Đằng sau thế giới mại dâm hợp pháp ở Singapore trung tâm hoạt động quốc tế của gái Việt xuất khẩu
20.11.2017 04:19
Quang Minh (Dân Việt) Đảo quốc Sư tử vẫn tồn tại nghề mại dâm như là kế sinh nhai của rất nhiều cô gái trẻ tuổi.
 Khu phố đèn đỏ Geylang ở Singapore.
Hầu như mọi đêm, Lisa Jaafar lại tới khu phố đèn đỏ Geylang ở Singapre, chờ đợi một vài người đàn ông tới “mua dịch vụ” của cô. Mỗi lần “tàu nhanh” 30 phút có giá 50 đô la Singapore (khoảng 700 ngàn đồng). 5 năm trước, khi việc mua bán dâm còn dễ dàng, trong 5 tiếng Lisa có thể kiếm được 200 đô la Singapore. Sau đó, cô về nhà với 2 đứa con thơ.
Nếu làm việc chăm chỉ 5 ngày/tuần, Lisa có thể kiếm được 4.000 đô la Singapore và không phải nộp một xu thuế. Tuy nhiên giờ đây, cô nói rằng khách đã ít hơn hẳn. Lí do không phải vì nền kinh tế suy giảm tại Singapore. Tại quốc gia Đông Nam Á này, mại dâm là ngành hợp pháp và vẫn phát triển rất mạnh, dù một số hoạt động liên quan tới tình dục có thể bị ngồi tù. “Sở hữu một nhà thổ, ma cô, quảng cáo mại dâm trên mạng, lập đường dây, đều là phi pháp”, Vanessa Ho, giám đốc nhóm tư vấn Project X, nói. Việc mồi chài, bán dâm trên đường phố công cộng là điều phi pháp ở quốc gia Sư tử.
Dù vậy, hoạt động này vẫn không có chiều hướng giảm sút. Những người hành nghề tự do như Lisa đứng đợi trên đường, quảng cáo dịch vụ trên mạng hoặc hoạt động dưới danh nghĩa các nhóm bảo kê. Khi tòa tháp Orchard được xây dựng ở trung tâm mua sắm sầm uất nhất Singapore, các quán bar, vũ trường mọc lên như nấm và thu hút đông đảo khách Tây tới hằng đêm. Tổ hợp giải trí này được gọi bằng tên “Bốn tầng mại dâm”. Trên một trang môi giới điển hình, những cô gái Singapore hành nghề mại dâm được quảng cáo ngày đêm. Alicia, một cô gái Singapore gốc Hoa, 20 tuổi, được miêu tả là “ngọt ngào và tình cảm”. Cô nặng 45 kg, cao 1,62 mét và có làn da trắng. Trang web này ghi giá một lần qua đêm với Alicia là 650 đô la Singapore, chưa bao gồm phí phòng. Nếu tới tận nhà, chi phí tăng thêm 50 đô la. Nếu khách không vừa ý khi nhìn thấy gái bán hoa, họ có thể từ chối và trả khoản phí 50 đô la.
SCMP cho hay nếu Alicia làm 5 ngày một tuần, cô có thể thu về 13.000 đô la Singapore mỗi tháng. Vanessa cho biết mỗi cô gái hành nghề này chọn một mức tiền khác nhau, phụ thuộc vào việc họ môi giới tại đâu. “Có thể chênh lệch từ 10 tới 1.000 đô la với đủ các dịch vụ”, Vanessa nói. Scarlet, sinh viên 21 tuổi, người trở thành gái bao cách đây 3 năm, giải thích thực tế của nghề mại dâm. “Nếu gái bán hoa hoạt động riêng lẻ, cô ấy sẽ cầm hết tiền. Nếu họ làm cho nhóm bảo kê, họ sẽ bị “cắt phế” từ 20 tới 70%. Nếu làm việc đơn lẻ, số tiền kiếm được phụ thuộc nhiều vào quảng cáo”.
Dù Singapore không quá khắt khe với mại dâm nhưng đôi lúc chính phủ truy quét. Tháng 5 vừa qua, Roderic Chen Hao Ren bị phạt 2 năm tù và phải nộp 83.000 đô la Singapore vì cầm đầu một “nhà thổ ảo” trên mạng. Ren được cho là cầm tới 40% số tiền mà các cô gái kiếm được. Năm ngoái, Quek Choon Leong, 34 tuổi, chịu án tù 33 tháng vì quản lý 32 cô gái bán hoa. Một lí giải vì sao chính phủ Singapore tìm cách kiểm soát ở mức vừa phải các hoạt động mại dâm, Bộ Nội vụ nước này tháng trước cho biết số lượng các cơ sở mát-xa đã tăng 40% chỉ trong 3 năm từ 2013. Đây được xem là nơi các hoạt động mờ ám thường xuyên diễn ra.
Để kiểm soát hoạt động mại dâm, chính phủ Singapore đã ban hành Dự thảo Quản lý Mát-xa, trong đó những người điều hành các cơ sở này có thể bị phạt tới 10.000 đô la Singapore và ngồi tù 2 năm nếu không có giấy phép. Các nhà thổ được chính phủ Singapore quy hoạch vào một địa điểm cố định. Quy trình cấp giấy phép cho nhà thổ do cảnh sát Singapore thực hiện và số lượng chính xác không được công khai. Vanessa nói rằng mục tiêu của chính phủ là kiểm soát số lượng nhà thổ trong ngưỡng quy định. “Cố gắng xóa bỏ hoạt động mờ ám này là vô ích”, Vanessa nói. Chuyên gia này phỏng đoán số lượng nhà thổ tại Singapore là khoảng 80-90.
Nhiều cô gái hoạt động đơn lẻ để không phải "cắt phế".
Những cô gái hoạt động ở nhà thổ cũng phải được cảnh sát cấp giấy phép. Họ sẽ mang theo những tấm thẻ màu vàng in tên, tuổi và kết quả khám sức khỏe thường kỳ. Tuy nhiên nhiều người phản đối việc hợp thức hóa mại dâm tại Singapore và cho rằng “nó chẳng khác gì cú tát vào luật pháp”.
Lisa, cô gái được nhắc tới ở đầu bài, khi được hỏi đã khẳng định: “Tôi không phải là gái mại dâm. Tôi là người mua vui cho đàn ông Singapore”.
Vén màn thế giới ‘gái bán hoa’ ở Singapore
Mỗi cô gái đưa ra những mức giá khác nhau tùy thuộc vào dịch vụ mà họ cung cấp. "Có thể chỉ 10 SGD nếu đơn thuần là 'dùng tay', cho đến 1.000 SGD với dịch vụ massage từ A đến Z". ảnh minh họaHầu như tối nào cũng vậy, Lisa Jaafar ra phố đèn đỏ Geylang, đứng trên vỉa hè để mời chào những người đàn ông đi qua "vui vẻ" với giá 50 SGD (khoảng 37 USD) cho dịch vụ 30 phút. Cách đây 5 năm, cô có thể kiếm được hơn 200 SGD trong 5 tiếng, sau đó về nhà nơi 2 đứa con đang đợi mẹ. Khi đó, cô làm việc 5 ngày một tuần và có thể kiếm khoảng 4.000 SGD mỗi tháng, không phải đóng thuế. Song giờ đây, cô cho biết khách càng ngày càng ít hơn. Dù vậy, điều này gần như chắc chắn không phải là sự phản ánh tình trạng kinh tế đảo quốc sư tử. Trái lại, ngành công nghiệp tình dục ở Singapore, nơi cho phép hoạt động mại dâm, đang sôi nổi hơn bao giờ hết bất kể thực tế rằng phần lớn hoạt động liên quan đến ngành nghề lâu đời nhất thế giới này đều bị cấm. "Sở hữu một nhà chứa, tuyển dụng và kiểm soát gái điếm, quảng cáo dịch vụ tình dục online... tất cả đều bất hợp pháp", Vanessa Ho, giám đốc nhóm hoạt động vì quyền lợi của lao động tình dục Project X, cho hay. Hoạt động mời chào khách mua dâm ở những nơi công cộng cũng bị cấm. Từ 10 SGD đến 1.000 SGD Tuy nhiên, những hoạt động trên vẫn diễn ra như thường. Những người hành nghề tự do như Jaafar ra đường kiếm khách, quảng cáo dịch vụ trên mạng và làm việc dưới vỏ bọc những công ty cung cấp gái gọi. Có cả những nơi như Orchard Towers tọa lạc ngay giữa khu mua sắm nhộn nhịp của Singapore. Tòa nhà được biết đến với biệt danh "4 tầng gái điếm" này có nhiều quán bar, câu lạc bộ mà khách du lịch phương Tây và gái bán hoa thường xuyên lui tới. Alicia, một người Singapore gốc Hoa, là một "cô sinh viên ngọt ngào và dễ thương". Cô nặng 45 kg, cao 1,62 m, da trắng, 650 SGD một đêm, không tính tiền phòng. Tuy nhiên, nếu một khách hàng cảm thấy cô ngây ngô khi tiếp xúc thực tế, anh ta có thể từ chối trong vòng 5 phút và trả phí 50 SGD. 
Tòa nhà Orchard Towers trên đường Orchard, một trong những con phố mua sắm sầm uất nhất Singapore. Ảnh: CBRE. Giả sử Alicia làm việc 5 ngày một tuần và mỗi đêm đều có khách, cô có thể kiếm được khoảng 13.000 SGD một tháng. Ho cho biết mỗi cô gái đưa ra những mức giá khác nhau tùy thuộc vào dịch vụ mà họ cung cấp. "Có thể chỉ 10 SGD nếu đơn thuần là ’dùng tay’, cho đến 1.000 SGD với dịch vụ massage từ A đến Z", Ho nói. Scarlet, một sinh viên 21 tuổi vào nghề cách đây 3 năm, giải thích về khía cạnh luật pháp và thực tế của nghề. "Nếu một lao động tình dục không thuộc bất kỳ công ty nào, cô ấy sẽ có được 100% số tiền từ khách", cô nói. "Tuy nhiên nếu cô ấy làm việc cho một công ty, họ có thể lấy 20 đến 70% số tiền này. Thậm chí làm tự do như tôi thì phần lớn số tiền tôi kiếm được được dùng cho việc quảng cáo". ’Hàng rào khoanh vùng’ Dù Singapore không làm quá chặt việc kiểm soát hoạt động mại dâm, chính phủ vẫn nhiều lần xử lý mạnh tay. Hồi tháng 5, Roderic Chen Hao Ren, 32 tuổi, bị tuyên 2 năm tù và phạt 83.000 SGD vì tội mở một "nhà chứa ảo". Đó là một website quảng cáo dịch vụ tình dục với những cô gái có mức giá từ 450 đến 600 SGD một giờ. Anh ta được cho là lấy 40% số tiền những cô gái này kiếm được. Năm ngoái, Quek Choon Leong, 34 tuổi, bị phạt tù 33 tháng vì điều hành một đường dây gồm 32 gái bán hoa, với sự hỗ trợ của vợ và 10 nhân viên. 
Một dãy quán bar ở khu Tanjong Pagar. Ảnh: Getty. < iframe width="500" height="125" frameborder="0" marginwidth="0" marginheight="0" vspace="0" hspace="0" allowtransparency="true" scrolling="no" allowfullscreen="true" id="aswift_0" name="aswift_0" style="display: block; margin: 0px auto; left: 0px; position: absolute; top: 0px; width: 500px; height: 125px;">< /iframe> Trong một diễn biến liên quan, Bộ Nội vụ Singapore tháng trước thông báo số cơ sở massage trái phép ở Singapore đã tăng 40% từ năm 2013 đến năm 2016. Những cơ sở này thường được dựng lên làm vỏ bọc cho các hoạt động đồi trụy. Kết luận của Bộ Nội vụ đã dẫn đến sự ra đời của luật mới về thành lập cơ sở massage nhằm tăng cường trấn áp với các chủ cơ sở vi phạm với số tiền phạt tăng gấp 10 lần lên mức 10.000 SGD và án tù lên đến 2 năm. Một trường hợp vừa được xử theo luật mới. Trong một nỗ lực nhằm điều chỉnh hoạt động mại dâm, Singapore cho phép các nhà chứa có giấy phép được hoạt động ở những khu vực được quy định riêng. Quá trình cấp phép, do cảnh sát quản lý, tồn tại nhiều góc khuất và số lượng nhà chứa được cấp phép không được công khai. Ho nói rằng việc này là một phần trong chiến lược "hàng rào khoanh vùng" của cảnh sát để kiểm soát hoạt động mại dâm. "Xóa bỏ mại dâm vốn luôn là chuyện phí công vô ích", cô nói. "Điều quan trọng hơn là lập ra những khu vực riêng cho hoạt động này". Cô ước tính số nhà chứa được cấp phép vào khoảng 80 đến 90, theo danh sách liệt kê trên website Sammy Boy, nơi khách hàng chia sẻ thông tin giá cả và chất lượng dịch vụ của những cô gái. Những cô gái làm việc trong những nhà chứa này cũng cần phải có giấy phép hành nghề do cảnh sát cấp. Họ được cấp một tấm thẻ màu vàng trên đó có tên và ảnh, cũng như kết quả các cuộc kiểm tra định kỳ về HIV và các bệnh tình dục khác mà họ bắt buộc phải thực hiện. Theo những người phản đối, việc cấp phép nhà chứa gây ra tranh cãi vì chúng được mở tại các khu vực được gọi là khu đèn đỏ, nơi luật cấm hoạt động "dắt gái" không được thực thi. Những khu vực này bao gồm quận Geylang, đường Keong Saik, quảng trường Flanders và đường Desker. 
Geylang được xem là khu đèn đỏ hợp pháp nổi tiếng nhất Singapore. Ảnh: Getty. Họ cho rằng những nhà chứa này hoạt động trái với Hiến chương Phụ nữ, một luật được thông qua vào năm 1961 tại Singapore cấm việc cố ý sống dựa vào "hoàn toàn hoặc một phần thu nhập từ việc hành nghề mại dâm của người khác", và phạt tù đến 5 năm, phạt tiền không quá 10.000 SGD đối với những người vi phạm. "Đó không chỉ là vùng xám. Đó là thách thức với thượng tôn pháp luật", Ho nói. Người mua vui chuyên nghiệp Hong Kong, một nơi khác ở châu Á hợp pháp hóa mại dâm, cũng cấm việc dụ dỗ, bắt ép hoặc trợ giúp ai đó trở thành gái mại dâm cũng như sống dựa vào thu nhập của một người hành nghề này. Tuy nhiên, không có nhà chứa nào được cấp phép ở Hong Kong, cũng không có khu đèn đỏ nào được quy hoạch riêng. Wan Chai, từ lâu được xem là khu đèn đỏ một cách không chính thức tại Hong Kong với nhiều quán bar, sàn disco quen thuộc với khách phương Tây, trong khi khu Mong Kok phổ biến với dân địa phương hơn với những nhà thổ bất hợp pháp cũng như những cô gái đứng đường ở đây. Năm 2016, một nghị sĩ đề nghị thành lập một khu đèn đỏ hợp pháp tại Hong Kong để kiểm soát hoạt động mại dâm. Tuy nhiên, đề nghị này đã bị bác bỏ vì việc lập một khu đèn đỏ chính thức đồng nghĩa với chính quyền đặc khu hành chính này phải thay đổi nhiều chính sách về vấn đề. Tôi không chỉ là một gái điếm. Tôi thực sự là một người mua vui chuyên nghiệp cho đàn ông tại Singapore. Lisa Jaafar, gái mại dâm Không giống Singapore, Hong Kong không cấm việc quảng cáo dịch vụ tình dục online cho phép khách hàng đặt lịch hẹn trước. Những cô gái lách luật về nhà chứa bằng cách phục vụ khách hàng trong những "nhà chứa chỉ có một phụ nữ" mà họ có thể nói đó là căn hộ của họ. Bất chấp sự tồn tại của những nhà chứa hợp pháp ở Singapore, nhiều phụ nữ vẫn chọn cách hành nghề bất hợp pháp, bao gồm việc hoạt động trong rất nhiều nhà chứa không được cấp phép. Báo Straits Times cho hay một số thậm chí còn bị phát hiện hành nghề trong những khu nhà ở xã hội. Nhà hoạt động Ho nói rằng nhu cầu về gái mại dâm ở Singapore hiện hữu một cách rõ ràng và phụ nữ từ nhiều nước lân cận vẫn hàng ngày đổ xô đến đây. Nhóm Project X cho biết có rất nhiều lao động tình dục chỉ làm việc thời vụ, nên khó để ước tính số lượng đầy đủ. Cách đây 2 năm, cảnh sát bắt hơn 5.000 lao động tình dục không giấy phép, phần lớn là phụ nữ đến Singapore với visa du lịch. 
Lối vào một tòa nhà trên đường Orchard, nơi tập trung đông gái mại dâm ngoại quốc ở Singapore. Ảnh: Getty. Jaafar chưa tốt nghiệp tiểu học và vì vậy không có nhiều cơ hội nghề nghiệp. "Nhân viên trị liệu hậu sản, tiếp thị qua điện thoại, công nhân nhà máy, thu ngân, trợ lý cửa hàng", cô trả lời khi được hỏi về những công việc trước đây. Cô trở thành gái mại dâm 12 năm trước vì cần phải kiếm tiền nuôi con sau khi ly hôn. "Đây rõ ràng không phải công việc dễ dàng, nhưng họ mắc kẹt trong một tình thế rất khó khăn", Nicholas Harrigan, một nhà xã hội học tại Đại học Quản lý Singapore, nói. "Tôi muốn nói rằng điều đúng đắn là xem chúng ta có thể làm gì để công việc của họ an toàn hơn và bớt bấp bênh hơn". Ông Harrigan nói rằng những cô gái bán hoa cần phải được làm công việc của họ một cách an toàn, không bị quấy rối, không bị hạ nhục. Sau tất cả, Jaafar nói: "Tôi không chỉ là một gái điếm. Tôi thực sự là một người mua vui chuyên nghiệp cho đàn ông tại Singapore".
Những cô gái Việt ở "phố đèn đỏ" SingaporeSingapore là điểm đến lý tưởng cho một bộ phận gái mại dâm Việt Nam. Những con phố đèn đỏ Việt Nam ở Joo Chiat, ở Geylang… đã trở nên khét tiếng khắp đảo quốc nhỏ bé này, sánh ngang với những khu China, Indonesia, Philippines, Thái Lan, Ấn Độ, Banglades… “Khoảng trống cố ý” Chuyến bay của Hãng Tiger Airways từ thành phố Hồ Chí Minh tới Singapore chật cứng khách. Không khó để nhận ra vài “gà móng đỏ” người Việt, từ phục trang, cách trang điểm cho tới cách nói chuyện qua điện thoại… trong dãy người xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh tại nhà ga dành riêng cho các hãng hàng không giá rẻ. Đứng nán lại đằng sau quan sát, không thấy các cô có vẻ gì lo lắng khi tiến tới quầy nhân viên an ninh xét hộ chiếu. Nhưng tất cả mới chỉ là màn bắt đầu cho đến khi các cô đối diện với nhân viên làm thủ tục nhập cảnh. Sau khi đưa hộ chiếu qua máy quét, khác với những người khách bình thường được nhanh chóng đóng dấu nhập cảnh, các cô gái phải đứng chờ một lúc lâu trong sự yên ắng bất thường và hàng ngàn cặp mắt đang nhìn vào. Một nhân viên to béo của Cơ quan nhập cư và cửa khẩu Singapore lừng lững tiến đến, yêu cầu các cô đi theo và tiến vào phòng phỏng vấn riêng. Có lẽ đã quá quen thuộc với cảnh tượng này, dòng người chờ nhập cảnh kiên nhẫn chứng kiến các cô gái liên tục chựng lại, liên tục được mời vào phòng phỏng vấn. Bước đi trong sự chú ý của mọi người, vẻ mặt các cô vẫn giữ được sự bình thản. Có vẻ như họ đã sẵn sàng để đối diện với tình huống này. “Cái thời hoảng loạn khi bị phỏng vấn riêng ở cửa khẩu qua rồi”, L., một gái bán dâm đã sang Sing được hơn 3 năm cho biết. L. kể lại, bắt đầu từ thời điểm 2006 cho tới tận bây giờ, tình hình kiểm tra vẫn ngặt nghèo. Nhưng hiện giờ các cô có nhiều cách đối phó. L. cho biết chỉ cần ăn mặc kín đáo và lịch sự một chút khi nhập cảnh, mở một tài khoản ATM ở ngân hàng Việt Nam rồi yêu cầu mở thêm thẻ tín dụng dạng ghi nợ (debit), khi nhân viên nhập cảnh yêu cầu chứng minh tài chính cho chuyến du lịch thì chìa thẻ ra là có khả năng nhập cảnh.  Còn nhỡ nếu bị trục xuất thì các cô lại tìm cách sang bằng chuyến sau. Hiện giờ các hãng hàng không giá rẻ liên tục có chuyến sang Singapore nên chi phí cũng không thành vấn đề lớn. Thứ nữa, việc kiểm tra tại cửa nhập cảnh không phải ngày nào cũng nghiêm khắc nên cơ hội trót lọt đi qua cửa vẫn có, L. cho biết. T., một nhân viên văn phòng gốc Việt đã làm việc tại Singapore 7 năm thì lại lý giải dưới một góc độ khác. Khi chính phủ Singapore hạn chế dịch vụ mại dâm hợp pháp (thuê nhà kinh doanh nộp thuế đàng hoàng, nhân viên có hợp đồng và được đi khám sức khỏe định kỳ) bằng cách không cấp thêm giấy phép thì các nhà chứa giá bình dân (có giá từ 80 SGD tới 150 SGD/lần phục vụ, khoảng từ 60 tới 120 USD) rơi vào tình trạng quá tải, cung không đủ cầu. Một bộ phận đàn ông có thu nhập thấp, cả lao động nhập cư lẫn dân bản địa, không có cả khả năng lấy vợ lẫn có bạn gái… rơi vào tình trạng hỗn loạn, thậm chí bị trầm cảm vì thiếu thốn tình cảm. Xin nói thêm một chút, ở các quốc gia Đông Nam Á nói riêng và châu Á nói chung, việc đàn ông vì quá “bức bí” mà sử dụng dụng cụ tình dục (sex toys) vẫn chưa thực sự phổ biến do khó vượt qua được rào cản tâm lý. Người viết bài này, trong quá trình thâm nhập vào cuộc sống người lao động phổ thông nhập cư tại Australia và Italy, nơi những quốc gia mà giá cả cho một lần mua dâm trong các nhà chứa hợp pháp tương đương từ 140 USD cho tới 200 USD… đã chứng kiến chuyện người lao động bỏ ra số tiền tương đương hàng trăm đô Mỹ để mua búp bê tình dục là chuyện bình thường. Khoản “đầu tư ban đầu” cho bản năng tính dục bình thường này tuy là lớn, nhưng lại lợi về lâu dài, đặc biệt là về sức khỏe. Với những bất cập từ chính trong nội tại như vậy, dường như chính phủ Singapore đã nhẹ tay hơn với hoạt động mại dâm phi pháp, để lại một khe hở “xả stress” cho xã hội. Bằng chứng là bên cạnh những “phố đèn đỏ” hợp pháp nổi tiếng cả thế giới như khu Orchard, Geylang…, hàng loạt “phố đèn đỏ bất hợp pháp” đã xuất hiện. Và người Việt cũng nhanh chóng “đóng góp” cho Singapore một loạt những phố đèn đỏ, cả hợp pháp lẫn không hợp pháp. “Người ta” ở phố đứng đường P., một chủ thầu xây dựng gốc Malaysia đã sống ở Singapore gần 40 năm, chiều nào cũng ra quán nhậu đầu đường 12 ở khu Geylang để làm vài chai. Trong tay là một khối tài sản hơn triệu đô cùng với một công ty xây dựng, con cái đều đã đề huề phương trưởng, cháu nội cháu ngoại đủ cả, vợ lại mất sớm, niềm vui của ông P. hiện giờ sau mỗi ngày làm việc là ra quán nhậu “chém gió” cùng bạn bè và khách du lịch, đồng thời cập nhật danh sách những cô gái mới đổ về khu này. Nói không ngoa, ông P. là một cuốn “bách khoa toàn thư” về tiểu sử, địa bàn và giá cả của những gái mại dâm hoạt động ở khu Geylang. Ông cho biết, khu vực Geylang rộng lớn với hàng chục đường phố này là địa bàn kiếm cơm của hàng ngàn gái mại dâm bất hợp pháp đến từ nhiều quốc gia: Trung Quốc, Việt Nam, Thái Lan, Phillipines, Ấn Độ, Sri Lanka, Campuchia… đan xen hoạt động khá phức tạp. Trong hệ thống đông đảo gái mại dâm đứng đường bất hợp pháp, gái Trung Quốc và gái Việt được coi là cao cấp nhất, với giá trung bình khoảng 70-80 SGD có bao phòng, chủ yếu phục vụ cộng đồng người Singapore gốc Hoa đông đảo tại Singapore và khách du lịch. Các cô khá kén chọn, không phải khách nào cũng chấp nhận đi mà thường căn cứ vào ngoại hình, cho dù thuê phòng ngay gần nơi hành nghề và được một hệ thống bảo kê đông đảo giám sát chặt chẽ.  Sướng gấp nhiều lần sống với CSVN: Vừa tiền vừa tình dục L. cũng đã có quãng thời gian hơn 1 năm từng đứng đường dưới sự bảo kê của một băng giang hồ gốc Phúc Châu (Phúc Kiến, Trung Quốc) ở Geylang. Người môi giới đưa L. sang Singapore là một phụ nữ gốc Việt tên C., cặp kè với một lão bản người Phúc Châu nên L. được gia nhập vào băng này. Cô kể lại lịch làm việc hàng ngày là đứng đường đợi khách từ 8h sáng cho tới đêm khuya. Lịch bất di bất dịch là chỉ được đứng tại một khu nhất định dưới sự quản lý của bảo kê, không được nhỡ chân đi sang khu khác là ăn đòn oan. L. cũng chỉ được phép đi “tàu nhanh” tối đa là 30 phút, chỉ được tiếp khách trong phòng trọ đã thuê sẵn hay ở phòng khách sạn trong tầm kiểm soát của nhóm giang hồ. Không giống như các nhà chứa được cấp phép hoạt động, địa bàn của gái đứng đường bất hợp pháp phụ thuộc hoàn toàn vào các băng nhóm bảo kê. Thông thường, một nhóm bảo kê sẽ luôn thường trực 2 đến 3 người xung quanh các cô gái đi làm. Một đến 2 người chuyên làm nhiệm vụ cảnh giới xe tuần tra của cảnh sát. Khi xe cảnh sát xuất hiện, nhóm bảo kê ngay lập tức đẩy gái mại dâm vào những ngõ khuất, hoặc chui vào sau những dãy tường bao quanh. Đây là nhiệm vụ sống còn, vì hễ bị bắt là cô gái đó bị tạm giữ và đối diện với nguy cơ bị trục xuất ra khỏi lãnh thổ Singapore. Mới tháng 6 năm ngoái, giới truyền thông Singapore xôn xao về vụ cảnh sát tổng càn quét vào khu mại dâm Việt ở Geylang và Joo Chiat, bắt giữ hàng chục gái mại dâm người Việt lẫn bảo kê. Liên tục trong vòng 1 tuần, chỉ riêng tại khu Joo Chiat, địa bàn chính của gái mại dâm gốc Việt, 52 gái mại dâm đã bị bắt giữ. Trong vụ đột kích vào một quán bar tại khu vực này, qua lời kể của nhân chứng, gái mại dâm gốc Việt đã câu kéo khách bằng cách không mặc đồ lót và cho phép khách thoải mái sờ soạng. Tờ nhật báo Shin Min tường thuật lại cảnh các tiếp viên hoảng loạn bỏ chạy khi cảnh sát ập vào, xô đổ cả bàn ghế. Nhiều tiếp viên nữ không kịp mặc cả đồ lót, bị dẫn giải đi trong tình trạng chỉ có váy bên ngoài. Ngoài việc đảm bảo địa bàn hoạt động không bị xâm lấn, bảo kê còn bảo vệ các cô gái tránh khỏi phiền phức khi từ chối khách. Thông thường, lịch “làm việc” của L. là nguyên cả ngày, bất kể sớm khuya, bất kể mưa nắng. Để thu hồi vốn nhanh, đội ngũ lão bản và tay chân thúc gái ra đứng đường từ sáng. Bản thân các cô gái cũng thích chủ động làm việc để tăng thu nhập vì chi phí ăn uống và thuê nhà ở Singapore rất cao. Không những thế, gặp những đợt cảnh sát truy quét quyết liệt, hầu hết các cô đều phải nghỉ việc trốn trong khu nhà trọ, nhiều khi cả tuần. Chính vì vậy, không quá ngạc nhiên nếu bạn thấy các cô gái trang điểm kỹ càng, mặc váy ngắn cầm ô đứng đường tranh thủ chào mời khách từ rất sớm. Nhưng khi màn đêm buông xuống thì mới là lúc gái mại dâm đứng đường ở Geylang tràn xuống phố. Khách qua đường bất kể là ai đều được các cô gái nhiệt tình chào mời bằng đủ thứ ngôn ngữ. Người bắt được khách thì nhanh chóng dắt tay đi về phòng thuê hoặc khách sạn. Người ế ẩm thì đốt phong long. Người quá ế ẩm thì kéo nhau chui vào một con ngõ nhỏ nối liền đường 14 với đường 16 thắp hương khấn vái. Một bức tượng thần bạch my nghi ngút khói hương nằm im lìm trong bóng tối là nơi các cô gái thành tâm cầu khẩn. Không phân biệt tôn giáo chủng tộc, tôi thấy một cô gái gốc Nam Á đứng cầu nguyện, bên cạnh cô là những đồng nghiệp người Thái Lan và Trung Quốc, Việt Nam. Có lẽ, chỉ dăm phút sau thôi, họ sẽ lại biến thành đối thủ. Câu chuyện của L. chỉ là một phần nổi của cuộc sống các cô gái Việt sang đảo quốc sư tử làm nghề đứng đường. Còn có những góc khuất khác các cô không thể kể ra, và cũng không dám kể ra, liên quan đến những đường dây phức tạp đưa người sang Singapore. Còn có những cảnh quay quắt trong nghề, nhiều khi cười ra nước mắt, chỉ bộc lộ ra khi xung đột lợi ích hoặc phải đối diện trước pháp luật… Theo Việt Đông - ANTG
Điểm son thời XHCN: Gái mại dâm Việt đứng đầu 'danh sách bán dâm quốc tế' ở Malaysia
Số liệu về gái mại dâm quốc tế năm 2012 của cảnh sát Malaysia chỉ ra rằng gái mại dâm Việt Nam... đứng đầu danh sách này.
Năm 2012, trong số 12.434 gái mại dâm nước ngoài bị bắt ở khắp Malaysia, có đến 3.456 gái mại dâm Việt Nam, theo trang tin ABN News của Malaysia ngày 17.7.
Theo ABN News, trong năm 2012, cảnh sát Malaysia đã tiến hành tổng cộng 42.788 cuộc bố ráp vào các tụ điểm mại dâm, bắt giữ nhiều gái mại dâm. Tổng cộng có 12.434 gái mại dâm nước ngoài bị bắt, đến từ Việt Nam, Bangladesh, Lào, Uganda, Nigeria, Mongolia, Tajikistan, Sri Lanka, Kenya, Marocco, Kyrgystan, Iran, Singapore, Hong Kong, Nga và Canada.
Con số gái mại dâm Việt Nam bị bắt giữ trong năm 2012 đã tăng 2.196 trường hợp so với năm 2011, ABN News dẫn lời ông Abdul Jalil Hassan, trợ lý giám đốc Cục phòng chống tệ nạn, cờ bạc và hội kín của cảnh sát Malaysia.
Ông Hassan cho biết đa số gái mại dâm Việt hành nghề tại các quán bar, karaoke và tiệm mátxa.
Theo Thanh Niên, báo CSVN |
|