Đạo diễn điều hành đường dây người mẫu bán dâm nghìn USD
18.04.2015 02:01
Lộc đào tạo nhiều người mẫu, diễn viên nghiệp dư rồi giới thiệu họ "đi khách" với đại gia để hưởng lợi ít nhất 20% Ngày 16/4, Công an TP HCM cho biết đang củng cố hồ sơ chuyển sang VKS cùng cấp đề nghị phê chuẩn quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can với Lê Bảo Lộc (42 tuổi) về hành vi Môi giới mại dâm. Ngoài ra, cháu gái của Lộc cùng 3 người mẫu, diễn viên nghiệp dư khác cũng bị xem xét về hành vi tương tự.
| Lộc được cho là cầm đầu đường dây mại dâm nghìn USD ở Sài Gòn. Ảnh: C.A |
Theo điều tra ban đầu, Lộc tốt nghiệp trường Sân khấu – Điện ảnh TP HCM, sau đó làm đạo diễn và đào tạo một số diễn viên, người mẫu không chuyên trở thành có chút tiếng tăm. Từ đây, Lộc được nhiều cô gái trẻ làm thân, tìm cơ hội bước chân vào giới showbiz. Ở môi trường làm việc của mình, Lộc có dịp tiếp xúc nhiều đại gia trong các lĩnh vực kinh doanh, thỉnh thoảng muốn tìm vui bên những người đẹp. Biết được nhu cầu này, đạo diễn đặt vấn đề "đi khách" với các người mẫu, diễn viên thân quen. Giữa năm 2014, Lộc nhận lời tìm người đẹp phục vụ một đại gia với giá 1.000 USD. Người được chọn là cô người mẫu không chuyên 24 tuổi, quê miền Tây, nhưng Lộc "cắt cò" một nửa. Ngoài ra, khi đưa tiền cho cô gái, anh ta còn được trả ơn thêm 200 USD. Riêng phi vụ này Lộc hưởng lợi 700 USD. Theo một cán bộ điều tra, việc kiếm tiền dễ dàng đã khiến Lộc phát triển mạnh đường dây mại dâm cao cấp của mình. Thậm chí, với cháu gái 26 tuổi Lộc cũng "điều" đi khách với giá 500 USD để lấy hoa hồng 200 USD. Ngoài Lộc với vai trò môi giới, một số người mẫu sau khi "đi khách" đã giới thiệu cho đồng nghiệp bán dâm để lấy hoa hồng ít nhất 30%. Chuyên án triệt phá đường dây này được Đội 5 (Đội phòng chống tệ nạn) Công an TP HCM thành lập. Chiều 7/4, cảnh sát phối hợp cùng Đoàn kiểm tra liên ngành ập vào 3 khách sạn ở quận 1 và huyện Bình Chánh, bắt quả tang 6 đôi nam nữ đang mua bán dâm. Các cô gái thừa nhận được Lộc và bạn bè môi giới đi khách với giá 1.000 USD. Từ lời khai của các "đào", cảnh sát đã bắt giữ Lộc tại quận Tân Bình khi đang đi chung với một nữ sinh. Trong số các cô gái bị bắt quả tang bán dâm, có 3 người mẫu nghiệp dư (từ 23 đến 26 tuổi) cùng cháu của Lộc được xác định có hành vi môi giới mại dâm. Do tính chất phức tạp của chuyên án, những ngày đầu bị tạm giữ các cô gái không được liên lạc với gia đình. Việc các cô bất ngờ "mất tích" đã làm cho gia đình lo lắng, có người đã đến công an trình báo. Cảnh sát đang mở rộng điều tra vụ án. 
Diễn đàn chủ nhật kỳ này là cuộc bàn luận quanh câu hỏi: Nên hay không nên công bố danh tính người mua - bán dâm?  | | Một số trang mạng đưa tên tuổi, hình ảnh người mẫu bán dâm. Còn người mua dâm? |
Tuy có nhiều ý kiến trái chiều nhưng đa số đều thống nhất một việc: cần sự công bằng trong việc thông tin danh tính về hai đối tượng mua - bán dâm. Khi những đường dây mua bán dâm giới người mẫu bị triệt phá thì hình ảnh, tên tuổi của những người bán dâm được khai thác trên truyền thông, trong khi những người mua dâm lại ít được đề cập. Vậy cái gì nên công khai và cái gì nên hạn chế? * Ông Tạ Ngọc Vân (chuyên gia hỗ trợ giải cứu phụ nữ và trẻ bị mua bán): Không nên đăng ảnh rõ mặt phụ nữ bán dâm Việc mua bán dâm có nói ảnh hưởng thì ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục và điều đó cũng chưa rõ ràng. Nhưng công khai tên họ, hình ảnh ngay từ giai đoạn tình nghi thì hậu quả rất ghê gớm. Theo tôi, không nên đăng ảnh rõ mặt phụ nữ bán dâm, nhất là ở giai đoạn còn tình nghi, đang điều tra vụ việc. Thậm chí khi vụ việc rõ ràng thì có nên công khai không? Những vụ việc như thế này được xếp vào nhóm hành chính, không nên công khai. Trong trường hợp người bán dâm là đối tượng trong vụ án xử công khai cũng ảnh hưởng nhiều đến danh dự, nhân phẩm của chị em, còn đang có nhiều ý kiến tranh cãi báo chí có nên công khai tên họ, hình ảnh của họ hay không. Có ý kiến cho là tại sao không công khai tên tuổi người mua dâm mà cơ quan báo chí, công an lại công khai tên tuổi, hình ảnh người bán dâm? Còn người mua dâm thường đã có gia đình và cái mất của họ có khi còn lớn hơn cái mất của người bán dâm. Vì thế tôi cho rằng ở các khía cạnh đạo đức nghề nghiệp thì không nên công khai tên tuổi họ. * Bà Trần Thị Bích Thủy (nguyên phó chủ tịch Hội Liên hiệp phụ nữ TP.HCM): Đừng đẩy họ vào đường cùng Đằng sau câu chuyện của những phụ nữ bán dâm mỗi người có một hoàn cảnh, một xuất phát điểm. Cũng có người vì thích sống đua đòi, ăn diện, cần phải lên án. Nhưng có nhiều người vì hoàn cảnh khó khăn, phải làm để có tiền lo cho gia đình và có cả những em gái bị dụ dỗ mà sa ngã, tuổi đời còn rất trẻ với một tương lai dài ở phía trước. Báo chí và cả xã hội cần có cái nhìn nhân văn hơn với họ, cần cho họ một cơ hội để thay đổi. Việc đưa tên tuổi, hình ảnh của họ lên mặt báo sẽ khiến họ tự ti, mặc cảm, đẩy họ vào con đường cùng. Hội Liên hiệp phụ nữ TP.HCM với trách nhiệm bảo vệ quyền lợi của phụ nữ từng giúp đỡ nhiều chị em làm nghề bán dâm, lắng nghe câu chuyện của họ để sẻ chia, đồng thời tạo cơ hội để họ học nghề, tạo công ăn việc làm giúp những người phụ nữ thay đổi cuộc sống. Không ít chị em đã trở thành đồng đẳng viên đi tuyên truyền, phát bao cao su cho những người hành nghề mại dâm khác, tiếp tục giúp những người khác thay đổi. Có những chị thậm chí đã nhiễm HIV nhưng hiện sống rất tự tin, gia đình rất tốt, con cái các chị được cấp học bổng để học hành bình thường mà người xung quanh không hề hay biết. Nhưng nếu họ từng bị đưa hết thông tin, hình ảnh lên mặt báo, ai cũng biết thì liệu họ và gia đình còn có cơ hội sống một cuộc sống như vậy hay không?  | | Một số trang mạng đưa tên tuổi, hình ảnh người mẫu bán dâm |
* Luật sư Bùi Quang Nghiêm: Báo chí nên cân nhắc Tôi không thấy nước nào lại “làm ngược” như ở Việt Nam: công khai tên người bán dâm, còn tên người mua dâm lại giấu, trong khi đáng lẽ cần phải công khai người có nhu cầu chứ không phải công khai người cung. Để công bằng, nếu đã công khai tên người bán thì cũng cần công khai tên người mua. Tôi nhớ có đọc báo người ta bàn luận, đại ý không công khai tên người mua vì nhân văn, vì người mua còn gia đình, con cái, bè bạn, công việc... Vậy người bán không có những người thân và mối quan hệ như thế sao? Việc công khai tên tuổi của người mua dâm ảnh hưởng thế nào thì đối với người bán dâm ảnh hưởng như thế ấy. Luật không coi hành vi mua bán dâm là có tội, bởi vậy việc công khai tên tuổi, hình ảnh của người bán dâm trên phương tiện truyền thông là vi phạm quyền nhân thân của công dân đã được Hiến pháp quy định. Và theo tôi, việc truyền thông khai thác thông tin, hình ảnh cá nhân của những người bán dâm là người mẫu, ca sĩ, diễn viên thì nên cân nhắc. * Một cán bộ công an phòng chống tệ nạn xã hội TP.HCM: Người bán dâm không phải là tội phạm Luật ở Việt Nam hiện nay không coi người bán dâm và người mua dâm là tội phạm, nên họ không bị công khai tên tuổi hay nhân thân trước công luận và cộng đồng. Bán dâm chỉ là hành vi vi phạm hành chính. Cơ quan công an chỉ cung cấp công khai tên tuổi của những người vi phạm hình sự trong việc mua bán dâm như môi giới mại dâm, tổ chức mua bán dâm... chứ không công khai tên tuổi của những người bán dâm. Tuy nhiên, khi cung cấp thông tin cho cơ quan truyền thông, chúng tôi thường lưu ý báo chí viết tắt tên. Dù đã viết tắt tên, nhưng với một số trường hợp là người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật có chút tiếng tăm thì cũng bị truy ra. Việc đăng hình ảnh, tên tuổi đầy đủ của những người đó chính là quyết định của các cơ quan truyền thông. Việc phòng chống mua bán dâm và tệ nạn xã hội không chỉ là trách nhiệm của công an mà còn của toàn xã hội. Tuy nhiên, ngoài việc lên án cũng cần phải giáo dục để những người đó còn có con đường để trở về. Về vấn đề văn hóa, Việt Nam không công nhận việc mua bán dâm nên danh tính cả người mua và người bán cần phải được bảo đảm. * Ông Khổng Ngọc Oanh (Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội Bộ Công an): Công khai tên sẽ ảnh hưởng đời sống sau này Khi xử lý một vụ hiếp dâm trẻ em gần đây, cơ quan điều tra cấp huyện đã yêu cầu đưa nạn nhân là bé gái 9 tuổi đến hiện trường. Trong quy định về điều tra thân thiện thì những vụ việc như vậy không nên đưa nạn nhân đến hiện trường. Việc đó có thể gợi lại cho các em những ký ức sợ hãi, hoảng loạn, ảnh hưởng đến phát triển tâm lý trẻ em. Tôi nói như vậy để nhấn mạnh rằng với những đối tượng nhạy cảm phải rất cân nhắc trong việc gợi lại ký ức buồn hay công khai tên tuổi họ. Vụ việc ở TP.HCM liên quan đến một số người đẹp, người mẫu gần đây có nghi ngờ các cô liên quan đến cả việc môi giới chứ không phải chỉ bán dâm. Còn những vụ việc chỉ liên quan đến hành vi bán dâm thì đó là vấn đề hành chính, ở góc độ nào đó các cô gái còn là nạn nhân, theo tôi, không nên công khai. Trong thực tế tôi cũng đã gặp những trường hợp các cô gái gặp khó khăn trong cuộc sống sau này vì bị đăng tải hình ảnh, tên tuổi khi bị phát hiện bán dâm. Vì lo ngại ai cũng biết chuyện của mình nên họ rất mặc cảm và gặp nhiều khó khăn trong tái hòa nhập cộng đồng. * Ca sĩ Ánh Tuyết: Đừng để công chúng khinh giới nghệ sĩ Tôi thấy buồn vì một số cơ quan báo chí cho mình cái quyền muốn làm cái gì thì làm, muốn viết gì thì viết, không quan tâm đến tác động của xã hội. Tôi không bàn về vấn đề vi phạm quyền nhân thân của cá nhân khi hình ảnh thông tin bị đưa lên phương tiện truyền thông, ảnh hưởng rất lớn đến hình ảnh của những nghệ sĩ chân chính hoạt động vì nghệ thuật. Tôi không tự hào, nhưng tôi có thể nói rằng tôi là người hoạt động nghệ thuật tử tế, đàng hoàng và sống bằng nghề nghiệp của mình, cũng như nhiều nghệ sĩ tử tế vì nghệ thuật khác. Để có được sự nghiệp như ngày nay, chúng tôi đều đã đổ mồ hôi sôi nước mắt trong những buổi tập luyện. Thế nhưng không ít lần tôi nghe công chúng nói trước mặt mình: bọn nghệ sĩ, con này con kia, ai cặp với ai, họ nói về giới người mẫu, ca sĩ, diễn viên mua dâm, bán dâm như tất cả những người hoạt động nghệ thuật đều làm như vậy. Tôi thật sự đau lòng bởi cảm thấy bị xúc phạm đối với nghề nghiệp mà mình đã cố gắng lao động và trân trọng. Ngoài ảnh hưởng trực tiếp đến những người làm nghệ thuật như chúng tôi, những bài viết phân tích về cô này hay cô kia bán dâm ảnh hưởng luôn đến thế hệ trẻ, những người đang chuẩn bị bước vào nghệ thuật có cái nhìn sai lạc về nghề, về thế hệ đi trước. Nhưng tôi muốn bạn đọc và công chúng phân định rạch ròi thế nào là người nổi tiếng, thế nào là nghệ sĩ, bởi hiện nay tôi biết có nhiều người, thậm chí làm gái bao, khi kiếm được đại gia nào đó chống lưng liền tìm cách tham gia nghệ thuật, rồi bỏ tiền đăng bài trên báo, trên các trang mạng. Mở báo một ngày ra thấy tin cô này hở ngực, người này chia tay, người này đi ăn ở đâu? Đó có phải là tin tức nghệ thuật đâu, nhưng những bài báo như thế, mô thức như thế đã tác động đến những thế hệ làm nghệ thuật trẻ. Các em các cháu đều nghĩ rằng muốn làm nghệ thuật phải có tiền, có người chống lưng, vậy phải bán thân, phải cặp kè với đại gia rồi bỏ tiền “mua” báo chí. Đáng lẽ báo chí cần phải nghiêm khắc hơn trong việc định hướng dư luận của mình với những vụ việc như vậy. |
* Thẩm phán Phạm Công Hùng (tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM): Phải lên án người mua Tôi thấy tội nghiệp những cô gái bán dâm, trong khi cần phải lên án những người mua dâm bởi có cầu mới có cung. Bản thân mỗi người bán dâm đều có một lý do, thậm chí hoàn cảnh khác nhau mà phải thực hiện công việc đó. Tôi ủng hộ biện pháp xử lý phạt tiền, giáo dục người bán dâm nhưng công khai tên tuổi, hình ảnh trước công chúng truyền thông là phản tác dụng. * Thẩm phán Vương Văn Nghĩa (TAND TP.HCM): Xâm phạm hình ảnh, đời tư Theo tôi, hành vi mua và bán dâm là hành vi vi phạm Luật hành chính, mà luật này quy định những người vi phạm hành chính đều có thể bị thông báo về địa phương, cơ quan để những nơi này biết. Như vậy, cả người mua dâm và người bán dâm đều có thể bị nêu tên. Tuy nhiên, về hình ảnh của họ thì không được đăng tải. Việc báo chí đăng tải hình ảnh những người bán dâm là xâm phạm hình ảnh, đời tư của họ, điều này đã được Luật hình sự quy định. |
LAN ANH - HÀ CHÂU - VŨ THỦY g
Lao động tình dục có xấu không ?Khi trên các trang báo và trang mạng gần đây ngập tràn hình ảnh một phụ nữ nổi tiếng bị bắt vì bán dâm, rất nhiều người cho rằng đây là một nghề thiếu lương thiện, bẩn thỉu. Nhiều người bán dâm ở Anh có trình độ học vấn cao, từ đại học trở lên - Ảnh: Reuters
|
Pháp luật của Việt Nam hiện đang đứng về quan điểm này. Đương nhiên, tôi tôn trọng ý kiến của những người về phe pháp luật. Trong bài viết này, tôi chỉ xin nêu một cách nhìn khác, biết đâu vì thế mà chúng ta, dù có thể không thay đổi chính kiến của mình, nhưng vẫn có thể tiếp cận cuộc sống một cách công bằng hơn. Trước hết, đó là câu hỏi: "Nghề lao động tình dục có xấu không? Có cần phải cấm không và trừng phạt không?".
1. Lý do thứ nhất để chúng ta phản đối việc mua bán dâm là vì khá nhiều lao động tình dục là hậu quả của việc bị ép buộc, bị dụ dỗ, bị áp đặt, bị dồn vào chân tường, có rất ít lựa chọn, hoặc không còn lựa chọn nào khác. Bị ép uổng như vậy là thiếu-đạo-đức. Nếu chúng ta nhìn vào lý luận này một cách thấu đáo, một bộ phận lớn loài người, nếu không muốn nói là tất cả, đều phải chịu đựng ở một mức độ nhất định sự ép buộc, dụ dỗ, dồn vào chân tường, với số lượng lựa chọn nhất định cho cuộc sống của chính mình. Liệu ai trong chúng ta dám nói rằng mình có thể làm 100% theo ý muốn cá nhân mà không hề có một sức ép nào? Tự do không bao giờ tuyệt đối, và bản thân chúng ta xét cho cùng ai cũng là nạn nhân của môi trường và đồng loại xung quanh: từ việc bạn chọn ngành nghề cho vừa ý bố mẹ, chọn vợ chồng cho vừa ý họ hàng, đến cả việc chọn giới tính cho hài nhi cho vừa ý tổ tiên đã chết. Chính vì vậy, nếu coi việc áp đặt kẻ khác là thiếu đạo đức thì lao động tình dục cũng như mọi nghề nghiệp khác trên đời, là hậu quả của việc bị áp đặt và phải lựa chọn phương án tốt nhất có thể trong một tình huống nhất định mà thôi.Kết luận: Nếu cho rằng lao động tình dục là hậu quả của sự áp đặt trực tiếp hoặc gián tiếp, và vì bị-áp-đặt nên nó xấu, cần phải cấm, thì có thể suy ra rằng hàng trăm nghìn nghề nghiệp và hành động khác có thể cũng bị coi là xấu, vì nó cũng là hậu quả của áp đặt. Tôi từng nghe một giáo sư đại học tâm sự rằng anh phải chọn nghề này vì áp lực của gia đình theo truyền thống. Nói trắng ra, thân phận của anh cũng chẳng khác gì thân phận của một người lao động tình dục, phải chọn một nghề vì bị sức ép của người thân, hoàn cảnh, và xã hội. Suy ra, ai trong chúng ta cũng là nạn nhân. Vấn đề ở đây là mức độ. Sự áp đặt như thế nào thì là nhẫn tâm, như thế nào thì cấu thành tội phạm? Giả thuyết cần được xem xét là: Nếu chúng ta có thể đảm bảo được rằng lao động tình dục không phải chịu sức ép, áp lực quá một mức quy định nào đó, thì đây hoàn toàn có thể được coi như một nghề bình thường như mọi nghề khác.  | |  | Nếu chúng ta có thể đảm bảo được rằng lao động tình dục không phải chịu sức ép, áp lực quá một mức quy định nào đó, thì đây hoàn toàn có thể được coi như một nghề bình thường như mọi nghề khác |  | | |
|
Vả lại, chúng ta cũng không nên quên rằng còn có rất nhiều lao động tình dục tự-nguyện chọn công việc này mà không hề bị ép uổng. Suốt mấy tháng qua, bản thân tôi tham dự vào một chương trình thiện nguyện của nhà thờ tại Amsterdam, mỗi tối thứ năm đi đưa trà, cà phê cho các cô gái bán hoa ở quận Đèn Đỏ (Redlight District, Hà Lan). Tôi nhận ra rằng một bộ phận trong số họ hoàn toàn làm chủ cuộc sống của mình, và tôi thật ra đã trở thành một kẻ vô duyên khi bắt đầu công việc này với một tâm trạng xót xa. Đơn giản bởi họ không cần sự thương hại của bất kỳ ai. Giả thuyết cần được xem xét là: Nếu lao động tình dục là tự nguyện, không phải chịu áp đặt, thì lý do thứ nhất có thể được bỏ qua và đây hoàn toàn có thể được coi như một nghề bình thường. 2. Lý do thứ hai để lao động tình dục cần phải cấm là do nó thường bị gắn liền với "tội phạm". Theo số liệu của Liên Hiệp Quốc, 80% số nạn nhân bị buôn bán qua biên giới là phụ nữ và trẻ em gái, phần lớn trong số họ bị lạm dụng tình dục, ép buộc làm việc trong ngành công nghiệp tình dục, hoặc trở thành nô lệ tình dục ở các mức độ khác nhau. Mấy năm trước, tôi được xem một video chiếu cảnh các cửa sổ quận Đèn Đỏ với những cô gái bán hoa nhảy múa đồng loạt theo một điệu nhạc tưng bừng. Họ nhảy rất đẹp, như các diễn viên chuyên nghiệp vậy. Rồi nhạc phụt tắt. Họ trở lại dáng đứng bình thường bên cửa sổ chờ khách đi qua. Dòng chữ chạy qua màn hình ở giây cuối cùng: "Mỗi năm hàng ngàn cô gái được hứa hẹn một sự nghiệp rạng rỡ trong ngành công nghiệp giải trí. Con đường của họ dừng lại ở đây". Lover boy là một thuật ngữ các bậc cha mẹ ở Hà Lan có con gái sợ nhất, ám chỉ những kẻ có vẻ ngoài điển trai, nói năng ngọt ngào, dụ dỗ các cô gái rơi vào tình yêu, rồi sau đó bằng đủ mọi thủ đoạn dẫn họ vào con đường bán dâm, cách ly với gia đình, dùng các chiêu trò khủng bố tinh thần và tình cảm để khiến con mồi hoàn toàn mất phương hướng trong cuộc sống. Các thủ phạm gián tiếp khiến nhiều người phải làm cái nghề "thiếu đạo đức" này dài vô tận: từ những kẻ là bố mẹ, bạn đời, hoặc người yêu vì vô số lý do khác nhau đẩy người thân vào lựa chọn này, cho đến những lý do kinh tế, quyền lực, hoặc tôn giáo. Hàng trăm ngàn phụ nữ và trẻ em ở Iraq bị nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, suy diễn từ một vài câu trong kinh Quran, để bắt làm nô lệ tình dục phục vụ cho quân lính là một ví dụ. Hiển nhiên, kẻ thiếu đạo đức là những kẻ trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra tình trạng buộc người khác phải lao động tình dục. Để chỉnh đốn lại đạo đức, phải trừng phạt kẻ gây tội. Tuy nhiên, kẻ gây tội thường khó tìm, khó bắt, khó túm tận tay day tận trán, khó kết án. Ví dụ, không ai có thể trừng phạt một nền kinh tế thiếu hiệu quả để người ta phải đi bán vốn tự có của mình nhằm nuôi sống gia đình. Thế nên giải pháp dễ nhất là... trừng phạt nạn nhân, khiến cho họ hiểu rằng bị người khác lạm dụng thôi chưa đủ, phải bị xã hội và pháp luật trừng trị nữa thì mới đủ đô. Kết luận: Nếu cho rằng lao động tình dục là hậu quả của hành vi phạm pháp, và vì nó là hậu quả của hành-vi-phạm-pháp nên nó xấu, cần phải cấm, thì có thể thấy ngay sự vô lý của việc coi nạn nhân của một hành vi phạm tội cũng là tội phạm. Xuất phát từ quan điểm này, tại các nước Bắc Âu, kẻ bị trừng phạt không phải lao động tình dục mà là những người mua dâm. Thêm một lần nữa, vấn đề ở đây là mức độ. Giả thuyết cần được xem xét là: Nếu chúng ta có thể đảm bảo được rằng lao động tình dục không phải là hậu quả của một hành vi phạm pháp, thì đây hoàn toàn có thể được coi như một nghề bình thường như mọi nghề khác. | |  | Tình dục nên được nhìn khách quan như một nhu cầu của cuộc sống từ xa xưa, chưa chắc đã cần tội phạm hóa, hay thiêng liêng hóa một hành vi vốn rất cơ bản như ăn mặc ngủ của loài người vốn dĩ |  | | |
|
3. Lý do thứ ba chúng ta thường dẫn ra để phản đối lao động tình dục là "làm điếm sẽ bị xã hội coi thường". Lý lẽ này không phán xét việc bán dâm đúng hay sai, mà chỉ chú trọng vào thái độ của xã hội đối với nó. Chúng ta tránh xa nó vì nó là nghề dễ bị hạ thấp, danh dự và nhân phẩm dễ bị chà đạp. Khi nhìn thấy ảnh của cô gái nổi tiếng bị đăng chình ình trên báo cho thiên hạ phỉ nhổ, bạn tôi kêu: "Làm điếm thì cũng không có gì là xấu, chỉ là bán sức lao động như bao người khác thôi. Nhưng vẫn phải chửi để con đó biết rằng muốn bản thân yên ổn thì đừng có làm điếm". Nói một cách khác, lý lẽ của bạn tôi là: Người lao động tình dục cũng là người với đầy đủ nhân quyền. Nếu chỉ vì lao động với một bộ phận khác của cơ thể mà bị nhục mạ thì vô cùng thảm thương, vì thế, họ cần được bảo vệ khỏi sự nhục mạ đó bằng cách bị... nhục mạ lại cho đến khi hiểu ra lẽ đời (!) Nhìn quanh, tôi không thể đếm được có bao nhiêu nghề cũng bị coi thường, chả cứ nghề lao động tình dục. Có bao nhiêu kẻ trong số chúng ta đã từng bĩu môi khinh bỉ khi gọi người khác là con ô sin, thằng cửu vạn, lũ bới rác, bọn đánh giày? Kết luận: Nếu cho rằng lao động tình dục sẽ bị xã hội khinh rẻ, coi thường, và để họ khỏi bị khinh rẻ coi thường thì cứ ... khinh rẻ coi thường lại họ cho họ thấm cái hậu quả, suy ra có rất nhiều nghề nghiệp khác có thể cũng nên bị cấm, vì nó cũng bị khinh rẻ coi thường, và rất nhiều người lao động khác cũng bị thiên hạ khinh khi chứ không cứ gì lao động tình dục. Vấn đề ở đây là mức độ. Sự khinh rẻ thế nào thì chỉ là lời lẽ vô tâm, như thế nào thì thành nhẫn tâm, như thế nào thì thành hưởng lợi trên nỗi thống khổ của nguời khác? Giả thuyết cần được xem xét là: Nếu chúng ta có thể đảm bảo được rằng quyền con người được tôn trọng hơn, xã hội có lương tâm hơn, ít kẻ tìm cách kiếm tiền bằng thân xác của người khác hơn, thì lao động tình dục hoàn toàn có thể được coi như một nghề bình thường như mọi nghề khác.  Colombia là chốn làm ăn nhộn nhịp của gái bán hoa - Ảnh: AFP |
4. Lý do thứ tư, và là lý do được sử dụng nhiều nhất, để phản đối lao động tình dục là việc cho rằng hành vi bán dâm không thể coi ngang hàng như bán các kỹ năng khác vì nó bán một thứ mà người ta coi là quá-riêng-tư. Lý do này cũng có thể bị tranh biện lại như sau: Người cầm bút bán suy nghĩ từ tận đáy lòng mình, người nổi tiếng thậm chí bán câu chuyện của cá nhân mình từ chốn phòng the đến chuyện ân oán thù ghét của gia đình chính mình và bạn bè bằng hữu, in sách in báo, gào to lên cho cả thiên hạ biết để kiếm tiền. Những thứ đó chắc chắn riêng tư hơn việc một mẩu thịt ở giữa hai chân động chạm vào một mẩu thịt khác. Tiếp theo, việc bán dâm không thể coi như bán các năng lực khác vì nó bán một thứ quá-thiêng-liêng. Lý do này thường xuất phát từ quan điểm đánh đồng tình dục với tình yêu. Điều này thì có lẽ không cần giải thích, vì tình dục đơn giản chỉ là bản năng sinh tồn của cuộc sống. Từ việc một tế bào sinh làm hai, cho đến phấn hoa nhờ gió để thụ tinh, hay tự nhiên như thế giới động vật đến kỳ là giao phối, con nguời cũng vậy, tình dục là một phần của vòng quay cuộc sống. Nó có thể được coi là thiêng liêng nếu nó đi cùng với tình yêu, nhưng không thể coi bất kỳ hành vi tính dục nào cũng phải là biểu hiện của tình yêu. Bởi nếu thế giới phải nhờ đến tình yêu để sinh sản, thì chúng ta đã không có mặt trên trái đất này. Lý do kế tiếp cho rằng bán dâm là bán một thứ trần-tục, bẩn-thỉu. Tuy nhiên từ xa xưa, tình dục từng được tôn vinh như cội nguồn của cuộc sống. Những nền văn minh cổ ở sông Tigris và Euphrates có rất nhiều đền thờ với tên gọi "ngôi nhà thiên đường", thờ cúng các vị nữ thần của ái ân. Trong đền thờ này, những nghi lễ tình dục được gọi là "việc hiến dâng thiêng liêng" (sacred prostitution). Nền văn minh cổ Babylon yêu cầu tất cả các phụ nữ bất kể giàu nghèo xinh xấu phải ở lại đền thờ và ân ái với một vài người lạ mặt ít nhất một lần trong đời và nhận tiền của họ. Không ai có quyền từ chối những đồng tiền linh thiêng này. Thời cổ Hy Lạp, những hetaera thường có học vị cao, vị trí quyền lực hơn nhiều phụ nữ khác. Tóm lại, tình dục nên được nhìn khách quan như một nhu cầu của cuộc sống từ xa xưa, chưa chắc đã cần tội phạm hóa, hay thiêng liêng hóa một hành vi vốn rất cơ bản như ăn mặc ngủ của loài người vốn dĩ. Từ khía cạnh kinh tế, cơ chế cung cầu là quy luật của cuộc sống. Một danh hài từng nói rằng sự khác nhau giữa một cuộc hẹn hò và một cuộc mua dâm là với cuộc hẹn hò, người ta hy-vọng sẽ được làm tình, với cuộc mua dâm, người ta chắc-chắn sẽ được làm tình. Nếu lao động là vinh quang, thì lao động tình dục không nhất thiết phải bị đặt ở vị trí đối chọi với việc bán sức lao động, bất kể chân tay, sức sáng tạo trí óc, hay cơ thể đẹp đẽ với tư cách người mẫu. Một nghề không ăn cắp ăn trộm của ai, không ép uổng ai, làm ra tiền bằng công sức của chính mình là một nghề lương thiện. Nguyễn Phương Mai (* |
|