (không biết tên) lên Đắk Nông để bắt xe đi tiếp ra Hà Nội. Đến khi lên Đắk Nông và bị công an mời về làm việc, lúc này C. và N. mới biết là mình đã bị bà Dương lừa giao cho Nga để đưa sang Trung quốc.Trước đó, Phòng Cảnh sát điều tra phòng chống tội phạm về TTXH Công an tỉnh này đã bắt quả tang Nga, Dương cùng nghi can người Trung Quốc là Wuang Shu Shan (SN 1979), Yan Chan Qi (SN 1986), Li Bin (chưa xác định được tuổi, đều là người thuộc tỉnh An Huy, Trung Quốc) đang tiến hành giao dịch, giao tiền “môi giới người” tại một nhà nghỉ ở thị trấn Đắk Mâm, huyện Krông Nô (Đắk Nông).

Hình ảnh 3 người Trung Quốc vào rẫy cà phê “tuyển” cô dâu Việt số 13 người Trung Quốc vào rẫy cà phê “tuyển” cô dâu Việtn (ảnh minh họa)

Tại cơ quan điều tra, các đối tượng đã khai nhận, Lê Thị Nga (có chồng hiện đang ở Trung Quốc) đã liên lạc với Triệu Thị Xà Dương nhờ tìm một số thiếu nữ Việt để lừa đưa sang Trung Quốc làm vợ. Nếu trót lọt, Nga sẽ trả cho Dương 20 triệu đồng/ người.


Hiện cơ quan CSĐT công an tỉnh Đắk Nông đang tiếp tục xác minh điều tra làm rõ vụ việc.

Tạm giữ 1 người Hàn Quốc nghi gây án giết mẹ người tình miền Tây

Ngày 26/3, Cơ quan điều tra CA tỉnh An Giang khám nghiệm tử thi nạn nhân và điều tra vụ giết người tại ấp An Thạnh, xã Hòa Bình, huyện Chợ Mới mà nghi can là một người Hàn Quốc tên Lee Sang Jin (37 tuổi). Thông tin ban đầu từ CA xã Hòa Bình cho biết, tối 25/3, Lee Sang Jin chạy xe máy và lẻn vào nhà bà Dương Thị Bi (65 tuổi), dùng dao đâm nhiều nhát làm bà tử vong.

Theo người nhà nạn nhân, Jin có quan hệ tình cảm với con gái bà Bi tên T.T.S. và vẫn thường ghé thăm gia đình họ nhiều lần. Gần đây, biết Jin đã có vợ con nên họ không cho ông ta tiếp tục qua lại nữa và S. cũng lảng tránh. Bực tức, Jin từng đe dọa giết gia đình bà Bi.Hiện Jin đang bị tạm giữ, do chưa có phiên dịch nên cơ quan điều tra chưa thể lấy lời khai. Tin đăng trênTuổi trẻ. 

Xuất khẩu cô dâu Việt: Những cuộc thi tuyển kỳ lạ trong khách sạn

(ĐSPL) - Tấm vé đổi đời ngay trước mắt, nhưng ai muốn lấy nó phải vượt qua được hàng chục cô gái khác. Các cô dâu Việt nóng lòng đến nỗi đứng ngồi không yên. 

Sau khi “trượt” trong lần “tuyển chồng” ở nhà hàng Th.V., tôi được đưa về nơi “ăn đợi nằm chờ” của các cô dâu Việt. Tuy nhiên, lấy lý do muốn về nhà người quen vay tiền mua quần áo mới nên tôi không ở lại. Sáng sớm hôm sau, trời vẫn còn chưa sáng rõ, B. đã gọi điện báo tin vui. Cô ta nói rằng, hôm nay sẽ có bốn rể Hàn về Thủy Nguyên xem mặt. Tuy nhiên, lần xem mặt này không diễn ra ở “đại hang ổ” Th.V. nữa mà là khách sạn P.K., cách đó không xa. Tôi thắc mắc, B. cho biết: “Ở nhà hàng Th.V. có “động” nên rể Hàn và phiên dịch quyết định thay đổi địa điểm”.

 

Xuất khẩu cô dâu Việt: Những cuộc thi tuyển kỳ lạ trong khách sạn - Ảnh 1

Khách sạn P.K. có cơ sở vật chất khá hơn hẳn. Đây cũng chính là nơi những chú rể Hàn lưu trú trong những ngày tìm vợ ở Việt Nam.

Linh cảm có “động” là chuyển địa điểm giao dịch

Lúc tôi đến nhà, “cò” C. và ba cô gái ở cùng đang ăn sáng. Bữa sáng của họ chỉ là mấy gói mỳ tôm nấu với rau cải, ăn với cá kho. Hôm nay, “cò” C. ở nhà và sẽ đích thân đưa chúng tôi đi “thi hoa hậu”. Ăn sáng xong, trong lúc đợi các cô dâu Việt trang điểm, “cò” C. kéo tôi ra một góc thầm thì: “Như cái B. đã thông báo với em rồi đấy. Hôm qua, chị nhận được tin có rể về nhưng bên Th.V sẽ tạm dừng việc tổ chức “tuyển vợ”. Có vẻ như bên Th.V thấy “động” đang nghi ngờ có người quayphim, chụp mình nên hôm nay chuyển địa điểm sang P.K.”.

Khách sạn P.K. mà “cò” C. nói với tôi còn khá mới, nằm cách “đại hang ổ” “tuyển chồng” gần 1km. Từ nhà “cò” C. chúng tôi đi xe máy mất khoảng 7 phút. Lúc chúng tôi đến nơi, mặc dù chỉ mới hơn 8h nhưng đã có hàng chục cô gái trẻ cùng các “bà mối” đứng đợi rể Hàn. C. dặn chúng tôi rằng, theo tin mật, rể hôm nay có nhiều anh còn trẻ, rất “được”. Chính vì thế, phải dùng đủ mọi “mánh khóe” để lấy bằng được “tấm vé” xuất ngoại. Theo quan sát của tôi, so với Th.V, khách sạn P.K. có cơ sở vật chất khá hơn hẳn. Đây cũng chính là nơi những chú rể Hàn lưu trú trong những ngày tìm vợ ở Việt Nam.

Tôi và hai cô gái là người của “cò” C. được đưa vào bên trong phòng khách ở tầng một của khách sạn. Chỗ tôi ngồi đợi khá sát với phòng phỏng vấn. Lúc đợi rể Hàn từ phòng ngủ đi xuống, T.A, một cô gái phiên dịch phàn nàn với lễ tân khách sạn: “Tối qua, rể Hàn nói rằng chăn của nhà hàng không đủ ấm. Tối nay, cô bố trí cho họ thêm mấy cái chăn nữa nhé. Nếu cứ kiểu phục vụ như thế này, lần sau chúng tôi sẽ cắt hợp đồng, đưa rể đi vào nơi nghỉ khác”.

Gần nửa tiếng sau, rể Hàn từ trên tầng hai bước xuống, ngồi luôn ở chiếc bàn uống nước ngoài hành lang. Vì rể không biết nói tiếng Việt và các cô gái Việt Nam cũng “mù tịt” tiếng Hàn nên họ chỉ nhìn nhau rồi cười. Các cô gái Việt đi “tuyển chồng” cứ bô bô bàn luận so sánh về ngoại hình, mặt mũi của những gã đàn ông ngoại quốc ngay trước mặt họ. Cô gái tên P. quay sang nói với tôi: “Lấy chồng kiểu này thì may hơn khôn. Vì mình có biết tí tiếng Hàn nào đâu, phiên dịch bảo gì thì nghe vậy. Nghe có vẻ buồn cười nhưng việc đi “tuyển chồng” ở khách sạn chẳng khác nào một trò đánh bạc. May mắn thì được sung sướng, giàu có, còn ngược lại vừa mất đời con gái lại chẳng được gì”.

Ngồi bên cạnh, “cò” C. gảy tay tôi và nói: “Mấy ông rể lần này có vẻ giàu nên khó tính lắm. Hôm qua đã có gần 30 dâu vào xem mặt nhưng có mỗi một “ông” gật đầu đồng ý cưới. Nghe phiên dịch bảo, nhà anh này ở Seoul, làm Giám đốc một công ty điện thoại, có nhiều tiền của nên rất... kiêu. Hôm nay, khách sạn có bốn rể mà có đến gần 40 gái “thi tuyển”. Các em phải dùng hết tất cả những thủ thuật mà chị dạy. Còn chuyện “ngoại giao” với “cò” để chị lo”. Tôi nhớ lại lời các “cò” dặn khi vào phòng phỏng vấn, càng tỏ ra ngu, ngoan bao nhiêu thì càng “lấy được điểm” bấy nhiêu. 

Ngặt nghèo quy trình “tuyển hoa hậu hoàn vũ”

Khác với nhà hàng Th.V., các “ông rể” Hàn ở khách sạn P.K. yêu cầu vòng “sơ loại” qua ảnh. Nghĩa là, trước khi mặt đối mặt với rể, các cô dâu Việt được chụp ảnh rồi đưa cho họ xem ảnh trước. Nếu xem ảnh, rể gật đầu thì coi như cô gái đó đã qua vòng “sơ loại” và bước vào vòng phỏng vấn. Việc làm này càng khiến các cô gái trong buổi “thi tuyển chồng” hôm nay “hưng phấn” hơn. Bởi theo suy nghĩ của họ, những gã đàn ông Hàn càng kiêu, càng khó tính, chứng tỏ càng có nhiều tiền. Nếu may mắn lọt vào mắt xanh của rể thì chắc chắn cuộc đời của gái sẽ bước sang một trang mới. Tấm vé đổi đời đang ở ngay trước mắt, nhưng ai muốn lấy nó phải vượt qua được hàng chục cô gái khác. Các cô dâu Việt nóng lòng đến nỗi đứng ngồi không yên. Trong khi đó, đám “cò” chạy đôn chạy đáo tìm phiên dịch viên T.A.  để “ngoại giao”.

Chúng tôi ngồi trên một cái ghế băng dài, người chụp ảnh đưa ống kính vào khuôn mặt từng người và yêu cầu cười duyên để bấm máy. Anh này cho biết, sau khi chụp xong, ảnh sẽ được copy vào máy vi tính rồi đưa cho rể Hàn xem mặt từng người. Nếu rể Hàn thích ai thì phiên dịch sẽ đánh dấu lại rồi gọi từng người vào phỏng vấn. Trước khi đến lượt chụp ảnh, các cô gái thi nhau lôi phấn son, gương lược ra để tút tát lại nhan sắc. Thậm chí, thấy con gái mình trang điểm lâu, một bà mẹ đi cùng còn gắt lên: “Mày đánh phấn bôi son gì mà lâu thế. Nhanh lên vào chụp ảnh. Để chúng nó chụp trước, mấy thằng trong kia nó gật đầu thì coi như toi cơm con à”.

Trong khi chờ đợi kết quả của “cuộc thi hoa hậu ảnh”, các cô gái sốt ruột, đứng ngồi không yên. Họ lại ngồi buôn chuyện với nhau về những gã đàn ông Hàn và lắng nghe những động tĩnh từ bên trong. Mỗi khi cánh cửa mở ra, tất cả các cô gái lại đứng dậy ngóng. 

Theo quan sát, khách sạn P.K. khá rộng với một khu nhà khép kín cao khoảng 6 tầng, có chỗ để ô tô rất rộng và nhà hàng chuyên phục vụ khách hàng là rể Hàn và người nhà của cô dâu trúng tuyển. “Cò” C. bảo, đã mấy năm nay, nơi đây trở thành “bà mối” cho các đám cưới Hàn Quốc – Việt Nam. Tại Thủy Nguyên, khách sạn P.K cũng được coi là một “hang ổ” “tuyển chồng” Hàn có uy tín. Bởi, họ canh chừng cẩn thận khiến những cuộc tuyển “hoa hậu hoàn vũ” luôn bí mật và an toàn.

Bị đuổi việc, mộng làm dâu xứ Hàn

Nói chuyện với tôi bằng thứ giọng lơ lớ miền Nam, T.H., một cô gái sinh năm 1988 cho biết: “Em là người Nam Định nhưng vào Bình Dương làm ăn đã lâu. Gần Tết, công ty em sa thải nhân viên hàng loạt để “né” tiền thưởng nên mới phải ra đây thi tuyển lấy chồng Hàn. Biết đâu, số mình lại hợp với việc xuất ngoại, sau này giàu có thì sao. Ở trong kia (miền Nam – PV), em thấy cũng có nhiều cô gái miền Tây đi làm dâu Hàn Quốc nhưng mình không quen ai nên không vào đường dây được. Với cách tuyển này, có lẽ, hôm nay em không gặp may rồi bởi không ăn ảnh như mấy chị khác”.

10h sáng, nhưng số lượng “cò” chở dâu của mình đến khách sạn P.K. ngày một đông. H. cũng cho tôi hay, ở quê, có một chàng trai khỏe mạnh, hơn hai tuổi đến hỏi cưới. Mặc dù cô phải thừa nhận rằng, cũng có rung động nhưng gia đình không đồng ý, vì chê chàng trai... nghèo. Mấy ngày trước, chàng trai này vẫn thường xuyên nhắn tin qua điện thoại nói chuyện với H..

Tuy nhiên, khi biết cô đang đi “thi tuyển lấy chồng” Hàn Quốc, người thanh niên này không còn mặn mà với H. nữa. Anh ta nói rằng H. hám của, tham giàu, sống không có tình cảm. “Ở Hải Phòng, một cô gái đi tuyển chồng Hàn là một việc hết sức bình thường. Nếu không có số xuất ngoại, họ có thể về quê lấy được những người đàn ông tử tế và tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, ở quê em thì khác, một khi đã xách hành lý đi “tuyển chồng” lập tức bị mang tiếng là hám của, thực dụng. Lúc đó, muốn về quê lấy chồng cũng khó. Nếu không được tuyển, em sẽ tiếp tục vào Bình Dương xin làm công nhân rồi lấy chồng trong đó, chứ về quê nhục nhã, ê chề lắm chị à”, H. buồn bã tâm sự

Nhóm PV

Cho thuê chồng, đổi vợ ở miền Tây Nam bộ

Cập nhật lúc: 10:36 22/05/2011
(Phunutoday)- Mỗi tuần Tám T. về nhà cô B. làm chồng 3 ngày, được toàn quyền sử dụng xe cộ đắt tiền và các vật dụng trong nhà như một “chủ nhân ông” thực sự.


Vợ chồng... “thằng Đậu”

Ở miền Tây Nam bộ, tiếng lóng “vợ chồng thằng Đậu” dùng để chỉ những cặp vợ chồng lười biếng, vụng về, ăn xài thì giỏi nhưng làm lụng thì dở, thường là gánh nặng cho gia đình, cha mẹ hai bên. 

Mới đây, ở xã Mỹ Phong – thành phố Mỹ Tho – tỉnh Tiền Giang cũng có một cặp vợ chồng “đúng chuẩn” như “vợ chồng thằng Đậu”. Mỹ Phong là một xã ngoại thành thuộc thành phố Mỹ Tho, đây là vùng đất màu mỡ nằm bên bờ sông Tiền quanh năm nước ngọt, trĩu nặng phù sa. Cư dân ở xã này có tiếng là chí thú làm ăn, bởi nơi đây nổi tiếng khắp cả nước với nghề trồng hoa tết và nghề sản xuất sợi hủ tíu, bún, bánh từ bột gạo. 

Hàng năm cứ đến những tháng giáp tết, cả làng Mỹ Phong trở nên rực rỡ với những cánh đồng trồng hoa kiểng đủ các loại, để rồi sau đó hoa kiểng từ đây theo xe, tàu đi đếm mọi miền đất nước mang mùa xuân đến cho mọi nhà. Nằm giữa vùng “gạo trắng nước trong”, người dân Mỹ Phong không dừng lại ở sản xuất ra hạt gạo ngon, mà qua bàn tay cần mẫn của họ, lúa gạo trở thành những loại bánh, những hàng hóa có giá trị gia tăng, giúp người dân càng thêm khấm khá. 

Sống ở Mỹ Phong, người ta không sợ thiếu việc làm, không sợ nghèo, mà chỉ sợ không đủ thời gian trồng hoa, làm bánh giao cho khách hàng, chỉ tiếc khi phải lấy đất sản xuất để cất nhà, vì đất ở đây đúng là “tấc đất tấc vàng”. 

Phần lớn người nông dân Mỹ Phong là vậy, thế nhưng vợ chồng Tám T. là một ngoại lệ. Ông bà thường hay nói, “nồi nào úp vung nấy”, trường hợp này quá đúng với vợ chồng Tám T. Hồi còn thanh niên trai tráng, Tám T. không chấp nhận cảnh quanh năm làm lụng đầu tắt mặt tối trên ruộng rẫy. Lưng dài, vai rộng, lại thêm cái mã ngoài trắng trẻo điển trai, Tám T. tối ngày rong chơi ca hát, đàn đúm nhậu nhẹt chơi bời cùng chúng bạn và…cua gái.

Vợ Tám T. cũng là thôn nữ nhưng tẩy chay nghề nông, lúc nào cũng chưng diện son phấn mịt trời, quần là áo lượt bóng dợn, chuyện ở ngoài thành phố Mỹ Tho biết nhiều hơn chuyện trong xóm. “Trai anh hùng, gái thuyền quyên” gặp nhau vào một ngày đẹp trời cách nay hơn chục năm và một đám cưới tưng bừng được tổ chức. Chỉ hai năm sau, của hồi môn đội nón ra đi hết, đất đai của hai bên nội ngoại cho hai vợ chồng cũng lần lượt về tay người khác theo đà ăn như tằm ăn rổi của mấy đứa con nối nhau ra đời. 
Làng hoa kiểng Mỹ Phong
Làng hoa kiểng Mỹ Phong vào xuân.

Vợ chồng Tám T. lâm cảnh khốn khó, suốt ngày cắn đắng nhau chuyện cơm gạo, tiền nong, nhưng không ai chịu động móng tay móng chân làm nghề gì để kiếm sống, hết tiền, hết gạo thì vợ chồng con cái dắt díu nhau chạy về nội ngoại hai bên tá túc cho qua cơn nguy cấp. Bà con thân tộc ai thương tình trợ cấp cho được đồng nào thì hai vợ chồng lại thi nhau cà phê sữa, thuốc lá thơm, cơm sườn…như một gia đình quý tộc. 

Riết rồi cả hai bên họ tộc nhà nào cũng sợ vợ chồng con cái Tám T. đến thăm. Cuộc sống của vợ chồng Tám T. sẽ cứ mãi “nghèo mà sung sướng”, dù thiếu trước hụt sau nhưng không thèm làm động móng tay, con cái của họ lớn lên cũng chịu cảnh nghèo và học theo cha mẹ cái gương…”làm biếng”, nếu như không có một chuyền tình cờ, hi hữu xảy ra làm thay đổi cuộc sống của họ, làm xôn xao bà con làng xóm ở Mỹ Phong.

Cho thuê…chồng

Giữa lúc cuộc sống đang thiếu trước hụt sau, các con không tiền đóng học phí mà cha mẹ hai bên thì không ngớt miệng rầy la mỗi khi thấy vợ chồng Tám T. đến “thăm”, thì đột ngột “quới nhơn” xuất hiện làm thay đổi cuộc đời của “vợ chồng thằng Đậu”. Trong một lần được các chiến hữu khi xưa rủ đi uống cà phê tán dóc ngoài thành phố Mỹ Tho, tình cờ Tám T. lọt vào mắt xanh của một phụ nữ đã cứng tuổi, nhưng vẻ ngoài cực kỳ sang trọng. Bữa đó, Tám T. đang ngồi tán dóc với bạn bè trong quán cà phê nhưng bụng dạ rối bời vì chẳng còn một xu dính túi thì bất chợt nghe mùi nước hoa đắt tiền thơm nực nồng ngay sát bên cạnh. 

Liền đó một giọng oanh vàng thỏ thẻ cất lên: “Anh gì ơi, làm ơn cho em hỏi thăm, phải anh là con bác S. ở phường 3 không ? Em thấy anh quen lắm”. Tám T. vội vàng ngước lên nhìn, thấy trước mắt là một phụ nữ lạ hoắc, gương mặt chẳng có nét gì đáng chú ý, chỉ được cái trên người toàn đồ hiệu đắt tiền. 

Nhưng Tám T. vẫn nhã nhặn trả lời: “Xin lỗi, chắc cô nhìn lầm người”. Chẳng dè, người phụ nữ sang trọng mở lời: “Em thấy anh quen lắm, giống hệt một người bạn thân từ nhỏ của em, vậy anh và các bạn cho em ngồi đây nói chuyện với anh chút xíu được không?”. Dĩ nhiên Tám T. và đám bạn không đời nào từ chối. 

Những câu chuyện Nam Tào Bắc Đẩu vu vơ kéo dài hết buổi sáng, người phụ nữ trước khi chia tay ra về còn giành thanh toán toàn bộ tiền cà phê của cả hội và mời riêng Tám T. hôm sau đến tại quán này cùng uống cà phê. Khi người phụ nữ sang trọng bước ra khỏi quán, qua các nhân viên phục vụ bàn của tiệm cà phê, Tám T. mới biết “cô nàng sang trọng, cứng tuổi” kia tên B., là giáo viên dạy ngoại ngữ của một trường trung học nổi tiếng ở Mỹ Tho nhưng nay đã nghỉ dạy ra mở lò luyện ngoại ngữ, sống độc thân, rất giàu có, model. 

Được đám chiến hữu lên dây cót tinh thần, máu chinh phục đàn bà của Tám T. nóng lại nên nhanh chóng quyết định: mai tiếp tục ra đây uống cà phê mặc cho vợ con nheo nhóc, nhà thiếu trước hụt sau.

Sau nhiều lần cùng nhau uống cà phê, Tám T. nhận ra rằng không phải mình đi chinh phục mà đang bị cô giáo ngoại ngữ chinh phục, bởi cô B. thẳng thừng thừa nhận, ngay lúc nhìn thấy Tám T. cô đã bị hớp hồn nên đến làm quen chứ chẳng biết ai là con bác S. ở phường 3. Vài ngày sau, cô B. nói thẳng cho Tám T. biết, cô lớn hơn Tám T. 3 tuổi và muốn chung sống với T., bất chấp chuyện anh này đã có vợ con. 

Điều kiện đưa ra hết sức đơn giản: mỗi tuần Tám T. về nhà cô B. làm chồng 3 ngày, được toàn quyền sử dụng xe cộ đắt tiền và các vật dụng trong nhà như một “chủ nhân ông” thực sự. Đổi lại, cô B. sẽ lo lắng cho Tám T. chu toàn và trả tiền “công làm chồng” mỗi ngày một triệu đồng. Cô B. yêu cầu Tám T. về bàn bạc với vợ con để thống nhất “hợp đồng thuê chồng”, nếu đồng ý thì thực hiện ngay lập tức. 

Tám T. đem chuyện cô B. về hỏi ý vợ, chẳng ngờ bà vợ nghe vậy không thèm nổi cơm tàm bành như bao phụ nữ khác mà cười tươi rói, gật đầu đồng ý cái rụp, lại còn ra điều kiện: tiền công làm chồng phải đem hết về đưa cho vợ, trách nhiệm lo cho Tám T. từ nay thuộc về cô B. 

Vậy là chỉ sau một đêm, Tám T. từ anh nhà quê thất nghiệp, không đồng xu dính túi trở thành “giáo sư ngoại ngữ”, ba ngày trong một tuần mang giày da láng bóng, áo bỏ trong quần bảnh bao, đi xe gắn máy đời mới bóng lộn cặp kè bên bà “giáo sư ngoại ngữ” lớn hơn mình 3 tuổi. Những ngày không làm chồng thì Tám T. về nhà vợ lớn nằm khểnh hoặc lăn lóc với đám chiến hữu bên bàn cà phê, sóng nhậu. Nếu cô B. có nhu cầu tăng thêm thời gian “thuê chồng” đột xuất, vợ Tám T. sẳn sàng chấp nhận, nhưng những ngày như vậy thì…tiền công tăng gấp đôi theo kiểu “làm ngoài giờ”.

Chuyện Tám T. làm nghề “chồng thuê” xứ Mỹ Phong ai cũng dị nghị. Cười Tám T. một nhưng họ cười người vợ của anh “chồng thuê” tới mười. Mấy bà già trầu ở làng Mỹ Phong nói, xưa nay chưa thấy người đàn bà nào như vợ Tám T. Nhưng ai nói gì mặc họ, vợ Tám T. luôn tự hào là nhờ cho thuê chồng mà gia cảnh ngày càng khấm khá, mua sắm được nhiều tiện nghi sinh hoạt đắt tiền, lúc nào cũng có tiền rủng rỉnh trong túi để ăn xài, chưng diện. 

Còn Tám T. nhờ làm chồng thuê cho cô B. nên nghiễm nhiên được nhiều người tâng bốc gọi là “giáo sư ngoại ngữ” và xem ra anh chàng rất khoái nghe mọi người gọi mình như vậy. 

Chỉ có mấy bậc bô lão ở Mỹ Phong và đám chiến hữu từng cùng Tám T. uống rượu đế với cóc ổi trong góc vườn tạp ngày xưa mỗi lần nghe người ta hỏi thăm nhà ông Tám T. “giáo sư ngoại ngữ” ở Mỹ Tho thì cười ngất, nói: “Giáo sư ngoại ngữ gì cái thằng đó, tiếng Việt viết còn như cua bò, tiếng Tây tiếng u không biết được chữ nào, chỉ giỏi được mỗi chuyện…làm giống”. Mặc ai nói gì thì nói, vợ chồng Tám T. cứ điềm nhiên sống cuộc sống khá giả nhờ cho thuê chồng. 

Mỗi tuần cho thuê 3 ngày, mỗi ngày 1 triệu tiền công, vị chi mỗi tháng vợ Tám T. được chồng đem tiền “cho thuê…giống” về nộp 12 – 13 triệu đồng, những tháng có “tăng ca” còn nhiều hơn. Đó là thu nhập “như mơ” đối với một gia đình nông dân ở ngoại thành thành phố Mỹ Tho. Mấy bà sồn sồn ở cùng xóm có lần hỏi cắc cớ vợ Tám T.: “Mày cho thuê…giống như vậy, nó “đóng thuế” ở ngoài hết trơn, đến khi về nhà với mày nó có “trả bài” nổi hôn?”. 

Vợ Tám T. cũng không vừa, đã trả lời: “Tui giao thằng chả “làm trai hai vợ phải thương cho đồng”, đằng này tui là vợ lớn, lại trẻ đẹp hơn, thì thằng chả phải “đóng thuế” cho tui nhiều hơn”. Không biết chuyện “đóng thuế” nhiều ít thế nào, mà có lần sáng ngồi uống cà phê với bạn bè, người ta nhìn thấy Tám T. ngáp vắn ngáp dài, có con ruồi đậu trên mép mà anh ta không buồn đuổi. Một người biết chuyện, tỏ ra thông cảm với Tám T. nên nói: “Thiệt cũng khổ cái kiếp đàn ông, thôi thì sướng cái này thì cực cái kia, không chịu làm lụng chân chính để sống thì phải chịu “cày” chuyện khác để trả nợ đời”.

Chuyện tình trong rừng U Minh Thượng

Câu chuyện “đổi vợ có bù lỗ” sau đây khi mới nghe ai cũng tưởng chuyện đùa, nhưng đây lại là chuyện có thật 100%, xảy ra ở vùng rừng U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang. Chuyện xảy ra cách nay đã gần 5 năm, trên cánh đồng rộng mêng mông thuộc xã An Minh Bắc (huyện U Minh Thượng), nhưng cho tới nay vẫn là đề tài bàn luận sôi nổi trong các đám giỗ, đám cưới. 

Khi đã có chút rượu, nếu có ai đó gợi lại chuyện “đổi vợ có bù lỗ”, tức thì cả bàn nhậu tham gia sối nổi, mỗi người góp một chi tiết, kể lại chuyện đổi vợ có một không hai này. Thực ra ban đầu người ta kể về chuyện này có hàm y phê phán, nhưng sau nhiều năm, khi mọi việc đã an bày, người ta nhắc đến chủ yếu vì vui, không có ác ý với những người trong cuộc.  Xã An Minh Bắc trước đây thuộc huyện An Minh, nhưng bây giờ được chia cắt về huyện mới U Minh Thượng. 

An Minh Bắc nằm trong vùng đệm của Vườn Quốc gia U Minh Thượng rộng 14.290 ha. Trước đây, để bảo vệ vùng rừng nguyên sinh và khai thác tiềm năng của vùng đệm, tỉnh Kiên Giang đưa hơn 3.500 gia đình nghèo, không đất sản xuất ở khắp nơi trong tỉnh vào vùng đệm định cư sản xuất, mỗi hộ được cấp 4 ha để cất nhà định cư, đào vuông, đắp bờ bao lên liếp trồng tràm, khóm, mía, rau màu, cây ăn trái và nuôi cá với nguồn vốn vay từ các ngân hàng thương mại, thấp nhất 25 triệu đồng/hộ và cao nhất hơn 30 triệu đồng/hộ. 

Hai người đàn ông trong câu chuyện “đổi vợ” cho nhau cũng thuộc diện nghèo khó, quê ở địa phương khác, khi vào vùng đệm U Minh Thượng thì cả hai đều đã có gia đình, con cái và mỗi hộ đều được cấp 4 ha đất trong vùng đệm để mưu sinh lập nghiệp. Hai gia đình được cấp đất ở cạnh nhau nên trở thành hàng xóm láng giềng, nhưng trên thực tế thì nhà này cách nhà kia một khoảng đồng tới 200m. 

Do ở vùng kinh tế mới, đường sá đi lại rất khó khăn, nhà nào cũng trong cảnh nghèo khó như nhà nấy nên từ chỗ người dưng nước lã, hai gia đình láng giềng trở nên thân thiết đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau, con cá, củ khoai, mớ rau rừng đều chia đôi cho bữa ăn hàng ngày của họ. 

Anh T. nhờ hồi nhỏ học hết tiểu học, biết mặt chữ, biết làm toán cộng trừ nhân chia nên được UBND xã An Minh Bắc thu nhận làm nhân viên tài chính ấp, ngoài thời gian cùng vợ lo việc đồng áng hàng ngày thì còn có nhiệm vụ vác cuốn tập học trò đi khắp xóm thu thuế nông nghiệp phụ với tổ thuế của xã. 

Anh V. tính tình cục mịch, ít chữ nghĩa nên tối ngày quần quật ngoài đồng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời cày xới, trồng trọt đủ thứ cây trồng trên 4 ha đất nhiễm phèn để mong thoát cảnh nghèo khó.

Cuộc sống tuy khó khăn nhưng cả hai gia đình đều thuận hòa, thơm thảo. Những ngày mưa gió không thể ra đồng, hai ông chồng lại rủ nhau xuống kênh bắt cá, vào rừng đặt bẫy chồn chuột, rắn trăn, vừa cải thiện bữa cơm vừa có mồi bén lai rai vài xị rượu đế cho ấm bụng. 

Lâu dần thành thông lệ, hễ lần trước tổ chức nhậu ở nhà anh T. thì lần sau có mồi ngon thế nào tiệc rượu cũng được gầy sòng ở nhà anh V. Những lúc như vậy, hai chị vợ vừa lo chăm chút mồi nhậu cho hai anh chồng, vừa với nhau chuyện gia cảnh, bà con họ hàng, làm ăn khốn khó. 

Anh T., ngày mới vào vùng U Minh Thượng quê một cục, nhưng nhờ làm được chức “cán bộ thu thuế ấp” nên có dịp giao tiếp với nhiều người, được cán bộ xã rủ đi đây đi đó lai rai nên cái miệng ăn nói ngày càng lưu loát, trơn tru, dẽo quẹo và trong tiệc nhậu thường hay kể cho anh V. và các bà phụ nữ nghe những chuyện trên trời dưới ruộng mà anh T. lượm được qua những buổi nhậu xa nhà. 

Đổi vợ có bù lỗ

Cho tới một ngày, anh V. tóm được chú rắn hổ hành mập ú và tới lượt mình phải tổ chức lai rai nên anh V. kêu vợ nấu cháo đậu xanh con rắn, mời vợ chồng anh T. qua thưởng thức. Nồi cháo gần cạn cũng là lúc hai ông bạn chí thân “cưa” gần hết 2 lít rượu đế, hai bà vợ cũng ngà ngà, mặt đỏ ửng bên bếp than hồng.

 Không biết ma rừng U Minh Thượng xui khiến hay nồi cháo rắn hổ hành nấu đậu xanh kèm với hai gương mặt đàn bà đỏ hừng hừng bên bếp lửa làm cao hứng, anh T. vọt miệng đề nghị: “V., tui với ông đổi vợ đi, vợ gì ở gần chục năm cũ xì, đổi vợ cho nó…mới nhà mới cửa”.

 Nghe anh T. nói, anh V. cười sằng sặc, nói: “Ông mới uống bao nhiêu đó đã say, bữa nay sao yếu xìu vậy. Bạn bè thân nhau, có rượu nói chơi cho vui trong bàn nhậu không sao, nhưng ở đời ai mà làm chuyện kỳ như vậy để thiên hạ đàm tiếu à”. Trong lúc đó hai bà vợ cũng cười ngặt ngoẽo, đấm vai nhau thùm thụp trước lời đề nghị của anh T. Đối với họ, chuyện đùa vui bạo mồm bạo miệng cỡ đó không phải là chuyện gì quá đáng.

Chuyện tới đó thì tiệc tàn, anh V, và hai bà vợ cứ tưởng ma men dẫn lối nên anh T. mới nói sàm. Nhưng anh T. thấy mọi người cười vui sau lời đề nghị của mình mà chẳng có ý kiến phản ứng hay cự cãi, nên cứ đinh ninh trong bụng tất cả đều xuôi chèo mát mái. 

Chưa đầy 3 ngày sau, anh T. đi lùng bắt cho bằng được mấy con chuột cống nhum béo ú, xuống đò ra chợ An Minh Bắc mua ký thịt bò, về hối vợ làm món ngon mời vợ chồng anh V. qua lai rai. Nhậu được nửa chừng, anh T. nhắc lại chuyện đổi vợ hôm trước với giọng tỉnh rụi. Anh V. nghe xong ngồi chết trân, còn hai bà vợ thì cũng im thin thít như ngậm hột thị vì không biết phải trả lời ra sao. 

Thấy mọi người im lặng, anh T. rót ly rượu mời anh V., lên giọng khích bác: “Làm đàn ông thì phải dám chịu chơi, đổi vợ xong tui với anh ai cũng còn vợ, có mất mát gì đâu mà sợ”. Nghe anh T. khích tướng, sẳn có hơi men trong người, anh V. không cần suy nghĩ, lớn tiếng trả lời: “Đổi thì đổi, thằng V. này đâu có sợ ai. Đổi vợ xong thì con của ai phải đi theo vợ người đó à nghen. Tiệc rượu hôm nay coi như là…tiệc cưới luôn”.

 Được lời như cởi tấm lòng, anh T. đồng ý cái rụp. Trong lúc đó thì hai bà vợ la bài hãi, phản đối kịch liệt. Nhưng tối đến, hai ông chồng nhất định không cho vợ vào nhà, vì đã “ký giao kèo” đổi vợ. Ngủ ngoài sân cho muỗi rừng châm chích gần một tuần lễ, lại thêm bản tính quê mùa nhút nhát luôn phục tùng chồng, nên cuối cùng hai bà vợ anh T. và anh V. cũng chấp nhận ôm quần áo, dẫn con về nhà chồng mới. 
Sau khi “cưới” vợ anh V. một tuần, anh T. lại bày tiệc nhậu, mời anh V. và vợ cũ của mình qua nhà lai rai. Ngà ngà hơi men, anh T. đứng dậy tuyên bố: “Sau khi bàn bạc vợ chồng tui quyết định, do vợ cũ của tui xấu hơn vợ cũ anh V. nên tui phải “bù lỗ” cho anh một cây vàng 24k”. 

Nói xong anh T. móc trong túi ra một lượng vàng đã chuẩn bị sẳn trao tận tay anh V., nói: “Tui không có tiền, nhưng thấy anh thiệt thòi quá, nên đem cầm miếng đất lấy một lượng vàng bù lỗ cho anh”. Vàng trao vợ đổi đã xong, cả hai cặp vợ chồng “cũ mà mới” lại xúm nhau ăn nhậu tưng bừng cho tới say mèm rồi anh V. lận lưng cây vàng, dắt vợ mới về nhà. 

Vừa bước lảo đảo ra khỏi nhà, anh V. vừa cặp kè người vợ mới, vừa nói vọng vào với anh T. và người vợ cũ: “Vợ chồng tui cảm ơn anh T. và…vợ cũ của tôi, tui sẽ đem cây vàng này sửa lại nhà cho…vợ anh có nhà cửa đàng hoàng, kẻo bà con người ta chê cười. Nói thiệt với anh, vợ anh cũng còn…xuân sắc lắm, anh bù lỗ 1 cây vàng như vầy là thiệt cho anh quá. Cảm ơn, cảm ơn…”.

Dường như sau khi đã tỉnh táo trở lại, những người trong cuộc cảm thấy có cái gì đó không ổn, nhưng mọi chuyện đã đi quá xa, không ai có thể khắc phục chuyện đã rồi. 

Vì vậy mà hơn ba tháng sau ngày đổi vợ, trong khi anh V. vẫn ở lại trên mảnh đất được cấp, cùng vợ mới ngày ngày cày sâu cuốc bẫm chí thú làm ăn, thì anh T. và vợ cùng con của anh V. quyết định dắt nhau xuống chiếc ghe nhỏ, chèo đi nơi khác lập nghiệp. Họ ra đi lặng lẽ, không cần chào hỏi bà con lối xóm, như thể họ cảm thấy mình có lỗi đã làm cho cuộc sống vốn bình lặng nơi đây bỗng chốc xôn xao, chao đảo. 

Theo người dân U Minh Thượng, hiện nay anh V. và vợ anh T. đã có với nhau thêm mấy mặt con, trong khi anh T. và vợ anh V. cùng đàn con đi đâu làm ăn sinh sống thì không ai có tin tức. Một cán bộ xã An Minh Bắc cho biết, sau ngày xảy ra chuyện đổi vợ có một không hai giữa anh T. và anh V., ban đầu dư luận còn đàm tiếu nhưng hiện giờ “ván đã đóng thuyền”, họ hàng hai bên cũng đồng ý công nhận. Chỉ duy nhất một điều là anh V. và vợ  định không chịu làm giấy đăng ký kết hôn, nên mấy đứa trẻ con chung của họ làm giấy khai sinh rất khó. 

Câu chuyện “đổi vợ có bù lỗ” giữa anh T. và anh V. không phải do những người trong cuộc thiếu hiểu biết pháp luật mà ra, họ thừa hiểu làm như vậy là sai, nhưng do “ma đưa lối quỷ dẫn đường” mà họ hành động như vậy. 

“Ma quỷ” ở đây không có gì xa lạ, đó chính là chất men được làm ra từ lúa gạo mà người nông dân một nắng hai sương vất vả sản xuất ra. Thành quả lao động thay vì góp phần làm cho cuộc sống của họ khấm khá lên, đằng này lại quay lại tàn phá cuộc sống, hạnh phúc của họ bằng những chầu nhậu triền miên, thâu đêm suốt sáng. Xét cho cùng, những người vợ, người chồng trong câu chuyện “đổi vợ có bù lỗ” là nạn nhân nhiều hơn là thủ phạm, họ đáng thương hơn là đáng trách. Nếu cuộc sống tạo điều kiện cho họ có những cách , vui thú khác hơn là bàn nhậu, ắt hẳn “chuyện lạ rừng U Minh Thượng” đã không xảy ra!


(*) Tên thật của nhân vật trong bài đã được thay đổi.

  T.D

Theo Nguoiduatin

Ký ức kinh hoàng của cô gái trẻ miền Tây bị bán sang Malaysia làm gái điếm

9 ngày sau khi trở về quê nhà, chuỗi ký ức tủi nhục ở Malaysia vẫn còn hằn nét nên mỗi khi có ai hỏi thăm, Lê Hoàng R lại lã chã nước mắt, cô nói trong tiếng nấc: “Mong rằng sau này không có người phụ nữ nào bị người ta lừa gạt như tôi nữa”.

Chiều 15.9, trong cuộc trao đổi ngắt quãng vì tiếng nấc với chúng tôi, người thiếu phụ 27 tuổi này, cho biết: Cô sinh ra và lớn lên ở phường Long Hưng, quận Ô Môn, TP.Cần Thơ, ba mẹ bỏ nhau nên trước giờ cô ở cùng với mẹ.

Bà Phan Thị T một nách 3 con, vì quá nghèo nên chị em R không ai được học hành đến nơi đến chốn. Chị hai đi lấy chồng, em trai mất sớm do tai nạn, R sống với mẹ. Rồi cô cũng lấy chồng nhưng khi đứa con vừa tượng hình thì họ ly thân. Tháng 3.2013, R và chồng được TAND quận Ô Môn quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân không được pháp luật thừa nhận vì họ không đăng ký kết hôn.  

Hành trình bị lừa sang Malaysia

Không học thức, vốn liếng, không có công việc ổn định, hàng ngày, mẹ con cô đi làm mướn, làm tiếp thị kiếm miếng ăn qua ngày. Một hôm, bà T đưa cháu ngoại đi đút cháo ở tiệm tạp hóa gần nhà thì được chủ tiệm là cô Hồng Anh cho biết, gần đây, có vợ chồng ông Út Thanh – là người có con gái đang làm ở Malaysia muốn tìm người sang Malaysia phụ bưng bê, bán quán, lương tháng từ 15 đến 20 triệu đồng, Hồng Anh gợi ý nếu bà T muốn cho con gái đi làm thì giới thiệu cho gặp Út Thanh. 

Ky uc kinh hoang cua co gai tre mien Tay bi ban sang Malaysia lam gai
R nghẹn ngào khi nhớ lại những ngày tủi nhục nơi xứ người. (Ảnh: Gia Hân)

Ngẫm nghĩ, vợ chồng Út Thanh là người ngụ cùng phường, lại là anh kết nghĩa của Hồng Anh nên chắc cũng không đến nỗi gạt mình, hơn nữa, nhìn căn nhà rách nát cất nhờ trên đất người ta, rồi cuộc sống thiếu trước hụt sau, mẹ con bà T tính tới tính lui rồi gật đầu đồng ý. Lúc này, Nga (con gái ông Thanh) cùng chồng xuất hiện, cô ta hứa, chỉ trong vòng một tháng sau khi đi làm, R sẽ có tiền trả nợ chi phí thủ tục, xe cộ, hai tháng là cô có thể gởi tiền về giúp mẹ trang trải cho gia đình. 

Sau đó, ông Thanh trực tiếp đưa R đi làm các thủ tục, giấy tờ xuất cảnh, đồng thời lo toàn bộ chi phí đi lại ăn ở cho R và 2 cô gái khác. Ngày 7.11.2013, Nga về Cần Thơ đưa R và hai người nữa đi Malaysia. Khi máy bay đáp xuống Thái Lan, 3 cô được một người phụ nữ lái xe ra đón, Nga giới thiệu đó là chị chồng của bà ta. Ba cô gái được đưa đến Malaysia bằng đường bộ, tại đây, người phụ nữ lạ mặt thông báo: Bà ta đã mua ba cô từ Nga, giá mỗi người là 3.300 Ringgit nên giờ các cô phải làm việc để trả nợ. 

Không biết tiếng, không biết đường đi, không có tiền lại bị tịch thu hết giấy tờ tùy thân, từ đây 3 cô phải chấp nhận cuộc sống tủi nhục để được sống. Nghe con gái điện về báo tin, bà T chỉ biết bò trên sàn nhà mà khóc, sau đó bà đi tìm ông Út Thanh để tìm cách chuộc con về nhưng ông này ra giá phải có 40 triệu đồng thì việc mới xong. Vay tiền thì lâm vào cảnh lãi mẹ đẻ lãi con, họ hàng cùng đồng cảnh nghèo nên mẹ con bà R chỉ biết than khóc, động viên nhau qua điện thoại. R nhủ thầm, ráng làm một thời gian, trả đủ tiền người ta mua mình rồi về với mẹ. Giấc mơ có đủ tiền để mua một cái nền nhà, “an cư lạc nghiệp” chẳng những tan theo mây khói mà số phận của đứa con gái chẳng biết đi đâu về đâu? 
Theo thông tin chúng tôi có được, vừa qua cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.Cần Thơ đã mời Thanh lên làm việc, tại đây ông Thanh đã thừa nhận hành vi tìm người sang Malaysia để phụ việc nhưng ông không biết đó là việc “bán dâm”. Hiện vụ việc vẫn đang được cơ quan chức năng mở rộng điều tra, làm rõ.

Tủi nhục nơi xứ người

R kể: “Từ khi được bán vào động, R và các cô gái khác bị đưa ra đứng đường đón khách để bán dâm. Các cô không được đụng đến tiền, bị đối xử tàn nhẫn, họ lên tiếng phản đối thì bị doạ giết, doạ đánh.

Một tháng sau, Ng, một nạn nhân đi cùng chuyến với R được gia đình chuộc về với giá 60 triệu đồng. Còn R và P tiếp tục bị bán sang một tiệm massage trá hình. Tại đây, hàng ngày, chủ động và quản lý ép R và khoảng 40 nhân viên nữ khác phải uống bia, uống thuốc lắc để “tiếp khách tới bến”, việc bị lột trần truồng để “ai muốn chơi thì chơi” xảy ra như cơm bữa. 

Ky uc kinh hoang cua co gai tre mien Tay bi ban sang Malaysia lam gai
Bà T mẹ của nạn nhân bức xúc kể lại vụ việc. (Ảnh: Gia Hân)

Những ngày bị “đèn đỏ”, R vẫn không được tha, cô phải nhét bông gòn vào cửa mình để chiều khách. Có hôm, đến tận 0h đêm, cô còn gọi về cho mẹ khóc nức nở: Cả ngày  hôm đó cô không được ăn gì vì bà chủ động không trả tiền cho quán ăn. 

Rồi một hôm, cô bị cảnh sát Malaysia bắt, đồ ăn lót lòng chỉ là chút cơm để trên lá chuối rồi dùng tay bốc. Ở đồn hai ngày, cô được chuộc ra, số nợ tiền bị bán lần 2, tiền chuộc thân lúc này đã lên đến 8.800 Ringgit, đường về nhà với R lúc này xa thăm thẳm. Cô nghẹn ngào: “Nhiều khi thấy con nít người ta chạy chơi, em nhớ con trai mình đến thắt ruột, không biết tới khi nào mới được gặp lại con”. 

Nghe R kể chuyện, những người dì, người mợ của R cũng không cầm được nước mắt. Bà T.T.D, mợ của R, ấm ức kể: “Tôi thường tới nhà giữ mấy đứa nhỏ nên biết hết chuyện. Đêm đêm, con R nó gọi về, mẹ con nó khóc như mưa. Ở đây, chị dâu tôi ngày ngày đi vác lúa mướn cho người ta, mỗi bao nặng 50-70 kg, tiền kiếm từng đồng nhưng có tháng tiền điện thoại lên đến 1,6 triệu. Mồi khi con R nó nhá máy là chị tôi phải gọi qua vì con R không có tiền mà cước điện thoại bên đó gọi về quá mắc. Không gọi thì không yên vì mỗi ngày không biết con cháu mình có bình an không, rồi sợ nó nghĩ quẩn mà làm liều”.  

Những cuộc điện thoại hàng đêm của R và tiếng khóc của cô khiến bà T như phát điên, bà cầu cứu một người cháu họ đang làm việc ở Malaysia, tìm mọi cách đưa R về nước. 

Cuối tháng 8.2014, R xin đi chợ rồi nhanh chân chạy đến một ngôi chùa. Không một xu dính túi, không có bất kỳ loại giấy tờ nào chứng minh nhân thân, ngoài chiếc điện thoại để làm phương tiện liên lạc, cô trốn chui trốn nhủi trong khu nhà gần chùa như một kẻ vô gia cư. Ngày qua ngày, R xin cơm ăn và nước uống, cô đói và dơ dáy thảm hại, đến chiếc quần lót cũng không có để thay. 

Ngày 2.9, sau khi lo được một số giấy tờ giả, anh họ của R đến đón cô và đưa về tận quê nhà. Tại sân bay, R còn bị tạm giữ trong một thời gian ngắn vì dùng giấy tờ giả, sau khi được Đại sứ quán Việt Nam tại Malaysia xác nhận và đóng tiền phạt hành chính, R đi thẳng về Cần Thơ.

Ngay sau khi về nước cô đã làm đơn tố cáo hành vi của ông Thanh và Nga đến cơ quan chức năng. Cũng trong những ngày này, vợ chồng ông Út Thanh đến nhà thoả thuận việc bồi thường và năn nỉ mẹ con cô làm giấy bãi nại, nhưng R nói, số tiền 15 triệu đồng ông Thanh đưa ra không đủ để trả tiền vé và chi phí cho người anh họ. Hơn nữa, về nỗi đau tinh thần của cô, không gì có thể bù đắp được. Cô mong mọi việc được đưa ra ánh sáng để không cô gái nào phải chịu cảnh tủi nhục như cô nữa.  

Chia tay tôi trong cơn mưa chiều tầm tã, R cứ đau đáu một nỗi niềm: “Giờ em không dám đi khám bệnh, không dám đối diện với chính mình, những ngày sắp tới, em biết sống sao đây?”. Tôi động viên R, hãy dũng cảm đối diện với sự thật bởi em còn rất nhiều điều tốt đẹp ở phía trước đang chờ đón. R cười, nụ cười như mếu: “Em còn được yêu nữa phải không chị?”.



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:
Cải Tạo! [27.04.2025 10:06]




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 461 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 435 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 430 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 417 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 383 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 371 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 366 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 364 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 362 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 359 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.