Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ
     Các chuyên mục 

Tin tức - Sự kiện
» Tin quốc tế
» Tin Việt Nam
» Cộng đồng VN hải ngoại
» Cộng đồng VN tại Canada
» Khu phố VN Montréal
» Kinh tế Tài chánh
» Y Khoa, Sinh lý, Dinh Dưỡng
» Canh nông
» Thể thao - Võ thuật
» Rao vặt - Việc làm

Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca
» Cần mời nhiều thương gia VN từ khắp hoàn cầu để phát triễn khu phố VN Montréal

Bản sắc Việt
» Lịch sử - Văn hóa
» Kết bạn, tìm người
» Phụ Nữ, Thẩm Mỹ, Gia Chánh
» Cải thiện dân tộc
» Phong trào Thịnh Vượng, Kinh Doanh
» Du Lịch, Thắng Cảnh
» Du học, Di trú Canada,USA...
» Cứu trợ nhân đạo
» Gỡ rối tơ lòng
» Chat

Văn hóa - Giải trí
» Thơ & Ngâm Thơ
» Nhạc
» Truyện ngắn
» Học Anh Văn phương pháp mới Tân Văn
» TV VN và thế giới
» Tự học khiêu vũ bằng video
» Giáo dục

Khoa học kỹ thuật
» Website VN trên thế giói

Góc thư giãn
» Chuyện vui
» Chuyện lạ bốn phương
» Tử vi - Huyền Bí

Web links

Vietnam News in English
» Tự điển Dictionary
» OREC- Tố Chức Các Quốc Gia Xuất Cảng Gạo

Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng

Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP



     Xem bài theo ngày 
Tháng Sáu 2026
T2T3T4T5T6T7CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30          
   

     Thống kê website 
 Trực tuyến: 2
 Lượt truy cập: 29446875

 
Góc thư giãn 29.06.2026 15:21
Các làng Văn Hóa XHCN Việt Nam tại miền Bắc
10.04.2015 21:15

Đêm Đụ Đị và lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam

Ở làng Tứ Xã (Lâm Thao, Phú Thọ), người ta đặt niềm tin kỳ lạ vào trò Đụ Đị, khi những nét "dung tục" được thiêng hóa.
Tín ngưỡng phồn thực của người Việt cổ từng được lưu giữ trong nhiều hội lễ giêng hai gắn với những làng có thờ dâm thần như La Khê, Hoài Đức, Hà Nội; Đồng Kỵ, Bắc Ninh; Văn Trưng, Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc; đền Bà Banh, Hải Dương; Tứ Xã, Lâm Thao, Phú Thọ... Quê ấy, từ khai hội đến rã đám, rộn ràng trống hội.


Hình ảnh Đêm Đụ Đị và lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam số 1
Miếu Đụ Đị ở Phú Thọ
 
Từ sáng mờ đất đến khi nhọ mặt, ngày đu xuân trai khom gối hạc, gái uốn lưng o­ng; đêm mật, già trẻ hỉ hả vui trò nõ nường... Trong giá rét, khi đã ngấm men say, chỉ mới thoáng nghĩ hay chợt nhớ đến hội làng thì đã nao nức, dậm dật khắp ngõ ngách cơ thể. Tình ấy mới động lòng trời. Xuân ấy mới thực là Xuân.
 
Hình ảnh Đêm Đụ Đị và lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam số 2
Cây lúa được thờ trang trọng trong miếu
 
Nay, nhiều tục xưa đã mất, còn lại gần như độc nhất một nơi…
 
Xưa, bên ngòi nước trong khu rừng trám có một ngôi miếu cổ linh thiêng. Cứ hai hoặc bốn năm một lần - các năm chẵn, vào đầu Xuân, dân làng ở đây lại mở lễ hội diễn nhiều tích trò, nên gọi là miếu Trò, và vì nằm trong khu rừng trám nên còn có tên khác là miếu Trò Trám.
 
Hình ảnh Đêm Đụ Đị và lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam số 3
Lễ hội diễn ra vào lúc nửa đêm
 
Xóm ở đó cũng được gọi tên xóm Trám, thuộc làng có tên tục là Kẻ Gáp, tên chữ là Thạch Cáp, nay là xã Tứ Xã nằm trong vùng di tích đồ đá cũ của người Việt cổ như Gò Mun, Đồng Đậu con… ở huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, bởi vậy Lễ hội Tứ Xã cũng có tên gọi khác là Lễ hội Kẻ Gát.
 
Cách Đền Hùng khoảng 5km về phía Đông Nam và nằm bên bờ tả ngạn sông Thao, xưa kia Tứ Xã là vùng đồng trũng ngập nước, thỉnh thoảng nổi lên những đồi gò là chỗ ở của người Việt cổ, lúa chỉ làm một vụ, quanh năm sinh sống bằng nghề vó bè.
 
Hình ảnh Đêm Đụ Đị và lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam số 4
Ai ơi chớ tưởng tôi già, tôi còn gánh được dăm ba cái... lờ! (trò Trám).
 
Thực ra Trò Trám chỉ là một phần, nhưng là phần hấp dẫn và vui nhất của Lễ hội Tứ Xã kéo dài trong 3 ngày (10 đến 12 tháng Giêng). Diễn ra vào nửa đêm ngày 11 và kéo dài tới rạng sáng ngày 12, Trò Trám diễn ra tại miếu Trò gồm: Lễ mật, hay lễ phồn thực cầu cho nhân dân được bình an, cầu mong giống nòi sinh sôi nảy nở; Lễ rước lúa thần - lễ cầu mùa; và Trò Trám: Trò trình nghề tứ dân chi nghiệp với bốn nghề chính trong dân gian là sĩ, nông, công, thương.
 
Đúng 12 giờ đêm, đèn đuốc tắt phụt, mọi người nín thở, vị trưởng lão cẩn trọng mở chiếc hòm thiêng, mở các lớp khăn điều lấy ra bộ dùi gỗ tả thực hình dương vật sơn son (Nõ) với chiếc mảng gỗ đỏ tạo hình âm vật (Nường), kính cẩn trao Nõ cho người nam ở trần chít khăn và Nường cho người nữ yếm thắm.
 
Khẩu lệnh “Linh tinh tình… Phộc” lặp lại 3 lần, sau mỗi lần, trong bóng tối, người nam dùng Nõ đâm “phộc” vào Nường. Nếu cả ba lần Nõ đâm trúng Nường thì năm đó thời tiết thuận hòa, mùa màng bội thu… Mỗi lần Nõ đâm trúng Nường, chiêng trống nổi lên, dân làng đứng quanh miếu reo hò vui vẻ.
 
Hình ảnh Đêm Đụ Đị và lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam số 5
Tình phộc! Xưa diễn ra trong bóng tối của Lễ Mật, nay dưới ánh sáng flash
 của rừng ống kính báo chí và những kẻ tò mò.
 
Sau màn “Linh tinh tình… Phộc” này, đến màn “Tháo khoán”, trai gái và dân làng đổ ra khu vườn đằng sau miếu thờ thoải mái ghẹo nhau. Theo lệ làng, sau đêm “Tháo khoán”, những đôi trai gái nghèo chỉ cần đem cơi trầu trình với các cụ là có thể về ở với nhau làm vợ chồng. Những đứa trẻ sinh ra từ đêm “Tháo khoán” cũng không bị làng chê cười, mà trái lại, còn được xem là đem lại may mắn…
 
Tất nhiên đấy là những chuyện ngày xưa.
 
Một thời gian dài lễ hội Tứ Xã và Trò Trám bị đứt đoạn, thậm chí, nó còn bị bài bác là trụy lạc… Đầu những năm 1990, lễ hội Tứ Xã bắt đầu nhen nhóm trở lại nhưng phải tới năm 2000 lễ hội độc nhất vô nhị này mới được chính thức phục hồi với quy mô quốc gia. Năm ngoái, 2010, nhân dịp miếu Trò được công nhận di tích cấp tỉnh, lễ hội Tứ Xã được tổ chức rất to.
 
Trở lại Tứ Xã, Lâm Thao mùa Xuân này, nhiều thứ đổi thay. Làng Gáp đã đổi tên, thay dạng. Không còn những hình ảnh như thời nữ sĩ Hồ Xuân Hương về làm lẽ Tổng Cóc. Quê đang nguy cơ thành phố. Các nghi lễ, thủ tục trong lễ hội xưa được phục dựng gần như trọn vẹn, cũng “Linh tinh tình… Phộc”, cũng “Tháo khoán”, nhưng sự thiêng liêng kính cẩn và cả sự hồn nhiên xưa khó còn.
 
Theo lệ, Lễ mật (hay Lễ phồn thực) với màn “Linh tinh tình… Phộc” diễn ra trong bóng tối, mọi người nghe tiếng vang của Nõ và Nường chạm nhau mà đoán biết trúng hay trật. Năm 2010, do phải phục vụ cánh báo chí mà màn lễ thiêng liêng này lần đầu tiên phá lệ, diễn ra tới hai lần: một lần “làm thật”, một lần cho báo chí chụp ảnh, ghi hình.
 
Cũng theo lệ, màn “Tháo khoán” dành cho trai tân, gái tân là chính, cũng diễn ra khi trời tối đen như mực. Nay cũng do e ngại cánh báo chí đưa hình ảnh…lên mạng nên năm vừa rồi nam thanh nữ tú trong làng “chạy” sạch, chỉ còn các ông bà ngũ tuần tham gia “diễn” trò “Tháo khoán” cho quay phim chụp ảnh. Du khách hiếu kỳ, báo chí chen vai, thích cánh…, Trò Trám có nguy cơ đi theo con đường mòn của những phiên chợ tình… diễn thay cho tình yêu.
 
Nhưng may mắn là cái tinh quý của hội làng hay dấu tích tín ngưỡng phồn thực vẫn còn phảng phất, quyến luyến đâu đó. Ấy là những ẩn ngữ trong văn tế cùng các trường đoạn diễn xướng tứ dân chi nghiệp. Trước Lễ mật, những nghệ sĩ ưu tú của làng Tứ Xã sẽ có màn trình diễn về thợ cày cấy, kẻ đi câu, người bán mua Xuân, nhóm sĩ tử rao bán chữ nghĩa…
 
Chị nông dân thì véo von:
 
Người ta đi cấy lấy công
Tôi đây đi cấy lấy ông chủ nhà
Đi cấy thì gốc chổng lên
Ngọn thời cắm xuống mới nên mùa màng.
 
Lời ca của chàng thợ mộc có câu:
 
Người ta xẻ gỗ trên ngàn
Anh đây cưa lấy một nàng đương tơ
 
Với phường buôn bán hay kẻ sĩ thì câu chữ, lời ca có vẻ trau chuốt, ý tứ:
 
Còn Xuân thì mua Xuân đi
Nay lần mai lữa còn gì là xuân
 
Hay:
 
Học trò đi học sách kinh
Tay cầm quản bút “quệt” tình nghiên đây
 
Nhưng với mấy anh, chị hề hát pha trò thì câu chữ ngổn ngang sự tinh nghịch…:
 
- Giờ đây anh mới hỏi nàng
Cái gì lủng lẳng một gang trong quần
 
- Chàng hỏi thì thiếp thưa rằng
Cái đeo lủng lẳng là giằng cối xay
 
Trước Lễ mật, trong một tiết điệu lạ lùng của đêm Xuân, những ẩn ngữ cứ lặp đi, khi bổng lúc trầm, các động tác, vũ điệu cứ nhắc lại, tái hiện như một thức ma thuật.
 
Những cái “dung tục” đang được thiêng hóa? Chỉ có thể tìm câu trả lời trong niềm tin kỳ lạ của từng người dân Tứ Xã. Hàng trăm năm nay họ tin rằng khi diễn trò Đụ Đị vào thời khắc thiêng liêng của trời đất thì sẽ cảm tất thông, cầu tất ứng.
 
Từ Hà Nội có thể tới xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ bằng ô tô hoặc xe máy. Đường đi như sau: Hà Nội - Sơn Tây - Trung Hà - Cổ Tiết - qua cầu Phong Châu, rẽ phải đi Tam Nông, đi chừng 4 km thì rẽ phải tiếp và hỏi đến Tứ Xã. Đường từ Hà Nội đến làng khoảng 100 km, đường tốt.
 
Đêm 11 rạng sáng 12 tháng Giêng hàng năm, tại miếu Trò, hay miếu Đụ Đị, xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, diễn ra một lễ hội độc nhất vô nhị: hội Trò Trám, hay còn có tên khác là hội Nõ Nường - nơi duy nhất ở miền Bắc còn lưu giữ tín ngưỡng phồn thực của người Việt cổ trong một lễ hội tụng ca tình yêu và sự sinh sôi với mùa Xuân đất trời.

Theo afamily.vn


Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam

Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam


Đến đây thì yên tâm

Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam

Làng cù ***???

Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam

LoL

Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam

Dài 8m rộng 12m :)

Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam

Các chàng đến làng này thì cẩn thận nhé :p

Những ngôi làng có tên sốc nhất Việt Nam

NHỮNG CÂY CẦU VÀ NHỮNG ĐỊA DANH

Bài này mình đã post một lần trên nguoixudoai.com.Hôm nay phát hiện hình ảnh mới lại post cho vui

Có thể những điều  và những hình ảnh mẹ Đốp xứ Đoài viết hoặc post ảnh lên là  những  thứ dung tục, phản cảm.Trân trọng kính mời quý vị out và tìm kiếm những điều tử tế khác ,xin cảm phiền nhé

.     Xứ Đoài quê mình   Gỉ gì gi cái gì cũng… cười. Đói quá cũng cười, mất tiền cũng cười học dốt thầy giáo gọi lên bảng cũng gãi đầu gãi tai và …cười.Thậm chí bị người ta chửi bố mẹ như đốc mồ đốc mả tổ tiên lên nhưng không  đánh được  người ta thì cười trừ. Bản tính của người xứ Đoài là xấu tính và dễ tính.Thấy yếu thế hơn thiên hạ là cười.Cười là vũ khí lợi hại để bà con xứ Đoài lạc quan sống chung với sự tráo trở đểu giả và phản bội

anh hai huoc viet nam lang-van-hoa-trinh-tiet

Mình có tôn chỉ mục đích:SỐNG VÔ TƯ KHÔNG  MỘNG MƠ NHIỀU VÀ CHỈ THÍCH CƯỜI – Nên rất mong quý anh chị, bạn bè rộng lòng  nhân ái  đại xá cho tiếng cười dung tục không may xúc phạm đến ai  của mình nhé .Trân trọng cảm ơn nhiều

NHỮNG CÂY CẦU


Xã mình có tên là Tuyết Nghĩa,giữa cánh đồng của xã mình trời đất đã vạch ra một dòng sông  uốn lượn quanh co để phân định ranh giới với  xã Phú Cát. Ngày còn nhỏ xíu dòng sông được người ta bắc một cây cầu tre đi lại kẽo kẹt rung rinh đến là vãi linh hồn nếu như người nào yếu bóng vía …quá giang.Cây cầu ấy được gọi là cầu Ô Giang .Sau này cầu Ô Giang hỏng ,Đảng chính phủ cho tiền người ta xây một cây cầu  bằng bê tông và đặt tên nó là “CAU TUYET –PHU” Chẳng có dấu má gì.Mình  học vỡ lòng mới đánh vần được chữ o –a oa quờ oa qua huyền quà, quờ oa qua nặng quạ.  Cứ nghiêng ngó méo cả mồm đánh vần là Cau  Tuy Ét –Phu mãi không dịch ra  nó tên là gì .Mình vốn ngu đột xuất , nếu không làm được thì thôi, chuyển ,bỏ qua . Nhưng rồi một hôm mình được chú mình làm Phó Chủ tịch UBND xã ngày ấy giải thích rằng :Người ta đặt cho cây cầu  là Tuyết – Phú là bởi vì mỗi mố cầu  nằm trên  đất của xã Tuyết Nghĩa và Phú Cát nên lấy 2 chữ đầu của  các xã này mà đặt tên cho cây cầu để khẳng định cây cầu chung cho thắm tình đoàn kết trong sông ngoài  sông. Ầy dà! Nghe cũng có lý .Thế nhưng  nếu  2 xã ấy đều có từ đầu tiên là thủ và bẹt thì chẳng nhẽ lại đặt là cầu Thủ Bẹt,có vẻ vô nghĩa mà cũng rất phản cảm…

Lại nữa, hồi nhỏ bác Chín là chị họ của  Mẹ mình hay xuống nhà mình chơi. Buổi tối ngồi quây quần bên đống lửa Bác mình thường hay kể chuyện Tống Trân – Cúc hoa  rồi Hoàng Trừu…Phải thừa nhận ngày ấy ở quê mình chẳng có điện đóm gì cứ tù mù đèn dầu nghe giọng thủ thỉ kể chuyện của Bác mình hay hơn  cả phim mắc bệnh máu trắng của Hàn Quốc bây giờ. Một đêm đông bác mình kể  chuyện :Lưu Bình – Dương Lễ, đến đoạn Lưu Bình sang nhà bạn kiếm bữa bị bạn làm nhục  về đến quán Nghinh Hương Lưu Bình dừng lại đề thơ:”Qua sông viếng bạn vương mùi tục.Nước biếc gieo mình  phút thảnh thơi”.Bác Mình không nhớ quán Nghinh Hương ,liễn diễn giải: Đại khái ông Lưu Bình về đến quán gì lâu ngày không kể bác quên nó giống như cái quán ở bên cầu Lộ Tró”ấy. Mình nghe cách phát âm nằng nặng mang đặc trưng thổ ngữ xứ Đoài  không hiểu cái cầu ấy tên là Lộ tró hay lỗ chó. Mà sao tiếng Việt có bao nhiêu cái tên thanh nhã mỹ miều không đặt chẳng hạn như:Hồng Phượng.Mỹ Lệ  lại không đặt mà đặt ngay là Cầu Lộ Tró.Đúng là chẳng nghe ra thế nào? Phản cảm ,phản cảm quá chừng , nhưng còn phản cảm hơn khi mình nghe mấy em cùng khóa học  với mình kể chuyện rằng lò mò trên mạng còn có ảnh những cây cầu của đồng bào miền Tây Nam Bộ còn kinh hoàng vô cùng.Dũng cảm hơn họ lại còn kẻ biển xanh chữ trắng  mà nắn nót ghi rộng dài bao nhiêu mét và cắm biển chỉ dẫn ở đầu cầu  như  thế này: Cầu xẻo Bướm,Khe Bướmvà cầu rạch Chim,cầu anh Cu ối giời ơi cười muốn khóc đây này. Họ lại còn ghi rõ chiều dài chiều rộng bao nhiêu mét nữa đấy Rất chi là hay…



Về xóm Trám dự lễ "Đụ Đị"


Gần nửa đêm, một cán bộ xã căn dặn chúng tôi: “Sau lễ mật là lễ 'tháo khoán'. Lúc này, các đôi trai gái được “tự do” mọi chuyện. Bởi vậy, trong 15 phút ấy, nếu có ai… “nghịch” hay làm gì cậu, cũng không được từ chối. Đó là '15 phút đứng trên mọi khuôn phép' ”.

"Lễ giáo gì kì quặc vậy?"  - Tôi còn ngơ ngác chưa hiểu sao, nhưng tò mò thì vô cùng lớn, nghe bà con đồn thổi chuyện về Đêm Đụ Đị với những nghi thức phồn thực được lưu giữ kĩ càng đã lâu, ai ngờ lại được đứng đây giữa miếu Trò để đón chờ Hội "Linh tinh tình phộc" đình đám trong tiết xuân mơn mởn thế này.


Sân miếu rộn rã ca múa cổ truyền, chật ních người xem 

Người ta vẫn truyền tai nhau rằng: Cách Đền Hùng khoảng 5km về phía Đông Nam và nằm bên bờ tả ngạn sông Thao, xưa kia Tứ Xã là vùng đồng trũng ngập nước, thỉnh thoảng nổi lên những đồi gò là chỗ ở của người Việt cổ, lúa chỉ làm một vụ, quanh năm sinh sống bằng nghề vó bè. Xưa, bên ngòi nước trong khu rừng trám có một ngôi miếu cổ linh thiêng. Cứ hai hoặc bốn năm một lần - các năm chẵn, vào đầu Xuân, dân làng ở đây lại mở lễ hội diễn nhiều tích trò, nên gọi là miếu Trò, và vì nằm trong khu rừng trám nên còn có tên khác là miếu Trò Trám. Xóm ở đó cũng được gọi tên xóm Trám, hay phường Trám.


Ai ơi chớ tưởng tôi già, tôi còn gánh được dăm ba cái... lờ! (trò Trám)

Thực ra Trò Trám chỉ là một phần, nhưng là phần hấp dẫn và vui nhất của Lễ hội Tứ Xã kéo dài trong 3 ngày (10 đến 12 tháng Giêng). Diễn ra vào nửa đêm ngày 11 và kéo dài tới rạng sáng ngày 12, Trò Trám diễn ra tại miếu Trò (miếu Đụ Đị - cái tên cũng đến là 'gợi cảm') gồm: Lễ mật, hay lễ phồn thực cầu cho nhân dân được bình an, hạnh phúc, cầu mong giống nòi sinh sôi nảy nở; Lễ rước lúa thần - lễ cầu mùa, cầu no ấm, mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt; và Trò Trám: Trò trình nghề tứ dân chi nghiệp với bốn nghề chính trong dân gian là sĩ, nông, công, thương.


Sau các nghi lễ để 'thần linh chứng giám, cụ chủ lễ - một cao niên uy tín trong làng -  thận trọng đem hộp son chứa 'linh vật' được cất giấu trên bàn thờ xuống
 

Đôi vợ chồng được làng cử làm lễ mật đang sửa soạn áo quần cho nghi lễ

Trò Trám kéo về Tứ Xã du khách thập phương chính bởi cái nghi lễ "tế nhị", mô tả cảnh giao hợp hết sức phồn thực, khác hẳn tư duy phổ thông của người Việt. Đúng 12 giờ đêm, đèn đuốc tắt phụt, mọi người nín thở, vị trưởng lão cẩn trọng mở chiếc hòm thiêng, mở các lớp khăn điều lấy ra bộ dùi gỗ tả thực hình dương vật sơn son (Nõ) với chiếc mảng gỗ đỏ tạo hình âm vật (Nường), kính cẩn trao Nõ cho người nam ở trần chít khăn và Nường cho người nữ yếm thắm. Khẩu lệnh  “Linh tinh tình… Phộc” lặp lại 3 lần, sau mỗi lần, trong bóng tối, người nam dùng Nõ đâm “phộc” vào Nường. Nếu cả ba lần Nõ đâm trúng Nường thì năm đó thời tiết thuận hòa, mùa màng bội thu… Mỗi lần Nõ đâm trúng Nường, chiêng trống nổi lên, dân làng đứng quanh miếu reo hò vui vẻ.


Cận cảnh sinh thực Nõ, Nường
 

"Phộc!"  - tiếng va vào nhau của cặp sinh khí được mọi người hò reo tán thưởng

"Tình phộc" xưa diễn ra trong bóng tối của Lễ Mật, nay dưới ánh sáng flash của rừng ống kính báo chí và những kẻ tò mò, như chúng tôi chẳng hạn, âu cũng khó mà tránh. Sau màn “Linh tinh tình… Phộc” này, đến màn “Tháo khoán”, trai gái và dân làng đổ ra khu vườn đằng sau miếu thờ thoải mái ghẹo nhau, “tự do yêu đương”, thỏa sức làm “chuyện trai gái” nếu muốn. Theo lệ làng, sau đêm “Tháo khoán”, những đôi trai gái nghèo chỉ cần đem cơi trầu trình với các cụ là có thể về ở với nhau làm vợ chồng. Nếu 9 tháng 10 ngày sau sinh con, đứa trẻ sinh ra từ đêm "tháo khoán" ấy được coi là “trời ban”, không những không bị chê cười mà được xem như điềm may và được cả làng cùng nhau nuôi dưỡng.


Sau nghi lễ, 'linh vật' lại được cất giữ trong hòm son, còn dân làng thì "tháo khoán"

Đương nhiên đó là cái chuyện ngày xưa, nó khác với bây giờ bởi những vấn đề sức khỏe sinh sản và kế hoạch hóa gia đình cần được kiểm soát hơn cho phù hợp tiến trình phát triển của kinh tế xã hội. Trai gái trong cuộc sống cũng đã có nhiều điều kiện gặp gỡ, tình tự hơn. Vì vậy tục “tháo khoán” gần như không còn nhu cầu kéo dài, chỉ là hò reo vui vẻ, nam nữ trả chiếu ngoài sân miếu ăn lộc thờ và nói chuyện với nhau. Tuy nhiên tín ngưỡng phồn thực, thờ 2 sinh thực cơ quan sinh sản, hoạt động tính giao vẫn được tôn vinh và trở thành linh thiêng, chứa đựng ý niệm tốt đẹp, nguyện vọng tha thiết cầu mong sự phồn vinh phát triển mùa màng, muôn loài và con người của cư dân nông nghiệp. Thế mới biết, hóa ra ông cha ta vẫn có cái nhìn với những lẽ tự nhiên hết sức chân tình và tân tiến lắm chứ.

 

Giêng hai đã chuẩn bị sang mùa trổ nụ đơm bông, gần xa nô nức trẩy hội, người ta lại háo hức đón chờ cái lễ Đụ Đị như một cách tụng ca tình yêu, lứa đôi, âm dương hòa thuận sinh sôi trong hơi Xuân tràn đầy trời đất.

Depplus/Báo Du lịch

Đêm Đụ Đị & lễ hội phồn thực độc nhất Việt Nam

Nay, nhiều tục xưa đã mất, còn lại gần như độc nhất một nơi…

Xưa, bên ngòi nước trong khu rừng trám có một ngôi miếu cổ linh thiêng. Cứ hai hoặc bốn năm một lần - các năm chẵn, vào đầu Xuân, dân làng ở đây lại mở lễ hội diễn nhiều tích trò, nên gọi là miếu Trò, và vì nằm trong khu rừng trám nên còn có tên khác là miếu Trò Trám. Xóm ở đó cũng được gọi tên xóm Trám, hay phường Trám, tên chữ là xóm Cổ Lãm, thuộc làng có tên tục là Kẻ Gáp, tên chữ là Thạch Cáp, nay là xã Tứ Xã nằm trong vùng di tích đồ đá cũ của người Việt cổ như Gò Mun, Đồng Đậu con… ở huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, bởi vậy Lễ hội Tứ Xã cũng có tên gọi khác là Lễ hội Kẻ Gát. Cách Đền Hùng khoảng 5km về phía Đông Nam và nằm bên bờ tả ngạn sông Thao, xưa kia Tứ Xã là vùng đồng trũng ngập nước, thỉnh thoảng nổi lên những đồi gò là chỗ ở của người Việt cổ, lúa chỉ làm một vụ, quanh năm sinh sống bằng nghề vó bè.

Ai ơi chớ tưởng tôi già, tôi còn gánh được dăm ba cái... lờ! (trò Trám)
Thực ra Trò Trám chỉ là một phần, nhưng là phần hấp dẫn và vui nhất của Lễ hội Tứ Xã kéo dài trong 3 ngày (10 đến 12 tháng Giêng). Diễn ra vào nửa đêm ngày 11 và kéo dài tới rạng sáng ngày 12, Trò Trám diễn ra tại miếu Trò gồm: Lễ mật, hay lễ phồn thực cầu cho nhân dân được bình an, hạnh phúc, cầu mong giống nòi sinh sôi nảy nở; Lễ rước lúa thần - lễ cầu mùa, cầu no ấm, mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt; và Trò Trám: Trò trình nghề tứ dân chi nghiệp với bốn nghề chính trong dân gian là sĩ, nông, công, thương.

Đúng 12 giờ đêm, đèn đuốc tắt phụt, mọi người nín thở, vị trưởng lão cẩn trọng mở chiếc hòm thiêng, mở các lớp khăn điều lấy ra bộ dùi gỗ tả thực hình dương vật sơn son (Nõ) với chiếc mảng gỗ đỏ tạo hình âm vật (Nường), kính cẩn trao Nõ cho người nam ở trần chít khăn và Nường cho người nữ yếm thắm. Khẩu lệnh “Linh tinh tình… Phộc” lặp lại 3 lần, sau mỗi lần, trong bóng tối, người nam dùng Nõ đâm “phộc” vào Nường. Nếu cả ba lần Nõ đâm trúng Nường thì năm đó thời tiết thuận hòa, mùa màng bội thu… Mỗi lần Nõ đâm trúng Nường, chiêng trống nổi lên, dân làng đứng quanh miếu reo hò vui vẻ.

Tình phộc! xưa diễn ra trong bóng tối của Lễ Mật, nay dưới ánh sáng flash của rừng ống kính báo chí và những kẻ tò mò. Ảnh: Đỗ Doãn Hoàng-Xuân Bình

Sau màn “Linh tinh tình… Phộc” này, đến màn “Tháo khoán”, trai gái và dân làng đổ ra khu vườn đằng sau miếu thờ thoải mái ghẹo nhau. Theo lệ làng, sau đêm “Tháo khoán”, những đôi trai gái nghèo chỉ cần đem cơi trầu trình với các cụ là có thể về ở với nhau làm vợ chồng. Những đứa trẻ sinh ra từ đêm “Tháo khoán” cũng không bị làng chê cười, mà trái lại, còn được xem là đem lại may mắn…Tất nhiên đấy là những chuyện ngày xưa.

Một thời gian dài lễ hội Tứ Xã và Trò Trám bị đứt đoạn, thậm chí, nó còn bị bài bác là trụy lạc… Đầu những năm 1990, lễ hội Tứ Xã bắt đầu nhen nhóm trở lại nhưng phải tới năm 2000 lễ hội độc nhất vô nhị này mới được chính thức phục hồi với quy mô quốc gia. Năm ngoái, 2010, nhân dịp miếu Trò được công nhận di tích cấp tỉnh, lễ hội Tứ Xã được tổ chức rất to.

Ngôi nhà Tổng Cóc ở Tứ Xã, nơi nữ sĩ Hồ Xuân Hương làm dâu thuở trước

Trở lại Tứ Xã, Lâm Thao mùa Xuân này, nhiều thứ đổi thay. Làng Gáp đã đổi tên, thay dạng. Không còn những hình ảnh như thời nữ sĩ Hồ Xuân Hương về làm lẽ Tổng Cóc. Mờ nhòe dấu tích thủy tạ, ao sen nơi mà bà chúa thơ Nôm vịnh thơ giễu đời cùng Tổng Kình, Tú điếc, nho Trâm. Quê đang nguy cơ thành phố. Rừng trám hư thực, bí ẩn quanh đền cổ đã bị chặt bỏ… Các nghi lễ, thủ tục trong lễ hội xưa được phục dựng gần như trọn vẹn, cũng “Linh tinh tình… Phộc”, cũng “Tháo khoán”, nhưng sự thiêng liêng kính cẩn và cả sự hồn nhiên xưa khó còn. Theo lệ, Lễ mật (hay Lễ phồn thực) với màn “Linh tinh tình… Phộc” diễn ra trong bóng tối, mọi người nghe tiếng vang của Nõ và Nường chạm nhau mà đoán biết trúng hay trật. Năm 2010, do phải phục vụ cánh báo chí mà màn lễ thiêng liêng này lần đầu tiên phá lệ, diễn ra tới hai lần: một lần “làm thật”, một lần cho báo chí chụp ảnh, ghi hình. Cũng theo lệ, màn “Tháo khoán” dành cho trai tân, gái tân là chính, cũng diễn ra khi trời tối đen như mực. Nay cũng do e ngại cánh báo chí đưa hình ảnh…lên mạng nên năm vừa rồi nam thanh nữ tú trong làng “chạy” sạch, chỉ còn các ông bà ngũ tuần tham gia “diễn” trò “Tháo khoán” cho quay phim chụp ảnh! Du khách hiếu kỳ, báo chí chen vai, thích cánh…, Trò Trám có nguy cơ đi theo con đường mòn của những phiên chợ tình… diễn thay cho tình yêu.

Nhưng may mắn làm sao cái tinh quý của hội làng, thần thái văn hóa cổ truyền hay dấu tích tín ngưỡng phồn thực vẫn còn phảng phất, day dứt, quyến luyến đâu đó. Ấy là những ẩn ngữ trong văn tế cùng các trường đoạn diễn xướng tứ dân chi nghiệp. Trước Lễ mật, những nghệ sĩ ưu tú của làng Tứ Xã sẽ có màn trình diễn về thợ cày cấy, kẻ đi câu, người bán mua Xuân, nhóm sĩ tử rao bán chữ nghĩa…

Chị nông dân thì véo von:

Người ta đi cấy lấy công 

Tôi đây đi cấy lấy ông chủ nhà 

Đi cấy thì gốc chổng lên 

Ngọn thời cắm xuống mới nên mùa màng.

Lời ca của chàng thợ mộc có câu:

Người ta xẻ gỗ trên ngàn 

Anh đây cưa lấy một nàng đương tơ

Với phường buôn bán hay kẻ sĩ thì câu chữ, lời ca có vẻ trau chuốt, ý tứ:

Còn Xuân thì mua Xuân đi 

Nay lần mai lữa còn gì là xuân

Hay:

Học trò đi học sách kinh 

Tay cầm quản bút “quệt” tình nghiên đây

Nhưng với mấy anh, chị hề hát pha trò thì câu chữ ngổn ngang sự tinh nghịch… ra phết:

- Giờ đây anh mới hỏi nàng 

Cái gì lủng lẳng một gang trong quần 

- Chàng hỏi thì thiếp thưa rằng 

Cái đeo lủng lẳng là giằng cối xay 

- Ước gì em hóa thành trâu 

Anh hóa thành chạc xỏ nhau cả ngày…

Trước Lễ mật, trong một tiết điệu lạ lùng của đêm Xuân, những ẩn ngữ cứ lặp đi, khi bổng lúc trầm, các động tác, vũ điệu cứ nhắc lại, tái hiện như một thức ma thuật. Vật dụng tầm thường đang hóa kiếp thành vật linh? Nõ Nường đang được tôn vinh thành “thượng đẳng thần”, “bảo vật hộ dân”? Những cái “dung tục” đang được thiêng hóa? Chỉ có thể tìm câu trả lời trong niềm tin kỳ lạ của từng người dân Tứ Xã. Hàng trăm năm nay họ tin rằng khi diễn trò Đụ Đị vào thời khắc thiêng liêng của trời đất thì sẽ cảm tất thông, cầu tất ứng. Nếu ai chửa tin thì mấy hôm nữa nhớ về Tứ Xã để kiểm chứng lời người xưa:

Bà ẵm cháu, mẹ bồng con 

Không xem Trò Trám thì buồn cả năm.

Đi cách nào? 

Từ Hà Nội có thể tới xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ bằng ô tô hoặc xe máy. Đường đi như sau: Hà Nội - Sơn Tây - Trung Hà - Cổ Tiết - qua cầu Phong Châu, rẽ phải đi Tam Nông, đi chừng 4 km thì rẽ phải tiếp và hỏi đến Tứ Xã. Đường từ Hà Nội đến làng khoảng 100 km, đường tốt. 

Lễ hội tình yêu “made in Vietn am” 

Đêm 11 rạng sáng 12 tháng Giêng hàng năm, tại miếu Trò, hay miếu Đụ Đị, xã Tứ Xã, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ, diễn ra một lễ hội độc nhất vô nhị: hội Trò Trám, hay còn có tên khác là hội Nõ Nường - nơi duy nhất ở miền Bắc còn lưu giữ tín ngưỡng phồn thực của người Việt cổ trong một lễ hội tụng ca tình yêu, lứa đôi và sự sinh sôi cùng với mùa Xuân đất trời. Năm nay, lễ hội Trò Trám diễn ra đúng vào đêm Chủ nhật tuần này, 13/2, đúng một ngày trước Lễ Tình nhân.

Xuân Bình & một số tư liệu

Tên của các địa phương này đều có sự tích cả đấy.... Ví dụ như cái làng Lờ Ôn Lôn Huyền đó... "Ngày xửa ngày xưa... khi làng còn chưa có tên gọi, dân làng muốn đặt cho nó một cái tên nhưng cứ tranh luận, cãi nhau mãi mà không thống nhất được. Họ quyết định đưa người đi xin Đức Vua ban tên... Họ chọn ra một anh chàng thanh niên khỏe mạnh, nhanh nhẹn, hoạt bát... cử anh ta tiến kinh. Khi đợi mãi mới gặp được nhà Vua.. anh ta mang tất cả các loại tên mà dân làng đã chọn như : Vũ Đại, Cổ Lỗ, Sôi Mủng.v..v xin Vua ban cho một tên... Nhưng vì quá nhiều nên Vua cứ ậm ừ mãi mà cũng ko chọn lựa được... Anh chàng lại sốt ruột vì mới cưới vợ chưa được động phòng đã phải lên kinh nên cứ gặng hỏi mãi.

"Thưa Đức Vua đáng kính, vậy làng của chúng con sẽ có tên là gì ạ?"
"à...ừm....à"
"Là gì ạ thưa ngài?"
"Ừm...à...ừm"
"Thưa ngài là gì ạ?"
Đức Vua bực quá hét lên " LỒ....................n hỏi *** gì mà hỏi lắm thế!"
Anh ta mưng húm, mới nghe được chữ đầu tiên là anh ta sách dép lên chạy một mạch về quê trả nhiệm vụ và đoàn tụ vợi vợ....
Thế là từ đấy cái làng này có tên là "Lờ Ôn Lôn Huyền"..

 



 Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email  Thảo luận


Những nội dung khác:




Lên đầu trang

     Tìm kiếm 

     Tin mới nhất 

     Đọc nhiều nhất 
Kiều bào phát triển quê hương [Đã đọc: 461 lần]
Tin tức thế giời mới nhât song ngữ Việt Anh để học sinh ngữ [Đã đọc: 434 lần]
Siêu đô thị Đà Nẵng mở rộng, siêu đầu tư địa ốc làm giàu [Đã đọc: 427 lần]
Làm Giàu Bằng Đầu Tư Chứng Khoán [Đã đọc: 415 lần]
Một châu Âu đứng trước ngã ba lịch sử [Đã đọc: 380 lần]
Làm thế nào đòi lại Hoàng Sa, Trường Sa từ Trung Cộng [Đã đọc: 369 lần]
Nghệ Thuật Làm Giàu Của Người Việt Hải Ngoại - “The Art of Wealth for Overseas Vietnamese”. [Đã đọc: 363 lần]
“NHỮNG NGƯỜI CUỐI CÙNG CÒN GIỮ LẠI CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN”** [Đã đọc: 362 lần]
Cách mạng chiếc đòn gánh của phụ nữ VN [Đã đọc: 358 lần]
Triết lý dân tộc Việt Nam siêu việt vượt tất cả triết lý Tàu, Tư Bản và CS [Đã đọc: 356 lần]

Trang chủ :: Tin tức - Sự kiện :: Website tiếng Việt lớn nhất Canada email: vietnamville@sympatico.ca :: Bản sắc Việt :: Văn hóa - Giải trí :: Khoa học kỹ thuật :: Góc thư giãn :: Web links :: Vietnam News in English :: Tài Chánh, Đầu Tư, Bảo Hiểm, Kinh Doanh, Phong Trào Thịnh Vượng :: Trang thơ- Hội Thi Nhân VN Quốc Tế - IAVP :: Liên hệ

Bản quyền: Vietnamville
Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút: Tân Văn.