Cộng đồng mạng Việt Nam vẫn chưa hết bàn tán về vụ nhóm hacker 1937CN của Trung Quốc gây sự cố tại sân bay Nội Bài và sân bay Tân Sơn Nhất chiều ngày 29/7 vừa qua. Đám hacker đã tấn công trang web của Hãng Hàng không Quốc gia Việt Nam rồi chiếm quyền điều khiển hệ thống thông tin tại sân bay Tân Sơn Nhất và sân bay Nội Bài, trước khi tung ra những thông tin xuyên tạc về vấn đề Biển Đông, xúc phạm Việt Nam và Philippines.
Sự cố này khiến nhiều người giật mình lo lắng, bởi hiện nay hạ tầng mạng của Việt Nam phụ thuộc rất lớn vào các công ty Trung Quốc, đặc biệt là Huawei và ZTE. Đây là hai tập đoàn từ nhiều năm qua đã bị vạch mặt chỉ tên là công cụ phục vụ đắc lực cho chính quyền Trung Quốc trong hoạt động thu thập thông tin tình báo trên khắp thế giới. Vào Google gõ dòng chữ “Huawei; ZTE; gián điệp” thì chỉ nửa giây sau, công cụ tìm kiếm này đã cho ra hơn 13.000 kết quả. Nghĩa là thông tin về việc hai tập đoàn thiết bị viễn thông này làm gián điệp cho chính quyền Bắc Kinh đã đầy rẫy trên mạng.
Cuối tháng 1/2015, trang Thanh Niên online khởi đăng loạt bài 5 kỳ với nhan đề “‘Chó sói’ Huawei và nguy cơ cho an ninh viễn thông Việt Nam”, trong đó có đoạn: “Theo báo cáo của Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam công bố tháng 4/2013, có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE. Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này.” Bài báo cho biết thêm là nhiều nước, đặc biệt là Mỹ, Anh, Úc và Ấn Độ đã “cấm cửa” Huawei từ lâu. Thậm chí, Michael Hayden, cựu giám đốc Cơ quan An ninh Mỹ (NSA) và Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) còn thẳng thừng khẳng định chuyện Huawei làm gián điệp cho Bắc Kinh là điều “không phải bàn cãi”.
Những thông tin về việc Huawei và ZTE làm gián điệp cho nhà cầm quyền Trung Quốc không phải gần đây mới nổi lên, mà đã xuất hiện từ nhiều năm trước.
Ngày 30/3/2009, tờ Daily Mail của Anh đăng bài: “China ‘could use BT network to launch cyber attack and cripple Britain‘” (tạm dịch: “Trung Quốc có thể sử dụng mạng lưới của British Telecom để phát động cuộc tấn công mạng làm tê liệt nước Anh”). Theo đó, Chủ tịch Uỷ ban Tình báo Liên hợp Alex Allen được cho là đã thông báo về mối đe doạ này trong một cuộc họp của uỷ ban liên bộ về an ninh quốc gia hồi tháng 1/2009. Tháng 4/2005, Huawei đã ký hợp đồng cung cấp những bộ phận then chốt cho mạng viễn thông mới của British Telecom. “Một cuộc tấn công mạng có thể làm ngưng trệ mạng lưới cung cấp điện, nước, hệ thống phân phối thực phẩm, giao thông vận tải, tài chính, điện thoại và truyền hình”, bài báo viết.
Ngày 30/4/2010, tờ New York Times đăng bài “India Tells Mobile Firms to Delay Deals for Chinese Telecom Equipment” (tạm dịch: “Chính phủ Ấn Độ yêu cầu các hãng điện thoại di động hoãn các thương vụ mua thiết bị viễn thông Trung Quốc”). Theo bài báo, lo ngại trước các báo cáo về hoạt động gián điệp và hacker của Trung Quốc, chính phủ Ấn Độ đã ngăn các nhà mạng di động trong nước giao dịch với các công ty sản xuất thiết bị viễn thông Trung Quốc.
Ngày 28/6/2010, tạp chí Tia Sáng (Bộ Khoa học & Công nghệ) đăng bài “Chiến lược chiếm lĩnh thị trường thế giới của Trung Quốc”, trong đó có đoạn: “Ngay cả các nhân viên tình báo Đức cũng phải nhăn mặt mỗi khi nghe đến cái tên Huawei và họ luôn cảnh báo các bên liên quan phải hết sức cảnh giác, nhất là đối với các lĩnh vực cần có độ an toàn cao. Người ta cho rằng điệp viên Trung Quốc có thể đột nhập lối cửa sau vào các công trình mà Huawei cung cấp thiết bị mạng để lấy thông tin mật của doanh nghiệp mà không sợ bị lộ.”
Ngày 1/8 vừa qua, trang Bauxite Việt Nam đã đăng bài “Huawei (Hoa Vi)”. Trong bài, tác giả Mạnh Kim viết: “…Cho đến nay, dù nhiều lần báo chí trong nước đã đề cập yếu tố an ninh quốc gia liên quan đến việc sử dụng các thiết bị Hoa Vi nhưng chưa từng có động thái cụ thể gì từ giới chức trách trong việc giám sát các thương vụ làm ăn cũng như hệ thống kỹ thuật mà Hoa Vi cung cấp. […] Nếu các hệ thống mạng cấp quốc gia, từ mạng an ninh nội bộ, hệ thống điện lưới quốc gia, đến hệ thống điện tử quốc phòng, bị tấn công thì sẽ phản ứng như thế nào…”
Tuy nhiên, nếu từ đó mà vội đi đến kết luận rằng lãnh đạo Việt Nam không quan tâm gì đến Huawei, ZTE nói riêng và an ninh mạng quốc gia nói chung thì quả là oan ức cho họ. Bằng chứng là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhân vật vẫn được coi là đứng đầu chính thể hiện nay ở Việt Nam, từng ít nhất hai lần xuất hiện trên mặt báo cùng hai cái tên nói trên. Vậy với tư cách là người phải chịu trách nhiệm cao nhất về những gì diễn ra ở Việt Nam hơn 5 năm qua, ông ta đã quan tâm lo lắng cho vấn đề an ninh quốc gia hệ trọng này như thế nào?
Trong chuyến công du Trung Quốc lần đầu tiên trên cương vị Tổng Bí thư ĐCSVN, ông Nguyễn Phú Trọng đã dẫn đoàn tuỳ tùng hùng hậu của mình đến thăm tập đoàn Huawei tại thành phố Thẩm Quyến, tỉnh Quảng Đông, vào ngày 14/10/2011. Tại trụ sở tập đoàn này, TBT Trọng đã chứng kiến lễ ký biên bản ghi nhớ giữa Huawei và Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam (VNPT) về việc thành lập Trung tâm Phát triển, Nuôi dưỡng và Ứng dụng ICT.
Chưa hết, trong chuyến thăm Trung Quốc lần thứ hai từ 7-10/4/2015, TBT Nguyễn Phú Trọng đã tiếp lãnh đạo hai tập đoàn Huawei và ZTE tại Bắc Kinh vào ngày 9/4/2015. Báo điện tử Chính phủ cho biết:
“…Tổng Bí thư chúc mừng những thành công của Hoa Vi trong hoạt động sản xuất kinh doanh… Tổng Bí thư đánh giá cao kết quả hợp tác của Hoa Vi với các công ty viễn thông của VN và sự hỗ trợ trong đào tạo nhân lực thuộc lĩnh vực thông tin – viễn thông của VN. Tổng Bí thư mong rằng Hoa Vi sẽ tiếp tục triển khai nhiều dự án hợp tác làm ăn hiệu quả tại VN, không chỉ mang lại lợi ích kinh tế cho doanh nghiệp, mà còn góp phần vào sự phát triển kinh tế – xã hội của VN cũng như tăng cường quan hệ hợp tác giữa hai nước.
[…] Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đánh giá cao những nỗ lực của Trung Hưng (ZTE) trong việc triển khai các dự án hợp tác về lĩnh vực truyền thông và tín hiệu đường sắt; hy vọng hai bên sẽ tăng cường hợp tác, trao đổi trong lĩnh vực nghiên cứu khoa học mà hai bên cùng quan tâm. Trong những năm qua, Công ty Trung Hưng (ZTE) đã thực hiện được gần 50 dự án, trong đó có dự án hiện đại hóa thông tin tín hiệu 3 tuyến đường sắt phía Bắc và khu đầu mối Hà Nội. Đại diện Công ty Viễn thông Trung Hưng cảm ơn Chính phủ Việt Nam đã tạo điều kiện thuận lợi để Trung Hưng hoạt động hiệu quả tại VN, đồng thời mong muốn tiếp tục được sự hỗ trợ, thúc đẩy thực hiện giai đoạn II dự án hiện đại hóa thông tin tín hiệu đường sắt.”
Với việc được người chịu trách nhiệm cao nhất về an ninh quốc gia hết dành cho đặc ân thăm viếng tận nơi lại đến lượt ưu tiên tiếp đón trọng thị và nhiệt thành ủng hộ việc mở rộng hợp tác làm ăn tại Việt Nam thì liệu còn ai trong cái đám “công bộc” vốn chỉ biết “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi” kia dám to gan “ý kiến ý cò” gì về Huawei hay ZTE?
Tác giả Mạnh Kim kết thúc bài viết về Huawei của mình bằng câu: “Chủ quyền không chỉ liên quan đến biển đảo. Chủ quyền là các vấn đề bảo vệ an ninh quốc gia nói chung trong đó có an ninh mạng…” Về chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc, ông Nguyễn Phú Trọng đã để lại cho hậu thế câu phát ngôn bất hủ: “Tình hình Biển Đông không có gì mới” (!!!). Còn về trách nhiệm bảo vệ an ninh quốc gia trong lĩnh vực mạng viễn thông thì với những gì nêu trên, chẳng phải là người đứng đầu Đảng CSVN đã chủ tâm “cõng rắn cắn gà nhà”, “rước voi về dày mả tổ” hay sao?
Những ông chủ giấu mặt ở ‘phố Tàu’ Đà Nẵng
Không khó để nhận ra khu “phố Tàu” nằm sát sân bay Nước Mặn. Một loạt nhà cao tầng mọc lên để kinh doanh khách sạn, nhà hàng, trên danh nghĩa là của người Việt nhưng thực chất do những ông chủ Trung Quốc giấu mặt điều hành trực tiếp.
Âm thầm góp vốn, giấu mặt điều hành
Tuyến phố nằm sát biển, cạnh sân bay Nước Mặn trên đường Võ Nguyên Giáp, được nhiều người dân Đà Nẵng gọi là khu phố Tàu. Bởi, ngoài tổ hợp khách sạn Crowne Plaza là dãy nhà hàng, khách sạn mọc lên do người Trung Quốc góp vốn làm chủ.
Thống kê của Phòng Tài nguyên - Môi trường, Quận Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng cho thấy, khu đất đó được quy hoạch phân lô nền biệt thự, với 246 lô. Trong đó, 77 lô ở những vị trí đắc địa đã được 7 công ty - do người Trung Quốc góp vốn với phía Việt Nam - thành lập và trực tiếp điều hành, mua đứt.
![]() |
Hình ảnh khu đất biệt thự nằm sát sân bay Nước Mặn đã được nhiều người Trung Quốc núp bóng mua gom để đầu tư xây nhà hàng khách sạn. |
Cụ thể, những công ty này gồm: Công ty TNHH TM Du lịch & DV V.N.Holiday sở hữu 24 lô; Công ty TNHH TM&DV Diệp Phúc Lợi 17 lô; Công ty TNHH TM & DV Hoàng Gia Trung 12 lô; Công ty TNHH Thương mại Du lịch và DV Silverk Park 4 lô; Công ty TNHH TM Du lịch & DV Nguyên Thịnh Vượng 10 lô; Công ty TNHH Silver Sea Triệu Nghiệp 7 lô và Công ty TNHH Du lịch TM và DV Golden Wyn 3 lô.
Trong giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh của các doanh nghiệp trên, chẳng hạn như Công ty V.N.Holiday có vốn điều lệ 40 tỷ đồng thì ông/bà Li Jinan, quốc tịch Trung Quốc, góp 19,2 tỷ đồng - tương đương 48%, còn lại 3 cổ đông Việt Nam chiếm 52%.
Còn Công ty Diệp Phúc Lợi có vốn điều lệ gần 200 tỷ đồng, thì Công ty Harvest View Inc Limeted (Trung Quốc) góp hơn 84 tỷ đồng, chiếm 42,35%; còn lại là 2 cổ đông Việt Nam.
Hay như công ty Nguyên Thịnh Vượng có vốn điều lệ là 20 tỷ đồng thì Công ty Hong Kong Hankey Enterpris Es Limited góp 9,8 tỷ đồng, chiếm 49%, còn lại là hai cổ đông Việt Nam.
Ngoài ra, một diện tích hàng chục ha đất sát biển thuộc khu phố Tàu cũng đã được chính quyền Đà Nẵng cấp cho công ty Sliver Shores (Trung Quốc) đầu tư loạt khách sạn cao tầng tại khu vực sân bay Nước Mặn.
Ngoài tổ hợp khách sạn Crowne Plaza xây dựng đưa vào khai thác sử dụng hơn 10 năm nay, hiện một tổ hợp khách sạn cao tầng JW Marriott đang được Sliver Shores đầu tư xây dựng có quy mô 2 khu, mỗi khu 18 tầng sắp được hoàn thành.
Cả khu vực này nằm bên tổ hợp khách sạn Crowne Plaza do người Trung Quốc làm chủ đã hình thành nên khu phố “Tàu” bên biển Đà Nẵng |
"Con voi chui lọt lỗ kim"
Người dân Đà Nẵng cho rằng, việc người Trung Quốc đứng sau gom mua đất dọc ven biển giống như chuyện con voi chui lọt lỗ kim. Đó là điều không tưởng nhưng thực tế lại đang và đã diễn ra ở Đà Nẵng.
Lý giải vì sao người Trung Quốc thích thu gom đất khu vực sát biển, Giám đốc Sở KH-ĐT TP Đà Nẵng Trần Văn Sơn nói rằng, họ lợi dụng kẻ hở của pháp luật bằng việc góp vốn, mua cổ phần rất nhỏ tại các doanh nghiệp hoặc dự án để trở thành nhà đầu tư, sử dụng đất.
Ông Sơn thừa, nhiều dự án rất nhỏ được đại gia người Trung Quốc đầu tư đã xin thời hạn cấp đất lên đến 50 năm.
Trong khi đó, Thiếu tướng Trần Minh Hùng - nguyên Phó tư lệnh Quân khu 5, khẳng định: toàn bộ tuyến đường Trường Sa, Hoàng Sa và Võ Nguyên Giáp là khu vực có vị trí quân sự trọng yếu, bất khả xâm phạm.
Còn ông Bùi Văn Tiếng - nguyên Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Đà Nẵng, Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử TP. Đà Nẵng, nhấn mạnh: Việc người Trung Quốc mua gom đất tại khu vực ven biển này là điều không bình thường và ảnh hưởng xấu đến quốc phòng - an ninh cần phải được xem xét, xử lý.
Giám đốc Sở KH-ĐT Đà Nẵng Trần Văn Sơn cũng kiến nghị cần sửa đổi, bổ sung Luật Đầu tư theo hướng quy định thời hạn hoạt động tối đa cho các dự án nhỏ, để cơ quan cấp chứng nhận đầu tư có cơ sở xử lý; bổ sung quyền cho cơ quan đăng ký đầu tư xem xét về tính khả thi, khả năng đáp ứng tài chính,... để xem xét và quyết định đối với các dự án có vốn đầu tư nước ngoài.
Vũ Trung - Phước Nguyên
Quần áo, đồ chơi, hay vật trang trí “Made in China” được bày bán tràn lan trên khắp thị trường. Ngoại hình bắt mắt và giá rẻ đến bất ngờ của chúng khiến ta tự hỏi: Tại sao Trung Quốc có thể sản xuất ra những sản phẩm giá rẻ như vậy? Và tại sao chất lượng của chúng lại thấp kém, thậm chí còn độc hại đến thế?
Đồ Trung Quốc tràn ngập trên thị trườngCó lẽ bạn cũng cảm nhận rằng, dường như có điều gì đó mờ ám đang diễn ra… âm thầm trong bóng tối… Và có những bí mật chưa kể… thấm đầy máu và nước mắt…Các nhà tù lao động khổ saiRất ít người tiêu dùng biết rằng, phần lớn các sản phẩm giá rẻ từ Trung Quốc được làm trong các nhà tù và trại lao động cưỡng bức. Trên khắp Trung Quốc có hàng trăm nhà tù và vô số các trại lao động như thế. Những tù nhân trong đó, cho dù đã kết án hay không, đều bị vắt kiệt sức lực để trở thành nguồn lao động giá rẻ – nếu không muốn nói là lao động không công.Đơn cử như nhà tù nữ tỉnh Liêu Ninh, tiền thưởng cho các lính canh gắn liền với sản lượng. Do vậy, các lính canh trong từng khu giam giữ đều tìm cách khiến tù nhân làm việc và làm việc nhiều hơn nữa. Họ phải lao động từ 14-15 tiếng mỗi ngày, thậm chí là 18-20 tiếng mỗi ngày nếu đó là sản phẩm gấp. Sẽ có chỉ tiêu cho từng người: Nếu không đạt chỉ tiêu, họ sẽ bị cấm ăn, cấm ngủ, thậm chí còn bị đánh đập và đối xử bạo tàn.Từ lời kể của tù nhân đến bức thư cầu cứuCô Vương Xuân Anh, một tù nhân trong trại lao động cưỡng bức Mã Tam Gia kể lại:“Không giống như các tù nhân thông thường, các học viên Pháp Luân Công không có nhà xưởng để đến lao động cưỡng bức. Thay vào đó, căn phòng mà chúng tôi bị giam giữ được sử dụng làm phòng ngủ, nhà xưởng và nhà kho. Chúng tôi bị ép buộc làm các bó hoa nhựa để xuất khẩu. Keo được sử dụng trong quá trình này có độc tố cao. Chúng tôi bị bắt xếp hàng ở hai bên các thùng giấy và liên tục làm việc”.“Các sản phẩm được cất giữ ở góc phòng. Không khí trong phòng chứa đầy hơi độc của keo. Nhiều người trong chúng tôi bị dị ứng với keo độc hại. Hậu quả là, da của một số học viên xuất hiện các nốt thâm. Tôi bị ho nặng và thậm chí thường xuyên ho ra máu.”Câu chuyện kể trên của cô Vương chỉ là một trong hàng ngàn những tù nhân lao động khổ sai trên khắp Trung Quốc. Những sự tình như thế, tất nhiên, luôn bị chính quyền giấu kín. Mọi chuyện chỉ được hé lộ cho đến khi một bức thư cầu cứu tìm đường ra hải ngoại.Đó là một ngày trước lễ Haloween năm 2012. Cô Julie Keith, một người tiêu dùng Mỹ, vô tình thấy lá thư cầu cứu viết bằng tiếng Anh xen lẫn tiếng Trung được giấu trong một hộp quà. Đây là món quà dành để trang trí Haloween mà cô Keith mua tại siêu thị Kmart từ năm 2011. Bức thư viết:“Thưa ngài: Nếu quý ngài tình cờ mua sản phẩm này, làm ơn hãy chuyển bức thư tới Tổ chức Nhân quyền Thế giới. Hàng nghìn người ở đây đang chịu sự đàn áp của nhà cầm quyền ĐCSTQ sẽ vĩnh viễn nhớ ơn quý ngài (…) Người làm ở đây phải lao động 15 giờ mỗi ngày, không được nghỉ cuối tuần, nếu không sẽ bị đánh và chửi, hầu như không có tiền công (chỉ nhận 10 nhân dân tệ/tháng [khoảng 33.000 VND])”“Người làm ở đây trung bình bị phạt 1-3 năm, nhưng không có phán quyết của tòa án, bị bắt giam và cưỡng bức lao động một cách phi pháp. Rất nhiều người trong số họ là học viên Pháp Luân Công, những người hoàn toàn vô tội, nhưng chỉ vì có tín ngưỡng khác với quan điểm của ĐCSTQ mà họ thường phải chịu nhiều cực hình hơn những người khác.”
Lá thư cầu cứu của một học viên Pháp Luân Công bị bức hại trong trại lao động Mã Tam Gia – Ảnh đăng trên New York Times ngày 11/6/2013Bạo lực và tra tấn
Tái hiện cảnh tra tấn nữ học viên Pháp Luân Công tại nhà tù và trại lao động cưỡng bứcKhông chỉ bị bóc lột sức lao động mà các tù nhân còn phải chịu nhiều cực hình, bức hại, hay tra tấn tình dục. Trong đó, trại lao động Mã Tam Gia là khét tiếng nhất với các loại hình tra tấn man rợ.Ngàn lời nói cũng không thể mô tả hết mức độ kinh hoàng của các buổi nhục hình. Ở đây chỉ xin ví von qua một hình ảnh thế này: Mã Tam Gia được xây dựng trên nền một nghĩa địa. Quản ngục thì nói, dưới lòng đất là ma, còn trên mặt đất là trại lao động. Nhưng với các tù nhân, ma quỷ hiện diện ngay trên mặt đất, cả Mã Tam Gia là địa ngục trần gian, còn họ là những lương tri sống trên đầu ma quỷ…
Một học viên Pháp Luân Công bị tra tấn và bức hại. Ảnh chụp sau khi cô được thả ra từ trại lao động cưỡng bứcNhưng Mã Tam Gia cũng chỉ là một trong vô số cơ sở lao động cưỡng bức trên khắp Trung Quốc. Và hãy tưởng tượng rằng, nếu có hàng trăm cơ sở như thế, thì có bao nhiêu con người đang ngày đêm vắt chút sức lực tàn để làm ra các sản phẩm – đẹp, rẻ, nhưng lại vô cùng độc hại?Và còn ai bị hại?Quá rõ ràng, các tù nhân chính là người bị hại! Có phải đây là ý nghĩ đầu tiên của bạn khi bắt gặp câu hỏi này?Nhưng sự thực không đơn giản như vậy.Những công ty sản xuất sử dụng lao động giá rẻ trong các nhà tù – Họ có thể kiếm được lợi nhuận khổng lồ, nhưng cái họ mất đi là uy tín và niềm tin của người tiêu dùng. Trong cuốn “Đánh mất tân Trung Hoa” (Losing the New China), tác giả Ethan Gutmann cho rằng các công ty đa quốc gia đã tự hạ thấp mình đến độ trở thành công cụ phục tùng cho sự băng hoại và tham nhũng của ĐCSTQ.Bản thân ĐCSTQ – dù kiếm được tài chính để phục vụ cho cuộc bức hại – nhưng lại vô tình biến mình trở thành nạn nhân. Cùng với tội ác diễn ra sau các cánh cửa khép kín là tham nhũng, băng hoại đạo đức, và mất lòng tin của người dân vào chính quyền.Và cuối cùng là bạn và tôi, và hàng triệu người tiêu dùng trên khắp thế giới. Có phải chúng ta đang chi trả để mua các sản phẩm độc hại cho gia đình, người thân, và cho chính mình?

Các chuyên mục 






