Ngày 6/3, bà Huỳnh Thị Huệ, Phó giám đốc Sở Giáo dục và Đào tạo Long An cho biết, cơ quan này đang chờ xác minh vụ nữ giáo viên trường Tiểu học Bình Chánh (Bến Lức, Long An) phải quỳ gối xin lỗi phụ huynh vì phạt học sinh từ Phòng giáo dục để báo cáo Bộ.
Trường tiểu học Bình Chánh - nơi nữ giáo viên phải quỳ xin lỗi phụ huynh. Ảnh: Hoàng Nam.
Theo ông Trần Văn Tươi, Chủ tịch UBND huyện Bến Lức, huyện đã họp khẩn, chỉ đạo Phòng giáo dục và địa phương làm rõ nội dung vụ việc, cũng như mức độ sai phạm của các bên.
"Huyện sẽ đề nghị Phòng giáo dục xem xét lại quy định ngành có cho phép giáo viên bắt học sinh quỳ gối không. Riêng phụ huynh bắt nữ giáo viên quỳ là đảng viên sinh hoạt tại xã, nên chúng tôi cũng đã yêu cầu Đảng ủy địa phương xem xét mức độ vi phạm để có biện pháp xử lý về mặt Đảng", ông Tươi nói.
Tường trình với Phòng giáo dục, hiệu trưởng trường Tiểu học Bình Chánh và nữ giáo viên cho biết, hôm 28/2, vợ chồng ông Võ Hòa Thuận (34 tuổi, từng làm cán bộ tư pháp xã) cùng Trưởng ban đại diện cha mẹ học sinh trường và Hội trưởng Hội phụ huynh lớp đã đến trường gặp thầy hiệu trưởng.
Tại phòng làm việc, bốn phụ huynh hỏi nữ giáo viên về việc phạt con gái ông Thuận (học lớp 4) cùng một số học sinh khác phải quỳ. Nữ giáo viên cho rằng do các học sinh không ngoan. Cô này cùng thầy hiệu trưởng khẳng định, việc phạt các em quỳ là chưa đúng, nên đã xin lỗi. Tuy nhiên, ông Thuận bức xúc, buộc nữ giáo viên phải quỳ, nhưng hiệu trưởng đã can ngăn.
"Ông Thuận nói rằng cô giáo phải quỳ gối 40 phút y như cô đã phạt con ông ấy thì mới cho qua", ông Phạm Hữu Vốn, Trưởng ban đại diện cha mẹ học sinh, người có mặt hôm xảy ra vụ việc khẳng định.
Sau đó, ông Vốn cùng hiệu trưởng có việc rời khỏi phòng. Ông Thuận tiếp tục gây sức ép, nếu cô giáo không thực hiện sẽ nhờ các phụ huynh khác đồng loạt phản đối. Do bị tạo áp lực nên cô giáo đã quỳ, lúc sau vợ chồng ông Thuận mới yêu cầu cô đứng lên.
Trao đổi với VnExpress, ông Võ Hòa Thuận cho biết hiện ông phải xin ý kiến Đảng ủy địa phương mới được phép trả lời cho báo chí.
Nữ giáo viên quỳ xin lỗi phụ huynh được đánh giá giỏi cấp huyện, mới chuyển về trường công tác, vừa làm việc trở lại sau khi nghỉ thai sản. Nhiều giáo viên trường cho biết, những ngày qua cô này vẫn đi dạy bình thường, nhưng vẻ mặt mệt mỏi, ít nói chuyện với mọi người như trước.
Công an huyện Bến Lức cho biết đang chờ kết luận từ đoàn thanh tra huyện, nếu đoàn xét thấy có dấu hiệu hình sự và có văn bản chuyển thì công an huyện mới vào cuộc. Hoàng Na
Cô giáo kể bị buộc quỳ gối mới được 'cho qua chuyện' nếu không cán bộ đảng viên CSVN sẽ trừng trị đích đáng
05/03/2018 18:17 GMT+7
< iframe
g Võ Hòa Thuận, cán cộ Tư Pháp - phụ huynh có con bị phạt trong lớp học, yêu cầu cô quỳ gối thì mới cho qua vụ việc. Sau khi cô giáo quỳ, vợ chồng ông mới nói 'được rồi'!
Trường tiểu học Bình Chánh trong giờ ra chơi chiều 5-3 - Ảnh: SƠN LÂM
Ngày 5-3, tổ xác minh của UBND huyện Bến Lức, Long An đã đến Trường tiểu học Bình Chánh (xã Nhựt Chánh, Bến Lức) để xác minh thêm các tình tiết liên quan đến vụ việc cô giáo quỳ trước phụ huynh học sinh để xin lỗi.
Trước đó, Phòng GD-ĐT huyện Bến Lức cũng đã có báo cáo về vụ việc xảy ra vào ngày 28-2 tại Trường tiểu học Bình Chánh.
"Quỳ thì cho qua"!
Theo đó, do cho rằng cô giáo N. phạt con mình (đang học lớp 4 tại trường) quỳ gối trong giờ học khiến các em này không dám đi học, phụ huynh tên Võ Hòa Thuận đến trường phản ảnh.
Đi cùng còn có vợ ông Thuận, ông chủ tịch hội phụ huynh học sinh Trường tiểu học Bình Chánh và bà hội trưởng hội phụ huynh lớp học con của ông Thuận đang theo học.
Hiệu trưởng của trường Bình Chánh đã mời cô N. và các phụ huynh học sinh vào văn phòng làm việc. Tại đây, cô giáo N. thừa nhận có phạt một số học sinh trong lớp quỳ gối vì các em không ngoan.
Hiệu trưởng và cô giáo N. cũng cho rằng việc phạt các em quỳ là chưa phù hợp, và cùng xin lỗi các phụ huynh có mặt.
Tuy nhiên, ông Thuận không đồng ý và nói "chẳng lẽ xin lỗi xong rồi cho qua?".
Theo tường trình vụ việc từ hiệu trưởng trường và cô giáo N., ông Thuận có lớn tiếng và nói cô N. quỳ thì cho qua. Nhưng hiệu trưởng đã ngăn không cho cô N. quỳ.
Một lúc sau, hiệu trưởng có giờ dự giờ nên rời khỏi văn phòng. Ông chủ tịch hội phụ huynh do có việc bận nên cũng ra khỏi phòng. Còn lại cô giáo N., vợ chồng ông Thuận và bà hội trưởng hội phụ huynh lớp.
Theo lời kể của cô giáo N., ông Thuận tiếp tục nói nếu cô quỳ gối thì mới cho qua, bằng không thì sẽ vận động tất cả các phụ huynh trong lớp phản đối cô giáo. Trước áp lực này, cô giáo đành quỳ để qua chuyện.
Sau khi cô giáo quỳ, những người trong cuộc mới nói "được rồi".
Xem xét xử lý mặt Đảng người bắt giáo viên quỳ
Được biết cô giáo N. là một trong những giáo viên dạy giỏi cấp huyện, mới chuyển về dạy tại Trường tiểu học Bình Chánh chưa lâu và vừa đi làm lại sau thời gian nghỉ thai sản.
Sau khi vụ việc xảy ra, phòng GD-ĐT huyện đã động viên cô N. cố gắng tiếp tục lên lớp.
Trong khi đó, ông Nguyễn Thanh Tiệp - giám đốc Sở GD-ĐT tỉnh Long An, cho biết đã nắm được thông tin vụ việc. Ông cho hay Sở từng có văn bản nhắc nhở các giáo viên không nên sử dụng các hình phạt như đánh đòn... để răn đe học sinh.
"Sau khi vụ việc xảy ra, Sở cũng đã nhắc nhở Phòng giáo dục và hiệu trưởng nhà trường về việc này. Đây là một sự việc đáng tiếc khi để giáo viên phải tự đối mặt với phụ huynh học sinh", ông Tiệp nói.
Trao đổi với Tuổi Trẻ online chiều 5-3, ông Trần Văn Tươi - chủ tịch UBND huyện Bến Lức, cho biết trước tiên huyện giao cho tổ xác minh phía Phòng GD-ĐT làm rõ các hành vi của những người liên quan đến sự việc để biết rõ ai sai phạm, mức độ đến đâu.
Tiếp đó, vì những người trong cuộc, trong đó có ông Thuận, đều là Đảng viên nên Đảng ủy xã Nhựt Chánh sẽ dựa trên hành vi của từng người mà có hình thức xử lý về mặt Đảng.
Được biết ông Thuận là luật sư. Trước đây ông Thuận là cán bộ tư pháp của một xã thuộc huyện Bến Lức và là đảng viên sinh hoạt chi bộ ấp. SƠN LÂM
Cô giáo quỳ xuống thời đại HCM, tôn nghiêm sụp đổ
Khi đôi chân cô giáo Nhung quỳ xuống trong sự quay lưng của hiệu trưởng nhà trường cũng là lúc bức thành trì “Tôn sư trọng đạo” đã bị xô ngã, ít ra là ở Trường Tiểu học Bình Chánh.
Chuyện cô giáo Nhung bị ép buộc hay tự nguyện quỳ gối trước mặt phụ huynh để xin lỗi chắc chắn sẽ có kết luận cuối cùng của cơ quan chức năng. Nhưng, dù tự nguyện hay ép buộc thì không ai được phép khiến nhà giáo phải quỳ để xin lỗi cho hành động xử phạt để răn đe những đứa trẻ vi phạm nội quy. Nếu cho rằng việc xử phạt học sinh là không phù hợp, phụ huynh hoàn toàn có quyền khiếu nại, thậm chí khởi kiện chứ không thể “ăn miếng, trả miếng” để thỏa chứng “ăn vạ” của quý tử nhà mình.
Thế nhưng, chuyện cay đắng này đã diễn ra, và đáng buồn hơn, nó lại diễn ra công khai, ngay tại ngôi trường mà cô đang giảng dạy. Nó diễn ra, bất chấp cô vừa mới đi dạy trở lại sau khi sinh nở. Bất chấp ngay khi chính nhiều phụ huynh cũng thừa nhận nhờ cách dạy dễ hiểu và sự nghiêm khắc của cô mà những “ông trời con” trong lớp này đã học hành tốt hơn. Và mỉa mai thay, nó diễn ra ngay từ chính sự thờ ơ, bỏ mặc của người lãnh đạo cao nhất nhà trường.
Theo tường trình với cơ quan chức năng, sau khi phụ huynh làm dữ và cô Nhung định quỳ thì hiệu trưởng ngăn lại, và sau đó là… “bận đi dự giờ”. Liệu điều này có thể lý giải cho những việc diễn ra sau đó là do “không thấy”, “không biết” nên sẽ không liên quan?
Trong phạm vi nhà trường, hơn ai hết, hiệu trưởng chính là chỗ dựa cho giáo viên, là người chỉ huy để cả hội đồng sư phạm vận hành đúng hướng. Nếu không xử lý được việc phụ huynh phản ứng phương pháp dạy của giáo viên là điểm trừ thì hành động bỏ lại cô Nhung một mình giữa “tâm bão” với lý do “đi dự giờ” chính là sự thờ ơ, bỏ mặc cấp dưới của vị thuyền trưởng con tàu giáo dục tại ngôi trường này, nếu không muốn nói là bỏ chạy!
Có lẽ, lúc đó, chính hiệu trưởng và những người liên quan không nhận ra rằng, việc quỳ hay không đã không còn là việc của cá nhân giáo viên nữa. Bởi khi đôi chân cô giáo Nhung quỳ xuống, cũng là lúc bức thành trì “tôn sư trọng đạo” chính thức bị xô ngã tại ngôi trường này, ngay trên mảnh đất được xem là có truyền thống hiếu học như Long An. Chính là lúc sự tôn nghiêm của nhà giáo đã bị chà đạp không thương tiếc.
Từ xưa đến nay, không nhà giáo nào dạy học trò phải ngả nón chào mình mà chính cha mẹ phải dạy các cháu điều đó. Và một khi cha mẹ sẵn sàng đạp đổ sự tôn nghiêm của nhà giáo cũng chính là lúc chúng ta tự gieo mầm họa cho tương lai của con em mình! TRƯỜNG NHÂN
Văn hoá quỳ thời CS
Hình: Tuoitre.vn
Từ Thức (Danlambao) - Hiện tượng một phụ huynh đảng viên bắt cô giáo quỳ không phải là một tin vặt. Đó là hình ảnh một xã hội băng hoại, một văn hóa suy đồi trầm trọng mà Gramsci gọi là "những hiện tượng quái dị" của một thời đại tranh tối tranh sáng.
Antonio Gramsci: "Cái khủng hoảng nằm trong hiện tượng một thế giới cũ đang chết, một thế giới mới chưa thành hình. Trong cái tranh tối tranh sáng đó, diễn ra những hiện tượng bệnh hoạn dưới đủ mọi hình thức…"(1)
Chế độ Công Sản đang thối rữa, nhưng một chế độ lành mạnh hơn, ít bệnh hoạn hơn chưa thành hình, và trong bối cảnh đó, đủ mọi chuyện bệ rạc, quái dị xảy ra mỗi ngày.
Chuyện cô giáo bị bắt quỳ, và chấp nhận quỳ gối, chỉ là một thí dụ. Nhưng một thí dụ cho thấy cả khuôn mặt của một xã hội lở lói:
1. Cô giáo bắt học sinh quỳ. Đó là một phương pháp giáo dục hoàn toàn lạc hậu, ngày nay chỉ còn áp dụng ở những nước chậm tiến, nếu không nói là man rợ.
Bắt học sinh học thuộc lòng, hành hạ học sinh là chuyện ngày nay không tưởng tượng được ở những xứ văn minh, nơi roi vọt hay bạo hành đối với trẻ em, ở học đường hay trong gia đình, là một hành động bị pháp luật trừng trị. Người ta dạy dỗ bằng lý lẽ, bằng thuyết phục, bằng gương sáng (éducation par exemples), không ai giáo dục bằng sự đe dọa, bạo hành, chà đạp nhân phẩm. Chưa nói tới chuyện nhồi sọ chỉ có ở những xứ độc tài, toàn trị
2. Một phụ huynh, đúng ra một phụ huynh đảng viên, bắt cô giáo quỳ gối chứng tỏ tất cả bậc thang giá trị của xã hội đã hoàn toàn đảo lộn.
Văn hoá cổ truyền VN coi thầy cô như cha mẹ, "nhất tự vi sư, bán tự vi sư". Văn hóa nhân loại coi học đường là một nơi linh thiêng, bất khả xâm phạm, vì là nơi truyền bá kiến thức.
Ở bên Pháp chẳng hạn, dưới sự đe dọa của khủng bố Hồi giáo, người ta đã tranh luận sôi nổi về việc có nên để nhân viên cảnh sát vào sân trường hay không. Một bên là an ninh của học sinh, một bên là nguyên tắc độc lập của học đường. Cuối cùng người ta quyết định, trong một giai đoạn đặc biệt, sinh mạng của học sinh bị đe dọa, cảnh sát có thể tới canh giữ trong sân trường, với điều kiện đó là đề nghị của ban giám đốc nhà trường.
Bắt cô giáo quỳ gối là nhục mạ học đường, giáo dục, giáo chức, đánh tan sự kính trọng với những người có trọng trách truyền bá kiến thức.
Người Cộng Sản, trong quá trình tiêu diệt những giá trị cũ để tạo những "giá trị" mới, đã thành công trong việc phá vỡ tất cả nền tảng đạo lý. Học đường và nơi thờ tự là những "tabous" cuối cùng, đã sụp đổ. Tại noi thờ tự, sư quốc doanh làm tiền, trai gái, nhảy nhót, nhậu nhẹt. Ở trường học, cô giáo quỳ gối.
Chuyện một tên đảng viên quèn, ngang nhiên vào trường học, bắt cô giáo quỳ, sau 30 phút vẫn không cho phép đứng dậy, vì con anh ta đã bị bắt quỳ 40 phút, không phải chỉ là chuyện bạo hành ngang ngược, lỗ mãng của một cá nhân. Nó điển hình cho não trạng của cả một tập đoàn thống trị. Họ nghĩ làm đảng viên là làm chủ dân, có toàn quyền ngồi trên đầu, trên cổ thiên hạ.
Trong nội bộ Đảng, anh cao nhất ngồi trên đầu anh thấp hơn. Anh vừa vừa ngồi trên đầu anh thấp nhất. Và các anh cán bộ, đảng viên quèn hành hạ dân ngu cu đen. Thói quen đội trên, đạp dưới đã trở thành văn hóa.
3. Một tên cán bộ quèn không thể làm chuyện ngang ngược, nếu không có sự đồng lõa, hay thái độ chấp nhận hèn yếu của hiệu trưởng
Một tên cán bộ quèn không dám lộng hành nếu không nghĩ sẽ được che chở.
Điều đó giải thích tại sao có người ngạc nhiên, bất mãn khi thấy mình có thẻ Đảng mà vẫn bị đưa ra toà về tội hiếp dâm con nít. Anh ta ngạc nhiên một cách thành thực
Thẻ Đảng, trong đầu họ, là lá buà cho phép làm bất cứ chuyện gì phạm pháp, bất lương.
Ở những nước văn minh, một đảng viên có lỗi nặng sẽ bị khai trừ trong 24 giờ. Một Đảng CS bị dân chán ghét, bịt mắt làm ngơ, dung túng đảng viên bạo hành, bởi vì, thứ nhất, họ có chung một não trạng, thứ hai, họ cần một bọn lâu la trung thành, để bảo vệ, sống chết cho chế độ.
4. Cô giáo bị bắt quỳ 40 phút, nhẫn nhục quỳ 40 phút. Không uất ức, không nổi giận, không một chút tự trọng. Người dân, nhất là một nhà giáo, không còn một gramme tự trọng, xã hội sẽ đi về đâu?.
Honoré de Balzac nói người ta kính trọng những người biết tự trọng. Biết tự trọng là bài học đạo đức đầu tiên. Bởi vì sự kính trọng người khác bắt đầu bằng sự kính trọng chính mình.
Tinh thần tự trọng giúp cho con người có tư cách. Nhất là trong một xã hội hỗn loạn, luật pháp là giấy vụn, cơ cấu chính quyền biến thành những băng đảng trôm cướp, chỉ còn sự tự trọng là cái thắng để giữ mỗi cá nhân không chìm sâu dưới đáy bùn. Cái tự trọng không còn nữa, dân tộc lao xuống vực. Như một chiến xe không bàn thắng.
5. Những đồng nghiệp của cô giáo không phản kháng thái độ mất dạy, ngang ngược, nói lên cái vô cảm của cả một thế hệ.
Nếu không phản đối, bênh vực một đồng nghiệp, ít nhất cũng phải bênh vực, bảo vệ cho nghề nghiệp của chính mình. Cho sứ mạng của người truyền bá kiến thức. Nhưng không, một sự nhịn, chín sự lành.
Ở trường học, cũng như ở những nơi khác, triết lý "không nghe, không nhìn, không nói" để được yên thân, để được sống vật vờ qua ngày, đã trở thành nhân sinh quan của cả một dân tộc.
Văn hoá quỳ ngự trị. Dân đen quỳ trước cán bộ. Cán bộ quỳ trước tập đoàn lãnh đạo. Tập đoàn lãnh đạo quỳ trước ông chủ Tàu.
Chuyện cô giáo tỉnh lẻ quỳ gối không phải chỉ là một chuyện vặt dưới huyện. Nó là một cơ hội để mỗi người soi gương mình, và từ đó, nhìn thấy mặt mũi của dân tộc. (2)
(1) "La crise consiste justement dans le fait que le vieux monde se meurt et que le nouveau monde tarde à apparaître, et dans ce clair-obscur surgissent les phénomènes morbides les plus variés"
Nhưng tôi đã quỳ xin ông, vì mạng sống của con tôi!
Đặng Huy Văn (Danlambao) - Tại trường Tiểu Học Binh Chánh, huyện Bến Lức, tỉnh Long An, cô giáo Bùi Thị Cẩm Nhung dạy lớp 4 của trường này sáng ngày 28/2/2018 đã bị một phụ huynh, luật sư Võ Hòa Thuận bắt quỳ trước mặt các phụ huynh 40 phút tại văn phòng hiệu phó của nhà trường. Mặc dù cô giáo trước đó đã xin lỗi 4 phụ huynh này và hứa sẽ sửa chữa vì đã có lần bắt các con họ bị phạt quỳ trong lớp do các cháu vi phạm nội quy lớp học. Được biết, ông Võ Hòa Thuận là một người có quyền lực tại địa phương, đảng viên hành nghề luật sư, Chánh văn phòng một Văn Phòng Luật Sư tại huyện Bến Lức, tỉnh Long An. Còn cô giáo Bùi Thị Cẩm Nhung là một giáo viên dạy giỏi của huyện Bến Lức. Cô giáo Cẩm Nhung sau mấy tháng nghỉ đẻ vừa mới đi dạy trở lại được vài tuần, cuộc sống còn rất khó khăn.
Nhưng tôi đã quỳ xin ông, vì mạng sống của con tôi!
(Viết tặng cô giáo Bùi Thị Cẩm Nhung)
Thưa ông phụ huynh, luật sư Võ Hòa Thuận
Tôi biết ông là đảng viên của một đảng cầm quyền
Ông có toàn quyền hạ nhục ai mà ông cho là đúng
Nên giáo viên chúng tôi sợ ông vì cái khoản "đầu tiên?'
Ông có thể khiến hiệu trưởng nhà trường bắt ép tôi nghỉ dạy
Tôi mới sinh con, nếu không lương, biết lấy gì để nuôi con?
Ông là luật sư - đảng viên nên hiệu trưởng trường càng sợ
Nếu hiệu trưởng bảo vệ tôi, thì chức ông ấy sẽ mất, còn?
Chúng tôi cũng chỉ vì những đồng lương chết đói
Mà bốn mươi ba năm qua đã phải sống nhục, sống hèn(*)
Má làm mướn, ba cày thuê, chồng nghèo sao nuôi nổi
Nên tôi không những sợ phụ huynh, mà càng sợ đảng viên!
Nếu tôi không quỳ, chắc gì mai tôi còn được dạy
Để còn có đồng lương mua đường sữa dưỡng con thơ
Chắc con ông biết cô giáo quá nghèo nên phá quấy
Vì con nghĩ tôi sợ ông nên không dám phạt bao giờ?
Nhưng với trách nhiệm được giao, cô giáo là người mẹ
Phạt các con, tôi chỉ nguyện cầu, các con sẽ nên người
Hôm nay ông ép tôi quỳ, tôi đớn đau vì nhục nhã!
Nhưng tôi đã quỳ xin ông, vì mạng sống của con tôi!
Bản chất của những chế độ độc tài, đảng trị vì không có chính nghĩa hay đội lốt chính nghĩa thường phải dựa vào nòng súng và bạo lực để tồn tại. Điều này chứng tỏ cho thấy csVN luôn ở trong tâm lý lo sợ, bất an, nhìn đâu cũng thấy thế lực thù địch, một chế độ mắc bệnh tự kỷ, tâm thần hoang tưởng. Dưới mắt người dân chế độ này đang hấp hối.
Nhận diện kẻ thù
Cuộc biểu tình của người dân cả nước hôm ngày 8/5/2016, để chống lại những kẻ vô lương tâm xả thải độc hại ra môi trường biển, và yêu cầu nhà cầm quyền phải làm rõ trắng đen những hành động sai trái của họ, tiếp tay cho kẻ thù hãm hại cả một dân tộc. Nhưng khốn nạn thay, nhà cầm quyền thay vì nhận rõ hậu quả nghiêm trọng do mình gây ra với đồng loại, thay vì phải nhanh chóng tìm cách khắc phục hậu quả, thì với bản chất lưu manh, đã ra lệnh cho lực lượng công an côn đồ “còn đảng còn tiền, hết tiền thì đảng chết…” thẳng tay đàn áp dân lành tham gia biểu tình bảo vệ môi trường.
Quan chức cộng sản chỉ là một thiểu số, nhưng nhờ họng súng ngoại bang và nhà tù, đang làm giầu nhờ tham nhũng, bóc lột nhân dân tận xương tủy và kéo cả dân tộc vào sự tụt hậu và nô lệ cho ngoại bang. Việt cộng càng giầu sang càng sợ chết, càng sợ bị lật đổ, vì họ biết họ là thiểu số đi theo chủ nghĩa cộng sản, mà loài người đã quẳng vào sọt rác, bị thế giới khinh bỉ. Chính vì vậy Việt cộng phải dùng tiền thuế của dân để nuôi dưỡng hàng triệu an ninh, mật vụ, công an, dân phòng các loại, mong bảo vệ chế độ cầm quyền bằng mọi giá.
Họ bỏ mặc quốc kế dân sinh, đạp đổ truyền thống đạo lý, văn hóa của dân tộc để đến nỗi suy vong lụn bại. Chưa yên tâm để dừng lại ở đó, Việt cộng còn mượn tay Trung cộng để giết hại và hủy diệt nòi giống dân Việt bằng những hành động tinh vi, độc ác, để mong xóa tên Việt Nam trên bản đồ thế giới. Không chỉ đòi tự do, dân chủ, nhân quyền là bị liệt vào thành phần “phản động”, mà ngay cả người dân biểu tình chống ô nhiễm môi trường, đòi biển sạch – chính quyền minh bạch, cũng bị xếp vào “thế lực thù địch”. Khi Việt cộng công khai coi người dân là kẻ thù, thì đương nhiên dân tộc Việt Nam chính thức tuyên bố csVN là kẻ thù của mình và sẽ hành động để thay đổi chế độ này nhằm cứu lấy tương lai thế hệ con cháu mình.
Người Việt Nam đang chung tay hành động
Chưa lúc nào mà lòng dân căm hận csVN như lúc này. Lãnh đạo csVN đã làm tan hoang, lụn bại đất nước này, họ kéo bè kết cánh tham ô, tham nhũng, gây ra cảnh nợ nần cho dân chúng, đánh cắp tài nguyên quốc gia, ăn cướp tài sản nhân dân. Bóc lột sức lao động của công nhân, gây ra sưu cao thuế nặng cho giới doanh nhân để chiếm đoạt tiền bạc của họ. Ap dụng chính sách ngu dân để dễ cai trị, tạo ra một nhóm giới trí thức hèn thần phục chế độ để mong hưởng bổng lộc, mà quên đi trách nhiệm với dân với nước, thờ ơ vô cảm với vận mệnh quốc gia…
Nhưng từ cuộc biểu tình vì môi trường ngày 1 và nhất là ngày 8 tháng 5 vừa qua, mà bị đàn áp khốc liệt, máu người dân đã đổ cách phi lý, đã tạo nên một làn sóng phẫn nộ cao độ. Trên các trang mạng xã hội tràn ngập hình ảnh cảnh mật vụ, công an-côn đồ đàn áp người biểu tình tay không, ngay cả phụ nữ, người mang thai và trẻ em cũng không tha. Nạn nhân của các vụ bạo hành do công an đang tập hợp các chứng cớ, hình ảnh, thương tích để nộp cho Cao Ủy Nhân Quyền có trụ sở ở Bangkok – Thailand, để Liên Hiệp Quốc đòi buộc csVN trả lời rõ ràng.
Cùng lúc đó là sự vào cuộc của các luật sư trong nước để kiện các tổ chức, cá nhân đàn áp thô bạo người dân như: dân phòng, an ninh, công an – côn đồ, thanh niên xung phong, quân nhân giả dạng ..v.v… Người Việt hải ngoại cũng đang chung tay tiếp sức với người dân quốc nội để tố cáo csVN trước cộng đồng quốc tế, gửi thỉnh nguyện thư cho các chính phủ các nước sở tại, đòi công lý cho những nạn nhân đi biểu tình vì môi trường mà bị đánh đập dã man. Tiếp đến yêu cầu chính phủ các nước nhất là Hoa Kỳ cấm cửa các quan chức csVN vào Mỹ như: bộ trưởng công an, bộ trưởng quốc phòng, Đinh La Thăng ở Sài-gòn, Hoàng Trung Hải ở Hà Nội.
Người Việt ở Hoa Kỳ nên khuyến cáo các thành phố, tiểu bang đang kết nghĩa với Hà Nội và Thành Hồ cần xem xét lại quyết định của họ, cắt đứt giao lưu với một chế độ vi phạm nhân quyền như vậy. Gây thiệt hại kinh tế cho chế độ csVN hiện nay cũng cần được đẩy mạnh, khi thông báo cho người dân các nước sở tại biết tác hại lâu dài trong các sản phẩm thủy hải sản có nguồn gốc từ Việt Nam thời điểm từ đầu tháng 4 năm 2016, tương tự như Châu Âu đã trả lại Việt Nam hàng ngàn tấn hải sản chứa độc tố cấm.
Các giới chung tay, cả nước đồng lòng
CSVN lầm tưởng rằng ngăn chặn những nhà đấu tranh dân chủ nổi cộm là sẽ dập tắt được biểu tình. Nhưng họ quên rằng đây là cuộc biểu tình đòi quyền sống trong lành và an toàn cho toàn dân, nên việc ngăn chặn những nhà đấu tranh dân chủ quốc nội sẽ chẳng có tác dụng gì. Bởi “thời thế tạo anh hùng”, hai cuộc biểu tình vừa qua đã xuất hiện những gương mặt trẻ và rất mới, họ xuống đường biểu tình vì lương tâm và trách nhiệm với vận mệnh của dân tộc. Đây là những tấm gương cho giới trẻ và nhất là học sinh- sinh viên mạnh dạn tham gia xuống đường biểu tình trong những lần tiếp theo, đòi csVN phải minh bạch những hành động khuất tất hủy hoại môi trường của họ.
Vận nước đã điểm. Toàn dân đứng thẳng làm người để buộc csVN phải quỳ gối.
Lý Trần Công / VIETSTAR MEDIA
Bắc và Nam cộng đều nắm thóp nhau
Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Tại sao Bắc cộng và Nam cộng chưa choảng nhau một trận chí tử? Câu trả lời này có thể nói là nằm gọn lỏn trong đề tài ở trên.
Thật ra phe Nam cộng đã thất thế từ sau ngày 30/04/1975 cái ngày mà CSVN cho là đã thống nhất đất nước, sau đó lá cờ của mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam (MTDTGPMN) đã bị phe Bắc cộng đem bó gói cho cha già khai sinh ra chúng, chỉ còn mỗi cái tên VN dân chủ cộng hòa. Cả cái đồng tiền MTDTGPMN cũng trở thành hàng mã đem đốt cho cha già của chúng hiện đang đoàn tụ với Mac, Lê, Mao, nơi địa ngục sâu thẳm vì tội diệt chủng.
Phe Nam cộng thất thế từ khi Nguyễn Văn Linh chết, tới đời Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt phe Nam cộng cũng bị phe Bắc cộng đầu độc cho chết, sau Phan Văn Khải thì Nguyễn Tấn Dũng thay thế nắm chức vụ Thủ Tướng 2 nhiệm kỳ, thời NTD làm thủ tướng thì phe Nam cộng như diều gặp gió, từ NTD đến đám bộ hạ tay chân đều ra sức vơ vét như những túi tham không đáy, nắm đầu các ngân hàng và kinh tế, những gì có thể hái ra tiền như các ngân hàng, công ty dầu khí, nói chung cái gì kiêm bộn tiền thì có mặt phe Nam cộng, chính điều này làm cho phe Bắc cộng ngứa mắt thèm thuồng, tìm đủ mọi cách để hạ bệ phe Nam cộng.
Đứng đầu phe Bắc cộng là TBT Nguyễn Phú Trọng người đã từng ngậm ngùi rớt nước mắt vì không kỷ luật được một đồng chí X trong đại hội đảng trước đây, giờ đã có cơ hội trong tay khi NTD không ra ứng cử trong kỳ đại hội trung ương đảng bộ lần thứ 12. Một cơ hội vàng để NPT từ từ tính sổ tay chân thân tín của NTD như Trầm Bê, Vũ Huy Hoàng, Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng và còn nhiều râu ria khác của NTD sẽ bị quăng vào lò của NPT để giải tỏa nỗi bực bội và trả mối thù cá nhân của NPT, số phận cây củi bự nhất chưa biết tới đây sẽ ra sao nhưng bùa hộ mạng của người đứng đầu phe Nam cộng có lẽ nắm quá rõ ông Hồ là ai? Xuất thân từ đâu, Nguyễn Phú Trọng là ai? Trước khi làm TBT Nguyễn Phú Trọng làm Bí Thư Hà Nội tham nhũng đất đai ra sao? Phạm những sai lầm gì? Tại sao từ thời NPT lên làm TBT thì Tàu Cộng lại lộng hành qua lại VN đông như kiến, mở rộng cửa đón Tàu Cộng vào trong nước không cần phải thủ tục giấy tờ gì, tại sao hàng hóa độc hại của Tàu Cộng không cần phải thuế má gì, không cần kiểm nghiệm cứ thế tràn ngập cả thị trường VN?
Ngược lại phe Bắc cộng đã nắm tẩy toàn bộ những vụ tham nhũng lớn nhỏ của phe Nam cộng trong lòng bàn tay vì thế nên 2 bên còn đang gườm nhau chưa triệt hạ tận gốc được phe bên kia vì sợ những bí mật trong nội bộ đảng sẽ bị đối phương phanh phui từ A-Z để thế giới và toàn dân VN chiêm ngưỡng bộ mặt thật của đảng quang vinh đến cỡ nào.
Cho đến giờ phút này NPT nhờ oai hùm Tàu Cộng đứng sau lưng mà huênh hoang đốt lò và tự thay đổi lần hồi các đồng chí của phe Nam cộng với lý do người Bắc mới có lý luận. Còn phe Nam cộng có lẽ đang co cụm lại tìm cách chống đỡ với những tình huống bất ngờ có thể sảy ra trước khi bị quăng vào lò.
Nội bộ trong đảng CSVN rối beng, tình hình chính trị lộn tùng phèo năm phe bảy cánh. Cả tuần nay Nguyễn Phú Trọng vắng mặt không xuất hiện trên chính trường làm cho tình hình càng thêm căng thẳng. Mong rằng thời cơ đang đến với đất Mẹ VN, luồng khí độc sẽ dần dần bay xa thay vào đó là luồng gió mát đầy sinh khí cho người dân VN đã bị nghẹt thở gần một thế kỷ nay.
John G. Hubbell, Reader's Digest * VNCH-Ngọc Trương (Danlambao) trích dịch - Lời của người dịch: Bài của John G. Hubbell, đăng trên tạp chí Reader's Digest tháng 11/1968. Tuy tài liệu cũ, chúng tôi muốn bạn trẻ sinh ra, lớn lên sau chiến tranh Việt Nam được biết, nhất là trong nước bị cấm. Bản gốc khá dài, có nhiều chi tiết mất thời gian tính, chúng tôi chỉ trích dịch, nhưng cố gắng giữ nguyên điểm chánh. Cũng xin báo trước, trong bài có nhiều chi tiết tượng hình làm bạn đọc sợ. Xin cẩn thận.
*
Viên xã trưởng và bà vợ bấn loạn lên. Đứa bé bảy tuổi, một trong những đứa con của họ, mất tích đã bốn ngày. Hai vợ chồng kinh hoàng cho Trung tướng Lewis W. Walt (xem chú thích) biết, họ tin rằng thằng bé bị VC bắt.
Đột nhiên, thằng bé phóng ra khỏi rừng, chạy qua bờ ruộng tiến về làng. Nó khóc. Bà mẹ chạy đến và ôm trọn thằng nhỏ trong vòng tay. Hai bàn tay nó bị chặt đứt ngang, trên cổ đeo tấm bảng gửi cho người cha: nếu ông hay bất cứ người nào trong làng dám đi bỏ phiếu trong cuộc bầu cử sắp tới, thằng bé sẽ bị trừng phạt nặng hơn nữa.
Tương tự, VC cảnh cáo dân của ấp khác gần Đà Nẵng. Mọi người bị bắt quy tụ trước nhà ông trưởng ấp, bà vợ đang mang thai và bốn đứa con phải chứng kiến viên trưởng ấp bị cắt lưỡi. Sau đó, cơ quan sinh dục của ông bị cắt bỏ và khâu trong miệng đẫm máu của ông. Khi ông chết rồi, VC quay sang bà vợ, cắt toang dạ con ra. Rồi tới đứa con trai chín tuổi: chúng dùng tre nhọn đâm xuyên từ tai này qua tai kia. Hai đứa con khác của ông trưởng ấp cũng bị giết tương tự như vậy. VC tha chết đứa bé gái năm tuổi - không hành hạ thể xác, chúng mặc cho con nhỏ khóc, tay vẫn níu chặt lấy xác người mẹ.
Tướng Walt cho biết khi ông tới trụ sở quận sau ngày VC và quân Bắc Việt xâm nhập. Những người lính miền Nam còn sống sau trận đánh, bị VC trói chặt và bắn vào miệng hoặc phía sau đầu. Sau đó, vợ con của họ, gồm cả một số trẻ em hai, ba tuổi, bị đưa ra ngoài phố, lột hết quần áo, tra tấn và bị hành quyết: cắt cổ; bị bắn, chặt đầu, hay bị móc ruột. Xác người bị cắt xẻo phơi trên hàng rào, có tấm bảng cảnh cáo mọi người nếu họ tiếp tục yểm trợ chính quyền Sài Gòn và lực lượng đồng minh, số phận họ sẽ giống như vậy.
Kỷ luật máu:
Hơn một năm trước 1954, Hồ phát động một chiến dịch dã man sát hại chính dân của mình. Hầu như mọi làng Bắc Việt, các đội tay sai tập hợp dân chúng chứng kiến "lời thú tội" của chủ đất. Tiếp theo, các giới kinh doanh, trí thức, thầy giáo dạy học, các nhà lãnh đạo dân sự- tiềm năng của giới đối lập trong tương lai - cũng được quy tụ lại và bắt "thú tội" với "sai phạm tư tưởng", tiếp theo đấu tố, buộc tội rồi xử tử hình. Nhiều người bị bắn, chặt đầu, bị đánh đến chết; một số bị trói chặt, ném xuống huyệt chôn sống. Hồ khủng bố dân chúng theo định kỳ. Từ 50.000 đến 100.000 người chết trong các cuộc tắm máu - với nỗ lực tính toán lạnh lùng cho đảng và quần chúng có kỷ luật. Rất ít người không bị khủng bố, dường như Hồ bị cám dỗ bởi chính cơn thịnh nộ của hắn. Tuy nhiên, trong suốt những năm 1950, Hồ phải dập tắt một số cuộc nổi dậy đáng kể ở miền Bắc Việt Nam, đặc biệt là vụ xảy ra vào đầu tháng 11 năm 1956 tại tỉnh Nghệ An (Quỳnh Lưu), trong đó có Nam Đàn, quê của Hồ.
Nhiều vùng bị thuế nặng, dân chúng liên kết nhau và chống lại giá thuế của Hồ đưa ra. Hắn sai quân đội đến thu thuế, rồi sau đó phái một sư đoàn tới bắn giết. Khoảng 6.000 người dân không võ trang bị giết. Những người sống sót bị đày đi khắp nơi, một số trốn thoát vô miền Nam. Vụ tàn sát không được thế giới chú ý vì đang lưu tâm đến chuyện Liên bang Sô viết cưỡng chiếm Hungary.
Đấu tố CCRD
Một nhóm du kích VC bị bắt cho biết nhóm chúng 8 người, tiến vào một ngôi làng được chọn là mục tiêu:"Việc đầu tiên: bắt và giết tại chỗ bốn người theo lịnh của huyện ủy. Một người từng chiến đấu chống Pháp, giờ ủng hộ chính quyền miền Nam. Người thứ hai thân với quân đội chính phủ. Hai người kia bị chặt đầu, họ là chủ đất trong làng"
Diệt chủng:
Theo cách đó, bão tố khủng bố phá vỡ miền Nam Việt Nam. Năm 1960, khoảng 1.500 thường dân bị giết, 700 bị bắt cóc. Đầu năm 1965, Đài Phát thanh Hà Nội và Đài MTGPMN khoe khoang VC phá huỷ 7.599 ấp của Nam Việt Nam. Cuối năm 1967, 15.138 dân miền Nam bị giết, 45.929 người bị bắt cóc. Rất ít người bị bắt cóc sống sót trở về.
Hồ tấn công vào tầng lớp lãnh đạo miền Nam thực là hình thức diệt chủng - và thành công quá mức. Vì vậy, nếu Nam Việt Nam sống còn trong tự do, đất nước này mất cả thế hệ để thay thế những mất mát tầng lớp thiết yếu trong xã hội. Tuy nhiên, hoạch định khủng bố có nhiều mục tiêu khác, CS hy vọng buộc chính phủ phản ứng bằng cách chống khủng bố hay đàn áp, sẽ làm dân ghét chính phủ và nâng cao hận thù. VC cũng mong đợi thành công về mặt tuyên truyền rộng lớn khi cá nhân người lính Nam Việt Nam nặng tay với cs, khi chính gia đình những người lính này là nạn nhân của cộng sản.
Bác sĩ A. W. Wylie, người Úc, phục vụ một bệnh viện ở châu thổ sông Cửu long, cho biết một ấp hoặc làng dù không hợp tác với chính quyền Sài Gòn, hoặc lực lượng đồng minh; chỉ cần trung lập thôi, đủ để bị tàn sát, cs không chấp nhận trung lập. Ông trích dẫn một số trường hợp đã chứng kiến:
- Khi VC hành hạ xong người phụ nữ mang thai, cả hai chân cô đều lủng lẳng chỉ dính bằng sợi thịt, nhưng phải cưa hai chân. Người chồng, trưởng ấp, bị siết cổ trước mắt cô, đứa con ba tuổi bị bắn chết. Bốn giờ sau khi chân bị cưa, cô bị hư thai đứa con trong bụng. Có lẽ điều tệ nhất là cô còn sống ngày hôm đó.
- Cảnh sát viên trong làng bị bắt đứng yên khi tay súng VC bắn bay đi lỗ mũi, đạn xuyên qua xương gò má gần mắt, hai mắt chỉ còn là mảnh thịt đẫm máu. Anh chết vì xuất huyết không cầm được.
- Cô giáo 20 tuổi, quỳ trong góc, cố tự bảo vệ mình với hai tay ôm đầu, cô bị chém bằng mã tấu. Phía sau đầu bị chém sâu đến mức óc lộ ra. Cô ấy chết vì lòi óc và mất máu.
Hoạt động của súng phun lửa:
Ngày 5 tháng 12, 1967, CS bị phỉ báng về hành động tàn bạo trọng nhất lịch sử ở Dak Son, một làng ở cao nguyên trung phần, dân cư khoảng 2.000 người. Người Thượng - một bộ lạc miền núi, độc lập nhưng hiền lành. Họ bỏ ngôi làng cũ trong vùng VC kiểm soát, không trở về theo lịnh của VC, cũng không cung cấp nam thanh niên tòng quân cho VC.
Dak Son, Darlak, Vietnam.
Hai tiểu đoàn VC tấn công giờ sớm nhất trong khi làng đang ngủ.
Chúng nhanh chóng giết người gác, tràn vô làng dùng đuốc đốt hết mọi nhà. Một số gia đình tỉnh dậy khi súng phun lửa thổi vào nhà, họ xông ra trốn vào rừng. Một số đàn ông ở lại chiến đấu, để vợ con kịp trốn vào mương tránh pháo kích, dưới sàn nhà. Khi mọi nhà bốc cháy, VC phun lửa vào cửa hầm tạo ra ngọn lửa dài, địa ngục trong lửa, muốn chắc chắn không ai sống sót, chúng ném lựu đạn vào hầm. Khi trời rạng sáng rút về hướng biên giới Campuchia.
Sáng đến, một cảnh kinh sợ hãi hùng. Ngôi làng bây giờ là đống tro còn âm ỉ, xác người vương vãi khắp nơi trên nền xanh cây cỏ. Đếm được xác 252 người, phần lớn bà mẹ và trẻ em, cháy phồng, hay cháy tận tới xương. Người sống sót, đa số bị phỏng nặng, đi lang thang vô vọng, hoặc ngồi cạnh xác người thân và khóc. Khoảng 500 người mất tích; sau đó tìm thấy xác trong rừng, bị chết vì bỏng và các thương tích khác; nhiều người biệt tích.
Cuộc tàn sát ở Đắk Son là lời cảnh cáo nhằm vào các khu định cư của người Thượng, VC muốn họ phải hợp tác. Nhiều bộ lạc bây giờ đến chiến đấu cạnh quân đội đồng minh.
Hồ bực bội bởi hệ thống giáo dục miền Nam phát triển nhanh chóng: từ năm 1954 đến năm 1959, số trường tăng gấp ba lần và số học sinh tăng 4 lần. Có học vấn, đặc biệt là những người được giáo dục theo lý tưởng dân chủ, không hợp với cs. Do đó, hệ thống trường học là một trong những mục tiêu đầu tiên Hồ ra lịnh tấn công. Tổ chức Giáo dục Thế giới (World Confederation of Organizations of the Teaching Profession) nhanh chóng gửi một ủy ban, do Shri S. Natarajan người Ấn Độ dẫn đầu cuộc điều tra.
Những phát giác của ủy ban về việc xảy ra ở tỉnh An Xuyên. Trong năm học 1954-55, có 3.096 trẻ em trong 32 trường của tỉnh; cuối năm học 1960-61, có 27.953 học sinh đi học ở 189 trường. Sau đó, cs vào, chúng cấm phụ huynh đưa con em đến trường.
Các giáo viên bị cảnh cáo không dạy giáo dục công dân, ngừng giảng dạy trẻ em tôn vinh quốc gia, quốc kỳ và Tổng thống. Không tuân theo, nhiều giáo viên bị bắn, chặt đầu hoặc bị cắt cổ, lý do hành quyết ghi trên tấm bảng đóng đinh vào xác của họ.
Ủy ban Natarajan báo cáo việc VC chặt đứt một ngón tay của học sinh 6 tuổi, rồi hăm dọa sẽ chặt hết ngón tay các em khác nếu còn tiếp tục đi học nữa. Trường đóng cửa.
Trong một năm ở tỉnh An Xuyên, cs đóng cửa 150 trường học, giết hay bắt cóc hơn năm tá thầy cô giáo, 20.000 học sinh nghĩ học. Đến cuối năm học 1961-62, có 636 trường học miền Nam bị đóng cửa, số học sinh giảm gần 80.000.
Nhưng nên giáo dục Nam Việt Nam trở dậy mạnh mẽ. Các trường học bị phá hoại được xây dựng lại. Nhiều giáo viên di chuyển mỗi đêm, ngủ ở nhà của một học sinh để cs không tìm thấy họ, hoặc qua lại các thành phố lân cận để không bị bắt.
Với quyết tâm đánh bại ý định của Hồ: 1954, có khoảng 400.000 học sinh cả hai miền Nam và Bắc Việt Nam. Nay (1968) chỉ Nam Việt Nam thôi đã có hai triệu học sinh đến trường. Khoảng 35.000 hiện đang theo học tại 5 trường đại học miền Nam, gấp bốn lần so với năm 1962. Trong khi có hơn 42.000 học sinh tham gia các trường ban đêm.
Công lý:
Sau thảm họa Tết tại Huế đầu năm 1968, 19 ngôi mộ tập thể chứa hơn 1.000 xác, phần lớn là thường dân: đàn ông, đàn bà, em gái nhỏ, học sinh, linh mục, nữ tu, bác sĩ (trong đó có ba người Đức giảng dạy tại Đại học Y khoa Huế). Khoảng một nữa bị chôn sống, nhiều người bị quấn dây thép gai, đất cát hay giẻ nhồi vào miệng, cổ họng, mắt họ mở trừng. VC đến Huế với một danh sách dài phải giết hết những người làm việc cho chính phủ miền Nam, Hoa Kỳ, hay có người thân trong lãnh vực này. Nhưng khi tình hình quân sự trở nên tuyệt vọng, VC chộp lấy bất cứ ai ngay trên đường, hay lôi ra khỏi nhà, tất cả bị đưa ra bãi đất trống, kết tội "phản động", "chống cách mạng" và giết sạch.
"Cuộc tấn công Tết Mậu Thân thể hiện sự thay đổi chiến thuật quyết liệt ", tướng Walt nói. "Mục đích tấn công nhằm chiếm đoạt miền Nam Việt Nam. Hồ biết đang mất dân. Nhưng quân đội của Hồ lại không biết; họ được dạy dỗ rằng không cần kế hoạch rút lui, vì người dân sẽ nổi dậy cùng chiến đấu chống Mỹ. Chuyện xảy ra ngược lại. Nhiều người đã chiến đấu chống VC như mãnh hổ"
Tết Mậu Thân bộc phát do sự thất vọng của Hồ đối với công tác khủng bố bị thất bại.
Sự tàn bạo của cs ở Việt Nam viết đầy nhiều bộ sách dài, tình hình sẽ thảm hại hơn nữa khi miền Nam rơi vào tay cs, sẽ có nhiều tra tấn, thảm sát. Cs phải được đẩy ra khỏi Nam Việt Nam, và nếu được ra khỏi toàn cõi Việt Nam.
Chú thích:
Trung tướng Lewis W. Walt, tư lịnh Sư đoàn 3 TQLC đóng quanh vùng Đà Nẵng 1965- 1969.
Cộng sản Việt Nam qua văn thơ phản kháng và châm biếm
Sau38nămcai trịbằng độctàivàthốinát,đảngCộngSảnViệtNamđãbiếnđấtnướcthành một mảnh đất tang thương, mộtxã hội bănghoại. Ngoàinhững phản kháng tích cực,ngườidân còn dùng những câu vè, câu ca dao, câu thơđể mô tả nỗi thống khổ,biểu lộ sự oán hờn và khinh bỉ đối với chế độ. Tronglịch sử, chưa baogiờ cóloại văn chươngbình dân châmbiếm,nhục mạchế độ cầm quyền một cáchnặng nềnhư dướithờiCộngSản Việt Nam.Để trình bày phầnnàodiệnmạo củaxãhội VN vàphảnứngcủangườidân,chúngtôisaolụcmộtsốcâuvè,câucadao,câuthơđãvàđanglưu hànhtrongdângianvớinhữngchúthíchcầnthiết,sắpxếptheomẫutựcủatiểuđề,vàtheodòng diễn tiến của các biến cố để độc giảcùng chia sẻnỗi đau của dân tộc và niềm hi vọngsớmthoát khỏi áchthốngtrịcủabạoquyền CS.Bởilẽlốivănchươngtruyền khẩunầyđadạngvàcónhiềudịbản, độc giả có thể tìm thấy nhữngvăn bảnkhác, nhiềukhi có ý nghĩa vàthú vị hơn.
Sau30thángtư,cáccánngốlầnlượt từhầmhốchuira,từmiềnBắc trànvàoSaigonđểchiếmđóng nhà cửa củangười dân,ápdụng ngaychínhsáchvơvéttàisảncủamiềnNam.Họngơngác trước nhữngtiếnbộkỹthuậtchưatừngthấymàtừbaonămhọsốngtronggọngkềmcủatuyêntruyền láo khoétlàmiềnNamnghèođóilạchậu.Họchưatừngthấycáithángmáy,nuôi heotrêncaoốc,ngồi chồmhổm trên xehơi như người Mường người Mán vào thành phố..
3.
Tiến về Sài Gòn quanchiếm nhà mặt tiền
Tiến về Sài Gòn quanchiếm nhà thật to
Tiến về Sài Gòn,giải phóng đời quan
4.
Thiệu-Kỳ hai đứa đi đâu
Mà dinh Độc Lập âu sầu thếkia
Thiệu Kỳ đã tếch từkhuya
Để cho nón cối nóvào ở thay
Dép râu trong đóphơi đầy
Ngoài nầy sáchquý ta bày bán “son”
Quê hương tím ngắt hoàng hôn
Bữa lưng bữa vực thêmcồn lòng ta
GiấcmơcủangườicánbộmiềnBắckhivàoNamsau1975làđemđượcvềBắc babảovậtlàchiếc xe đạp, cái đồnghồ và cáiradio(đạp, đồng,đài: 3Đ).
5.
Cái đạp cái đồng cái đài
Có ba cái ấy đờita huy hoàng
Đã thế lại còn vinh quang
Lại còn theo gót conđường Bác đi.
Cũngtrongthờikỳnầy,mộtsố thânnhâncủangườimiềnBắcvàoNamtìmgặpbàconđãdicưvào Namhồi1954.đồngthời xinhànghóađemvềBắcnêndângiancócâuVàoNamnhìnhọ,vềBắc nhậnhàng.Nhưngsauđó,CSdởtròlưumanhcướpđoạttàisảncủadân miềnNamquacácchiến dịch đổi tiền,đánh tưsảnđểtảivềmiềnBắc đasốtài sảncủamiềnNamnêndânMiềnNamgọi bọn CS làdân4V(VàoVơVétVề).BàihátTìnhBắcduyênNam(Khúchátântình)củaXuân Tiên đãcải biênthànhbàihát“VàoVơVétVề”cóthểnghetrênYoutuberấtdídỏm.Đếnthờikỳđổimớisau 1990,cánbộtrởnêngiàu cóhơnnhờ tham nhũngthìlúc nầyhọđãcởilớp quayra mơcó3VL (vàng lá,vi-la,vợlẽ).Trongkhi dânmiềnBắc(VNDCCH)muốncó3VL thìdân miềnNam(VNCH)cónhãn hiệulàdân4Đ:đói,đi(mongđivượtbiên),đồ(mongnhậnhànghóatừngoạiquốcgởivề),đợi(đợi đi theo chươngtrình HO)
6.
Đường phố Saigon-Chợ Lớn bị đổithànhnhững tên mới xa lạ, kỳ quặc, bịnhân dân châmbiếm
Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý
Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do
Cách Mạng Tháng Támchiếm Lăng Ông
Lý Tự TrọngtiếmvuaGia Long
7.
Đường Sàigòn vừa dài vừa đẹp
Gái Saigòn cũng đẹp như tiên
Cho nên cộng sản đổitên
Để muôn năm bác được ghiềngái tơ
Chị em chỉ mặt bác Hồ
Về ngay quê Nghệ cái đồ không cơm
Trả lại tên cũ đã chôm
Bỏ ngay tên mới lôm côm giả cầy
Chí Minhnayđãđến ngày
Ly tinh lốt cáo hiện ngayđuôi chồn
Dưới mắtCộng Sản, miền Nam là vùng đất của trụy lạc,cần trừng trị cải huấn.
8.
Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
Các anh từ Bắc vào Nam
Các anh đến
Nhìn Saigon như thủ đô của rác
Của xì ke ma túycao bồi, của tình dục ăn chơi
Các anh bảo con traiSaigon không lưu manh cũng línhngụy
CS bắt dân cắt tócngắn, sửa quấn áo “lai căng”(ống loe) và ngay như Trần Bạch Đằng là ngườigốc miền Nam cũngcấm dân ca vọngcổ. Những câuca dao châm biếm CS đầutiên xuất hiện:
thống nhất cả đấtnước.Chẳng bao lâu, ngườixâm chiếm đổi lốt:
10.
Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đếntái xanh
Khi có ai nói bâygiờ trở về Bắc...
Các anh đang ngồi giữaSaigon nhịp chân,
đã bờm xờm râutóc, cũngquần jean xắn gấu
Cũng phanh ngực áo, cũng xỏ dép sa bô
Các anh cũng chạybấn người đi lùng kiếm tủ lạnh, tivi, cassette,radio...
Rượu bia và gái...
(Tạ lỗiTrường Sơn/ĐỗTrung Quân)
Cảitạo
MộttuầnsaungàychiếmSaigon,ỦyBanQuânQuảnSaigon (gồmchủtịchlàTướngTrầnvănTràvà cácphóchủtịchlàVõvănKiệt,MaichíThọ,tướngHoàngCầm,tướngTrầnvănDanhvàCao Đăng Chiếm)ralịnhchocácquânnhâncôngchứccủa“ngụyquyền”phải trìnhdiệnhọctậpcảitạo.Một trang sử bi đát củamiền Nam bắt đầu.
Phân loại tù cải tạo:
11.
Nhất phi, nhì pháo, tambáo, tứ an
(phi công, pháobinh, tình báo, cảnh sát)
Con Tôm, Con Tépđi đầu
An ninh tìnhbáo theo sauđấp mồ
Línhthủy Đánh bộ Nhảydù
Có tha tội chết cũng tù chung thân
(Con Tôm Con Tép:CTCT:chiến tranh chánhtrị, kểcả các ChaThầy tuyên úy)
Trại cải tạo khắpnơi
12.
Nước ta không cónhà tù
Chỉ toàn trường học tít mù rừng sâu
Học cho trắng xóa mái đầu
Thân làm phânbón tướimàu cỏ hoa
Học cho tan nát cửanhà
Biến thành dã thú thìra khỏi trường
13.
Một phân vàng mất trăm ngàn
Chắt chiu gom góp nuôichàng biệt giam
Quản giáo nóthật tham lam
Thăm nuôi nó bắt đưa vàng mới cho
Nữ công chức,quân nhân cũng bị đi tù
14.
Ở tù lâu quá đithôi
L** em teo tóphết rồi Đảngơi!
Nếu may mắn khôngchết trong cáctraị tù, trong rừng sâunúi thẩm, thì sau khi ra tù:
“Như có Bác Hồ trong ngày vui đạithắng”, trẻ consửa lại là:
18.
Em thấy Bác Hồtrong nhà thương Chợ Quán
Vừabước rathì xe cán bể đầu
hay là:
Như có Bác Hồtrong cầu tiêu đậy nắp
Vừa ló ra mà sao thấy thúirình
19
Cô giáo thầy giáo bắt học sinhphảihọchát bài:
Đêm qua em mơgặp Bác Hồ,
Râu Bác dài, tócBác bạc phơ
Em âu yếm hôn lên máBác
Em vui sướnglà em múa hát
Bọn trẻ con cải biên lại là:
Đêm qua em mơthấy Bác Hồ
Chân Bác dài, Bác đạpxích lô
Em thấy Bác, emkêu xe khác
Bác chửi thề “Mút chỉ nghe con!”
Bác Hồ ấu dâm
20.
Bác Hồ với lạibác Tôn(Tôn Đức Thắng)
Hai bác đều thích ôm hôn nhi đồng
Hai bác má đỏ hồng hồng
Các cháu nhi đồng mặt mủi tái xanh
Giữa hai cái mặtchànhbành
Chiếc khăn quàng đỏ bay quanh cổ cò
(Khi Hồ chií Minh mất (1969), Tôn Đức Thắngthay thế chứcChủ Tịch nước chođến khi chết năm
1980)
21.
Bác Hồ cùng với Bác Tôn
Cả hai Bác ấy thích hôn nhi đồng
Bác Tôn ham nóilòng vòng
Bác Hồ làm hết cả trong lẫn ngoài
Bác Tôn thấy vậythở dài
“Những chuyện dâm dục Bác tài hơn tôi”
Bác Hồ dâm dục
Lối chơichữcủadânmiềnNamsau1975 làcâuvăncóhainghĩa khi ngắthaynối chữcuối haicâu liền nhau (kinh nguyệt, chui ra quần, ma cô) hay viếtsai dấu, thiếu dấu mà độc giảvẫn có thểhiểu một nghĩakhác(mũ=mu). BútTrelà tácgiảsởtrườngvềlốiviếtnầy,nhiềucâuvèlàcủaBútTrehaycải biên từthơ của Bút Tre.
Nam. Cái lồng, cái nòn ví voncái của quýcủa hai chị vì bác háo sắc, già trẻ bé lớn bác khôngtha.
23.
Hôm qua còn sống sờsờ
Mà nay Bác đã cứng đơcái mình
Vào thăm lăng bác âm u
Chị em bộ đội ngãmu (mũ) ra chào.
24.
Bác Hồ nằm giữa hòm kinh-(kính)
Nguyệt soi chẳng thấytức mình chuira-
Quần chúng cứ ngỡ là ma-
Cô đi dắt mối hóara Bác Hồ.
CSthần thoại hóa “Bác Hồ” là ăn uống kham khổ, ở độc thân để tranh đấu cho nước, cho dân, nhưng thựcsựBácHồ làngười cónhiềuvợ.Có ítnhứtbảyngườiđànbàđãsống chungvớiHCM đượcbiết tênlàMarieBrière,đảng viênĐảngXãhộiPháp,NguyễnThịMinh Khai,TăngTuyếtMinh (Zeng Xueminh),LýHuệKhanh,LiSam,lúcHồChíMinhmangtênLýThụyởQuảngChâu vàHong Kong. LúcHCM vềPắc Pó(Cao Bằng) thìsống chungvớiĐỗ ThịLạc, vàlúcở HàNộithìcó Nôngthị Xuân (doTrầnQuốcHoàn,Bộ TrưởngCông Andâng choBác,vàsauđóHoàn hảmhiếp vợcủaBác rồi giết đểémnhẹm).Khôngphải chỉcóBáccócáibiệttàinhiềuvợmà cácđồngchícủaBáccũngđềuđa dâm,đathêkhôngkểnhữngchuyệnvợchồngchồngchéovớinhau,conrơiconrớtnhưtinđồn NguyễnTấnDũnglàconcủatướngNguyễnChíThanhlúcThanhvàocôngtáctrongNam).Khi đi Trường Sơn, cócả một đoàn phụ nữ hộ lý đitheo để phục vụsinh lý cho các cán bộ cao cấp.
Giống như TrungQuốc, VN cũng có“bè lũ 4 tên” mà nhândân oán ghét và mongcho4 tên nầy chết. Đó là hồ: cái hồ (Hồ chí Minh), đồng: cánh đồng(Phạm Văn Đồng), chinh: cái chiêng(Trường Chinh Đặng Xuân Khu), giáp: áo giáp (VõNguyên Giáp). Hai câu thơ nhại theo Sấm Trạng Trình.
Bao giờ hồ cạnđồng khô
Chinh rơi, giáp rách,cơ đồ mới yên
33.
Bài hát “Thành phố mang tênBác” được cảibiên:
Từ thành-phố nàyNgười đã ra đi
Bao năm ước mơnayBác trở về
Trong chiến dịch nàyBác đã cùng vềvới lũ đầu trâu
Bác đến từng nhà, bắt hết cụgià
Cầm tay chúng con,Bác dắt vào nhà lao ChíHòa
Thành-phố Hồ ChíMinh
Nhà tù mọc khắpnơi nơi
Trong mỗi vi-la. Trong mỗi bin-đinh
Trong mỗi quận, phường chỗ nào cũng nhốt
Lời Bác thiết tha:Tù mãi khó ra
Sáng mãi tên Người,
Thành-phố Hồ ChíMinh
Chửibọn lãnh đạochópbuđảngCộngSản
34.
Thằng Đồng,thằng Duẩn, thằng Chinh
Vì ba thằng ấy, dân mình lầm than
Trường Chinh, Lê Duẩn, Văn Đồng
Ba thằng cùng béo, vặt lông thằng nào
Vặt lông cả đám chotao
Xỏ xâu chúng lại đem mà ra phơi
35.
Anh Đồng, anh Duẩn, anh Chinh
Ba anh có biết dân tình haykhông?
Rau muống nửa bómột đồng
Con ăn bố nhịn, đaulòng thằng dân.
36.
Phủ Chủ Tịch có condê,
Làm bao cán bộ vỗ về mệt công
Dê Duẩn lẫn tránh đámđông
Tối ngày tìm húccái lồngkhông g (l**)
Chú thích:Lê Duẫn nổi tiếng là dâm dục, cưỡng hiếp cán bộ.
37.
Ông Mười thiến lợn bỏnghề(Đỗ Mười)
Bây giờ cố vấn, ê hề đô-la
Của dân là của đảng ta
Nếu không tham nhũng sao làbí thư?
38.
Ông Phiêu đề xuất tự phê(Lê Khả Phiêu)
Xưa nay tự kiểm là nghề trung ương
Đảng ta giữ vững lập trường
Quốc doanhtham nhũng chẳng nhường cho ai.
39.
Kiếp sau xin chớ làmngười
Làm Võ văn Kiệt chơi bờisướng hơn.
40.
Đỉnh cao trítuệ loài người
Ai hơn hoạn nợn ĐỗMười nhà ta
Sú* chột ngu dốtậm à
Hai thằng ngửi địtTàu Ngakhen thòm (thơm).
(* Sú chột: Lê Đức Anh vì có thời làm surveillant công ty caosu ở Dầu Tiếng)
41.
Mỉa thay Chủ tịch Nguyễn Minh
Triết ta thua Lýngang nhiên bịt mồm
(Nguyễn Minh Triết khôngtrả lời được khi bịchất vấn lúcsang Mỹ về vụ bịt miệng LM NguyễnVăn Lý ở
tòa án)
42.
Ngày xưa đại tướng công đồn
Ngày nay đại tướng bịt l** chị em
Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngày nay đại tướng cầmquần chị em
Chú thích:Võ NguyênGiáp bịpheLêDuẩn,LêĐức Thọlàmnhục, tước hếtbinh quyền,bịgiáng chức
giao cho phụ trách chương trình hạn chế sinh đẻ
43.
Nhà thơ thì làm kinh-tế (*)
Quan thống-chế thìđặt vòng xoắn.(**)
(*Tố Hữu:Bộ Trưởng kinh tê, ** VõNguyên Giáp;Phụ trách chươngtrình hạn chế sinh sản)
Đăng kýhộkhẩu
Thời Thiệu-Kỳ, vì có tự do nên dân có thể biểu tìnhđả đảo nhưng dânkhông đói,còn thời Bác cái gì cũng phải đăngký tuy đảng hô hào có tự do
44.
Ở với Hồ ChíMinh
Cây đinhphải đăng ký
Trái bí cũng sắp hàng
Khoai lang cần temphiếu
Thuốc điếu phảimua bông
Lấy chồng nên cai đẻ
Bán lẻ chạy công an
Lang thang đi cảitạo
Hết gạo ăn bo bo
Học trò không cótập
Độc Lập với Tự Do
Nằm co mà Hạnh Phúc!
45.
Đả đảo Thiệu Kỳ Mua cáigì cũng có Ủng hộ Hồ ChíMinh
Mua câyđinh cũng phải xếp hàng
Đánhcướptưsản,đổitiền
Bốn tháng sauchiếm Saigon, tháng 9-1975, CSbắt đầu chiến dịch X2đánh tư sảnmại bản
46.
Hôm qua Đảng hứa quyết lòng:
“Cái kim sợi chỉ, Đảngkhông tơ hào.”
Hôm nay maquỉ ập vào
Cái kim để lại, bạcvàng cào đi.
Dân khờ trố mắt xầmxì:
“Hôm qua thế ấy, hômnay thế này.”
Đảng rằng: “Đảng có dối chi,
Vàng bạc quýgiá, báu gì cáikim?”
Con ơi nhớ lấycâu nầy
Cướp đêm kiểm soát,cướpngày kiểm kê
Cùng lúc,CS ápdụngchiếndịchX3làđộtngộtđổitiềnlàmtángiabạisảnngườidânmiềnNam,từ giàutớinghèo.Mỗigiađìnhđượcđổi tốiđa100000đồngvàcứ500$tiềncũbằng1$mới.Phầntiền còn lại đổi thành tiền mới nhưng phải gởi vào ngân hàng của chánh phủ.Tiềncũ giữ lạinhà kể như vô giá trị. Cả nước bị đảngăn cướp côngkhai.,
47.
Năm đồng đổi lấymột xu
Thằngkhôn đi học, thằng ngu làm thầy
Người khôn ở chốn lao tù
Để cho đứa dạy võng dù nghinh ngang
Thằng khôn: quân cánchính VNCH đi họccải tạo,thằng ngu: thằng quản giáoCS (thầy)
Đilạitrongnước
48.
Cải biên theo đoạn mởđầu củaTruyện Kiều
Trăm năm trong cõi người ta
Ở đâu cũng được đira đi vào
Chậm tiến như ở nướcLào
Người dân vẫn đượcđi vào đi ra
Tiên tiến như ở nướcNga
Người ta vẫnđược đi ra đivào
Xa xôi như xứBồ Đào
Đồng bào vẫn được đi vào đira
Đen đủi như Ăng Gô La
Người ta cũng được đi ra đi vào
Độc tài như xứ Chú Mao
Nhân dân vẫn được đi vào đira
Chỉ riêng có tại nước ta
Người dân khôngđược đi ra đi vào.
49.
Mang danh dân chủ cộng hòa
Đi ra khỏi tỉnh phảiqua cửa quyền
Xuất trình giấy phép liên miên
Chứng từ thị thực ởmiền nào qua
ĐivùngKinhtếmới
50.
Đuổi dân rakhỏi cửa nhà
Bắt đi kinh tế thật là xótxa
Không sao sống được cho qua
Nên đành lại phải trở ra Sài Gòn
Chẳng ai giúp đỡ chăm nom
Cùng nhau vất vưởng, lom khom vỉa hè
Màn sương chiếu đất phủ che
Sinh ra bệnh tật khò khèốm đau
Nhưng mà có sống được đâu
Bộ đội kéo đến hàng xâuxúc liền
Chúng đem bỏtại Tam Biên
Rừng sâu núi thẳmoan khiên buộc vào.
51.
Bàivètuy lờilẽtráchmócôngThiệu nhưngcốýchửiCộngSảnvìchếđộVNCHmấtrồinênnhân dânmớibịbắtđiđàokinhkhổsở,ngoàiracòncóýnóiđếnnhữngngườibỏchạycộngsảnlàkhôn. Để ý là chữ “mồ cha”tuy là tiếng chửi nhưng đượm tìnhthân ái.
Mồ cha thằng Thiệu rời dinh
Để taoở lại đào kinh mỗi ngày
Thiệu ơi, mầy cứ ở đây
Thì tao đâu phải đọađày sớm hôm
Mầy bỏ chạy là mầy khôn
Mầy màở lại lấm trôn cảđời
52.
Bài hát “Vàm Cỏ Đông”,sửa lời thành Vùng Bù Đăng)
Ở tận Hoa-Kỳ anh có biết
Quêhương em đếch có gìăn
Em mới dọn đến vùng kinh tế mới
Vùng Bù Đăng hay vùng Bù Nho
Sắn ngô nhai mãi, khốn khổ vôcùng
Mỹ cút đi rồi, chồnghọc tập muôn năm....
Đi vượt biên
53.
Rủ nhau đi vượt biên
Mườihai cây vàng lá
Cùng nhau xuống Rạch Giá
Ta quyết chí đi ngay
54.
Khi vượt biên có một trong3 điều sẽxảy ra:
Một là con bị bắt đi tù thì má nuôi con
Hai là con chết giữa biểnlàm mồi cho cá ăn
Ba là con đi thoát được thì con sẽ gởi tiền vềnuôi cả nhà
Một là má nuôi con
Hai là con nuôi cá
Ba là con nuôicả nhà
Khi vượt biên có thể xảyrachuyện gia đình ly tán, vợ lấy chồng khác hay chồng lấy vợkhác:
55.
Lầu nào cao bằng lầu ông Chánh,
Bánh nào trắng bằng bánh bò bông?
Anh thương em từ thưở mẹ bồng,
Bây giờ sang Mỹlấy chồng, bỏ anh.
56.
Một cây mười mấy ngànđồng,
Em tui chắt bóp cho chồng em chui.
Chồng em sang Xứ Chồn Lùi,
Nó lấy vợkhác, em tui mất chồng!
57.
Em đi, anh nắm cổtay
Anh dặn câu nầy, em chớ có quên
Đôi ta đã có lời nguyền
Lấy ai thì lấy, chớ quên gởi tiền!!
Đói
58.
Từ ngày Giải Phóng vô đây
Con chuột hết cống, con cầyhết phân
Từ ngày Giải Phóng vô đây
Ta ăn độn dài dài, ta ănđộn mì khoai
59.
Tháng tư dân đứng xếp hàng
Chờ mua gạo ký, củithan, bột mì
Bột mìđổi lấy sợimì
Vì không có gạo ănmì thay cơm
Miền Nam gạo trắng ngon thơm
Bỗng dưng biến mấtĐảng gom giấu rồi
Cho dân ăn gạomốc thôi
Không ăn thìđói, treo nồi cầmhơi.
60.
Việt Nam dân chủ cộng hòa
Đồ đạc bán trước, cửa nhả bán sau
Ăn cơm chỉ có mắm, rau
Chớ ăn thịt cá mà đaudạ dày.
61.
Lương chồng, lương vợ, lương con
Đi ba buổi chợ chỉcòn lương tâm
Lương tâm đem chặt ra hầm
Với rau muống luộckhen thầm là ngon.
62.
Dân đói mà đảng thì no
Sức đâu ủng hộ, hoanhô suốt ngày
Đảng béo mà dân thìgầy
Độn bắp, độn sắnbiết ngày nào thôi?
63.
Nhân dân thì chẳng cần lo
Nhà nước lo sẵn bo bo mỗi ngày
Hãy chăm tay cấy taycày
Nhịn ăn nhịn mặc chờngày vinh quang
64.
Cải biên ca dao “Mười thương”
Một thương phá hại xóm làng
Hai thương Bác bảogian nan trường kỳ
Ba thương cơm độncủ mì
Bốn thương hội họpbất kỳ ngàyđêm
Năm thương chân cứng đá mềm
Bắt đi đánh trận đông Miên hạ Lào
Sáu thương sản lượng bình cao
Để cho mức thuế ngày nào cũng tăng
Bảy thương sản xuất siêng năng
Thuế rồi nhịn đóinhăn răng cả nhà
Tám thương đượchát quốc ca
Của hai nước bạn là Nga và Tàu
Chín thương nô lệ cúiđầu
Chùi giày Trung Cộng, quạt hầu Nga Sô
Mườithương có một Bác Hồ
Làm cho điêu đứng cơ đồ Việt Nam.
65.
Bài hát “Tìnhđất đỏmiền Đông” là bài hát “mùi”của Việt Cộng được cải biên lại là:
Ai có qua phường 15 Yên Đổ
Thấy xe nó đổcả một đốngkhoai mì
Cả khoai lang lại thêm khoai bí
Dân mình xếp hàng đăng ký..íííđem vềăn
Khi mới ăn thì mình khen nức nở
Ăn mấy bữa thì nổi ghẻ tưngbừng
Ghẻ sau lưng rồi lênmông đít
Ra chợ BếnThành mua thuốc đem vềthoa
ĐK:
Tổquốc ơi
Ăn khoai mì ngánquá
Từ trận thắng hôm nay
Ta ăn độn dài dài
Từ trận thắng hôm nay
Ta ăn độn đều chi
66.
ĐạitáPhạmTuânđượcđitheophithuyềncủaNgađượcCộngSảnănmừng,catụnglàanhhùng trong khingười dân bị đói dài dài khiến người dânvăng tục:
Một thằng lên vũ trụ
Trăm thằng đi Mút Cu (Moscou)
Nghìn thằng chè chén lubù
Để dân đói khổ thò…cu ra ngoài
ĐóiRách
Dân chúng chán ghét,khinh bỉ chế độ tột cùng nên thường dùng danh từ“cụHồ”để ám chỉ “của quý” củađànôngvàđànbàđểhạnhụcBác.Ngoàira,lăng Bác cònhiểulàcầuxí.Đi thămlăng Bác là đi tiêu, đi tiểu.
67.
Một năm hai thước vải thô
Nếu đem may áo cụ Hồló ra
May quần thì hở lá đa
Chị em thiếu vải hóara lõa lồ
Vội đem cất ảnh bácHồ
Sợ rằng bác thấytô hô bác thèm
68.
Tay cầm hai thướcvải thô
Rưng rưngnước mắtem nhờ Đảngta
May quần thìđể vú ra
Nếu như may áo thì ra hở...đồ
Vội đem ảnh bácchụp vô
Nếu không cứ đểtô hô bác thèm
69.
Ai sinh thằng cáo thằng Hồ
Để em đói rách tôhô khôngquần
Ai sinh thằng Duẩn thằngDuân
Em đã không quần, cáiáo cũngkhông
70.
Ai sinh thằng SắtthằngĐồng
Em đã mất chồngmất cả thằng cu
Ai sinh thằng Khú thằngKhu
Tố cha giếtmẹ, bỏ tù toàn dân
(Sắc:Nguyễn SinhSắc là HCM, Đồng:Phạm VănĐống, Khu: Trường Chinh Đặng Xuân Khu)
Độclập-Tựdo-Hạnhphúc
71.
XãHội ChủNghĩa=
Xạo hết chỗnói (thôngtin)
Xếp hàng cảngày (phân phối lương thực)
Xiếthọng côngnhân (quan điểm giai cấp)
Xoá hết chữ nghĩa (giáo dục)
Xuốnghàngchóngựa(chínhtrị)̣
72.
Ngày xưa nô lệ có cơm
Ngày nay độclập xươngsườn lòi ra
Ngày xưanô lệ ở nhà
Ngày nay độc lập đira chiến trường(Cambốt)
73.
Hoan hô Độc lậpTự do
Để cho tớ nhábobo sáihàm
74.
Có áo mà chẳng cóquần
Lấy gì Hạnh phúc, hỡi dân cụ Hồ
Có đói mà chẳng có no
Lấy gìĐộc lập Tự do hỡiTrời?
Hợptổdânphố
75.
Mỗi đêm họp tổ tơi bời
Điểm danh kiểmthảo, nhiều lời dạy khôn
Nghe như nước chảylá môn
Im lìm lơ đãng thả hồn bốn phương.
Hợptácxã
Người dânkhông cóquyền sởhữu đấtđai, sảnxuất theo hợptác xã, phải bỏvốn, bỏcôngđể báncho hợp tác xã. Chánh phủ khuyến khích dân trồng mía, nhưng năm 1990, để làm vừa lòng đồng chí Cuba, chánh phủcho nhậpcảng ồạt đườngcủaCuba khiến dânquêvỡnợ, điêuđứng. Quáphẩn uất,người nông dân nữ tathán:
76.
Đi làm hợp tác hợpte
Không đủ miếnggiẻ mà che cái l**
77.
Bắttrồng mà chẳng thumua
Tại sao đảng nỡ dối lừa nhân dân?
Tiền cày, tiền giống,tiền phân
Một trăm thứ thuế đổ thân gầy gò
Dân đói mà đảng thì no
Kêu trời, kêuđất, kêu Hồ chíMinh!
78.
Trồng mía, trồng ớt, trồng hành
Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu
Trồng tiêu rồi lại trồng điều
Vì nghe lời đảng mà niêutan tành.
Lãnhđạongudốt, bất tài, láo khoét
79.
Không nói láokhông phải là Cộng Sản
Không ăn cháo đá bát không phảilà đệtửMác-Lê
80.
Không lừa không phải Cộng Sản
Không đi chàng hảng không phải Việt Minh
Không ăn nói linhtinh không phải ủyviên
Không học thức mới vàoTrung ương đảng
81.
Con cóc nằm cạnh bờao
Lăm le lại muốn đớpsao trên trời
Đảng ta nói dối cảđời
Đỉnh cao trí tuệ rạng ngời thếgian
Để dân chết đói thảgiàn
Vợ chồng con váibầu đoàn thê lương
82.
Thứ nhấtanh Ba,nhì Nha Khítượng
(Anh Ba: Lê Duẩn; NhaKhí tượng VN nổi tiếng cho tin tức thời tiết luôn luôn sai)
83.
Bảo nắng mà trời lại mưa
Mấy thằng Khí tượng đoán bừa hạitao
Trời làm một trận mưa rào
Mấy thằng Khí tượng làm tao ướt rồi
Uớt thânướt cả “bác Hồ”
Thôi đành để vậytô hô mà về
Trước khi đi ngủthay đồ
Nhìn trong gương thấy Bác Hồ tòn teng
84.
Họ Hồ ra đứng ngắm trăng
Thấy chú Cuội nằm dướigốc cây đa
Họ Hồ mới gọi Cuộita
Rủ cùng nói láo xemlà ai hơn
Nghe Hồ miệng nói ngọt trơn
Cuội bèn quỳ xuống xin tôn làm thầy
85.
Củ Chi là cái củ chi?
Củ khoai chẳng phảicủ mì cũng không
Củ Chi địa đạo tầmvông
Là nơi Đảng bịp bắt dân công làm
Lập lên ổ chuột trong hang
Dụ dân ngoại quốc làng chàng đến chơi!
86.
Bác Hồ nói với Lê-Nin
Nước Nga chọn được Pu-Tin tự hào
Quay sang nói nhỏ bácMao
Trung hoa lựa được Cẩm Đào làkhôn
Bác Hồ bảo với BácTôn
Việt Nam toàn những mặt l**, mặt mo.
Dân chúng lập lại các lờinói của Cộng Sản đểchâm chọc sựláo khoét ngu xuẫn củachúngnhư:
87.
Trăng Liên Sô tròn hơn trăng nước Mỹ
Đồng hồ TrungQuốc tốt hơnđồng hồ ThụySĩ.
(Lời nói của thơký của Phạm VănĐồng)
88.
Chân dép lốp bước lên tàu vũ trụ
(Thơ của Tố Hữu ca tụng một cách ngu xuẫn là Phạm Tuân đi ké theo phi thuyền Nga bằng dép cao su
Bình Trị Thiên!)
89.
Đảng ta dâng bánsan hà,
Là vì cái thói Lớp 3 Trường Làng.
Cờ Đỏ với cáisao vàng,
Cũng là tác phẩm Trưòng Làng Lớp 3.
Đảng là một lũ bê tha,
Người dân chửi đảng Lớp 3 Trường Làng.
Xì ke, cướp giựt đầyđàng,
Đường lối chỉ đạoTrường Làng Lớp 3.
Đảng gồm một lũtú bà,
Ma cô lãnhđạo Lớp 3Trường Làng.
Cháu ngoan Bácquấn khăn quàng,
Cũng từ tác phẩmTrường Làng Lớp 3.
Thấy gái thì mắt sáng ra,
Một lũ dâm tặc Lớp 3 Trường Làng.
Ngu dốt mà lại làm quan,
Không cần học hếtTrường Làng Lớp 3.
Người dân đói ráchkhông nhà,
Cũng do cái đảng Lớp 3Trường Làng.
Phái nữ đem bán ngoạibang,
Việt Cộng một lũ Trường Làng Lớp 3.
(SonTrung’s Blog)
90.
Tôi không biết ông Thiệu,
Yêu mến lại càng không,
Nhưng buộc phải thừa nhận
Một thực tế đau lòng,
Rằng ông ấy nói đúng,
Thời cònở Miền Nam:
“Đừng nghe cộngsản nói.
Hãy xem cộng sản làm!”
Tôi sống ở Miền Bắc
Sáu mươi lămnăm nay,
Và buộc phảithừa nhận
Một thực tế thế này:
Rằng ta, đảng, chính phủ,
Thường hay nóimột đàng
Mà lại làm một nẻo.
Nhiều khi không đàng hoàng.
(Thơ Thái Bá Tân)
Chân dung cáctên cộng sản chóp bu
91.
Lâm tặc lắm tiền là
Đoàn Nguyên Đức Trí
mà không thức là Ngô Bảo Châu
Anh dũng sống lâu là VõNguyên Giáp
Sặc mùi bá láp là ông ĐỗMười
Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết
Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu
Tham nhũng làm liều là cậu y tá (3Dũng)
Con người trítrá là Nguyễn Sinh Hùng
Ăn nói lừng khừng là Tô Huy Rứa
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thânlà NôngĐức Mạnh
Thức thời, né tránhlà Nguyễn Hải Chuyền
Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trítuệ là Đinh La Thăng
Định hướng tối tăm là Nguyễn Phú Trọng
Trường kỳ thủ đoạn là Lê Đức Anh
Phát biểu lăng nhănglà Phạm Vũ Luận
Quen đánh giặcmiệng làTrương Tấn Sang
Hán tặc chính danh là Hoàng Trung Hải
Ăn vụng nói dạilà ĐinhThế Huynh
Nhiều vợ lắm con là chú Lê Duẩn!
Nhường đất, nhường lãnh hải (ải NamQuan, Hoàng Sa, TrườngSa)
92.
Nói lời phải giữ lấylời
Đừng như Trọng lú nói rồi quên ngay
Ba đồng một nắmtrầucay
Hoàng sa đảng bántừ ngày còn không
(Trọng lú:Nguyễn Phú Trọng: Tổng Bí Thư)
93.
Công hàm chữ ký của Đồng
Bây giờ còn chối lòng vòng làm chi
Dũng nhất SangTrọng đứng nhì
Trong ba thằng ấyHùng thìđứng ba
Con ơi nhớ lấylời cha
Nếu còn Cộng sản Trường Sa củaTàu
Tiên sư Việt Cộng Việt Nam
Cuối đời bán cả giang san nước nhà
Nói chi quần đảo Trường Sa
Đảng ta dâng cúng cho ba thằng Tàu
Nam Quan nay chẳng cònđâu
Biển Đông cũng vét cạnsâu cho Tàu
Công lao xương máunăm nào
Bây giờ lãnh đạo mangtrao choTàu
Nam Quan, Bản Giốc cònđâu
Hoàng Sa biển rộng cúi đầu cống dâng
Đời anh sống chết bao lần
Vì lòng yêu nước góp phần dựng xây
Bây giờ chínhđảng một bầy
Cướp đêm rồi lại cướp ngày không tha
Trong tay cònkhẩu AK
Mong anh diệt lũ gian tàlưu manh
95.
Dân rằng Trọng lú Dũng ngu,
Sang, Hùng nhưthể loài hưu về già.
Tiếng đồn từ khắpgần xa,
Mấy tên lãnhđạo thích gà mái tơ.
Lại quen cái thói chơidơ.
Dân mình áp bức, tôn thờngoại nhân.
Cẩm Đào dạy bảo, Trọng vâng.
Thích đâu đệ sẽ đem dâng hiến liền.
Miễn sao chúng đệ có tiền,
Thì còn cóđủ uy quyền trong tay,
Tên nào phản đốigiết ngay.
Chúng em thề quyết làm bầy tôi trung.
Cẩm Dào sung sướng tột cùng,
Bảo rằng các đệ Dũng Hùng Trọng Sang.
Cắt thêm phần cuối NamQuan,
Ba phần lãnh hải của Hoàng-Trường Sa,
Mỗi phần vài tỷ đô la.
Hợp đồng dứtkhoát tiền qua hàng về,
Trọng rằng tiểu đệ xin thề,
Luôn luôn cúi phục làm bề tôi trung.
Đào rằng nay tận hưởng chung,
Mai dân nổi dậy thì chung DiêmĐài.
96.
Ngày xưa giặc Pháp mộphu
Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền
Đảng ta là đảng cầm quyền
Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu.
97.
Dân ơi ta bảo dân này
Dân ra ngoài ruộng, dâncày mình dân.
Cấy cày bổn phận con dân,
Quốc hội bận họp bán dần nước non.
Tiên sư Cộng sảnViệt Nam
Suốt đời bán cả giang san nước nhà
Còn trời còn nước còn non
Nếu còn cộng sảndân còn khổ đau.
99.
“Đ.M, cho tao chửimày một tiếng
Đất của Ông Cha saomầycắt cho Tàu?
Ngậm phải củgì mà mầy cứngmiệng
Đảng của mầy, chết mẹ… đảng tào lao.
Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng
Cầm súng làmgì chẳng lẽ hiếp dân
Tao không tin lính lại hèn đến thế
Lại rụng rời… trước ách ngoại xâm
Mầy vỗ ngựcanh hùng đầytrước ngõ
Sao cứ luồn, cứ cúi,cứ vanxin
Môi liền răngà thìra vậy đó
Nó cạp mầy, mầythin thít lặng thinh.
Ông Cha mình bốn ngàn nămdựng nước
Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu
Thân phận mầy cũng là Lê là Nguyễn
Hà cớ gì… mầy hèn đếnthế sao.
Chuyện mầy làm toàn dânđau như thiến
Mấy chết rồi, tao nghĩchẳng đất chôn
Hãy tỉnh lại ôm linh hồnsông núi
Cứ đà nầy… chết tiệt còn sướng hơn.
Đàn gảy tai trâu…xem chừng vô ích
Giờ mầy nghe taochửi còn hơn không? (Trạch Gầm)
Qui hoạch(Cướpnhàcướpđất)
100.
Trên đồng cạn dướiđồng sâu
Đảng ta qui hoạchcon trâu đứng nhìn
Dân oan khiếu kiện nổi lên
Kéo về Hà Nội công viên nhiều ngày
101.
Mấy đời bánh đúc có xương
Suốt đời Cộng Sản chẳng thương dân mình
Đất ngon nhà tốt chộp rình
Để cho khắp nướcdân tìnhkêu la
Trâu ta ăn cỏ đồng ta
Mai kia quy hoạch cửa nhà cònđâu
102.
Việt Nam dân chủ Cộng Hòa
Nghe Tây đi bố bỏ nhà mà dông
Bây giờ bọn cướp hợpđông
Cướp nhà cướpđất lấy tiền đảng tiêu
103.
Ăn mày là ai, ănmày là ta
Bị đảng cướp đất hóara ăn mày
Đeo còng sốtám trêntay
Dân oan cảnước ngồi đầy nhà…pha
Quốc Hội (bầu cử)
Bầu cửbịp bợm
104.
Đảng ngồi đảng lắc bầu cua
Mánhmung, chôm chĩa, chẳng thua cửa nào.
105.
Nước ta bầu cửtự do
Lọc qua, lừa lại cũng toàn Mác-Lê.
106.
Đảng cử là dânkhông cử, cứ bầu
Đảng vì dân là đảng cướp của dân
Đảng yêu dânlà dân mất mạng
Đảng yêu nước, đảng bán nước cho Tàu.
Đổi mới
107.
Ông Anh, ông Kiệt, ông Mười
Dở khóc, dở cười biết chọn ông nao?
Ông nào, ông nảo, ông nao
Một đồng một cốt làm sao bâygiờ?
"Cửa mở", phải cógiấy tờ
"Đổi mới" nhìn lại vẫn thời mấy ông.
Tham nhũng
108.
Phong lan, phong chức, phong bì
Trong ba thứ ấy, thứ gì quýhơn?
Phong lan ngắm cảnh cũng buồn
Phong chức thì phải cúi luồn vào ra
Chỉ còn cái phong thứ ba
Mở ra thơm phức, cả nhà cùng vui.
109.
Thanh cha [tra], thanhmẹ, thanh gì
Hễ có phong bì thìnó Thank You!
110.
Nhà ai giàu bằng nhà cánbộ
Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?
Dân tình thất đảo bát điên
Đảng viên mặc sứcvung tiền vuichơi.
111.
Ai về qua tỉnh Nam Hà
Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông.
Tớ ơi, màycó biết không?
Chúng ông làm chủ mà không bằng mày!
112.
Đảng đánh đồnđịch, đảng đào địa-đạo, đảng đánh đĩ
Cộng cướp của-cải, cộng cắt cần cổ, cộng cướp công
113.
Bộđội buông súng thìtha
Công an thì phải chặt bakhúc liền
Chúng là công cụkiếm tiền
Làm cho xã hội đảo điên, quay cuồng.
114.
Thamnhũngănto,ănnhỏdướimọihìnhthức.Muốncóđiệnvàonhà.dânquêphảibịđóngtiềnlàm cộtđiện vàmuốnđượcbắtđiện vàonhà,ngườinghèocũngphảivậtheovậtgàlàmthịtđểđãinhân viênlàngxãvàcôngtyđiệnlựccủanhànước.Ngườiđibuônphảiđóngthuếchocônganởnhiều trạm, người bịnhphải mua thuốc củabác sĩ với giá cắt cổ ngoài tiền lệphí chẩn bịnh.
Ngày27-4-1975,tạibưngSáuXã(ThủĐức),cánbinhCộngSảntênNguyễnVănĐượcbịbắt,xét trong túi ba lô thấy có 2 câu thơ viết trên một mẫu giấy thuốc lá Nam Định bày tỏ tâm tư hối tiếc,lo lắng cho tương lai:
Dép râu dẫm nátđời son trẻ
Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai
118.
Không phải tất cả cán binh CS đều được đãi ngộ sau chiến thắng. Kẻ không phe đảng thì bị giải ngũ, bị
về hưu non,trở lại đời sống dân dả cũng nghèo khó.
Lạy Thượng đế baogiờ con hếtkhổ
Tổ cha mầycòn khổ mãi nghe không?
Ai bảo quyết chíchung lòng
Đi theo Cộng Sảnvót chông diệt thù
Bây giờ mới biết rằng ngu
Tỉnh ra thì cũng đã gù cả lưng.
119.
Em là thanh niênxung phong
Ðắp đường, tải đạn,long đong tháng ngày
Ðảng nuôi hai bữamột ngày
Cơm độn ba bát, muối đầylòng tay
Áo quần hai bộđổi-thay
Một năm đi phép mười ngày... “có lương”
Cho nên chẳng có người thương
Xuân tình chợt gặp giữađường với nhau
Nói ra bảo kể khổ đau
Thờigian thấm thoátbước mau về già
Sốt rừng da mái, mắt lòa
Ðảng cho giảingũ về nhà ănrơm
Tuổi xuân chônchốn Trường sơn
Nhiều cô thai nạo vứt chân cây rừng
Về làng chân bướcngậpngừng
Tương lai mờmịt, gối trùng, lưng cong
Biết khôn đã chót vào tròng!!!”
120.
Đau đớn nhứt là bọn Giải Phóng miền Nam bị giải thể, bị vắt chanh bỏ vỏ
Cán bộ tập kết miền Nam
Múi chanh vắt cạn đi nằm gốcme
Bọn nầy mặt mủi đenxì
Để cho chết hết ságì bọn bây
Ngày xưa chống Mỹ chốngTây
Ngày nay chống gậy ăn màyáo cơm.
121.
Và các bà mẹ chiếnsĩ bị bạc đãi tru tréo:
Phải chi tao biếttụi bâyphản trắc
Tao kêu lính Quốc Gia bắtnhốt hếtrồi
122.
Biết thìđã muộn,nhưngdân chúng miền Namcònđặc biệt oánghét bọn CSBa Mươi
ViệtCộng bắt được còn tha
Ba mươi bắt đượclột da chặtđầu.
Thiđua
Cái xảoquyệt củacộng sảnlà khaithác sứclao động củanhân dânđểphụcvụcho đảngvà cấplãnh đạo bằng các cuộc thi đua trongmọi đoàn thể, cơ sởsản xuất với khẩu hiệu “Lao động là vinh quang”. Dânđen,thanhthiếuniên,phụnữnailưnglàmviệcngàyđêmtrongkhicấplãnhđạophèphởn ăn trênngồi trước,trấnáp bốclộtdânlànhdướimọihìnhthức.Sau đâylà nhữnglờivừachếgiễubọn cộng sản, vừa than tráchthân phận:
123.
Công nhân giai cấp tiền phong
Ăn đói, vác nặng,lưng còng mắt hoa
Một người làm việc bằng ba
Để cho lãnhđạo xây nhà xâylăng
Mọi người thi đuathật hăng
Để cho lãnhđạo ăn nằm thảnh thơi
Công nhân vợ ốm con côi
Lãnh đạo nhà đẹp, xe hơi bề bề
Bao giờcho hết trò hề?
Tiếng Việt “mới”
124.
Ởtại xứU-SA nầy
Có đài của Mẻo tên Rày Ep-A (RFA)
Tiếp tay bác đảng truyền qua
Các từ quái gởchửi cha dân mình
Vi khuẩn tả, dươngtínhtình
Địa bàn,trọng điểm tình hình ra sao
Chúng dùng chữnghĩa thật cao
Dối gạt dân chúng biết sao màlường
Nào là lực lượng chức năng
Lũ lục đổbộlăng nhăngđịa bàn
Phun hóa, xử lý làng nhàng
Ăn nói ngược ngạo đủđàng ngu si
Dịch bệnh triển khai như ri
Tăng cườnggiám sátcáigì vệsinh
Đường phốcơ sởthức ăn
Chúng nói xằng bậy chẳng phăng vào đầu.
125.
Bao nhiêu tiến sĩgiáo sư
Trình độ tiều họcdốt ư dốtà
Bóp méo ngôn ngữ nước ta
Cụm từ, bức xúc ỉa ra đầy đường
Hầm hố chúng ở là thường
Chữ nghĩa chúng chế từ trường nầy ra
Ỉa nam,ỉa nữ đảngta
Đem vào giải phóng dân mà biết chi
Xưởng đẻ là cái chi chi
Tạo ra những giống ngunhư bác Hồ
Chế biến những chữ hồ đồ
Dạy dân ta nói bô bôsuốt ngày.
Việt Kiều
126.
Ngày đi, đảnggọi “Việt gian”
Ngày về thìđảng chuyển sang “Việt kiều”
Chưa đi: phản động trăm chiều
Đi rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng.
Trốn đi Đảng bắt đến cùng
Trở vềmời gọi săn lùng đô-la
Đảng ta ân đức baola
Làm Cụ thằng đểu,làm Chathằng lừa.
127.
Việt Minh,Việt Cộng,Việt kiều
Trong ba Việt ấy đảng yêu Việt nào?
Việt Minh thì tuổi đã cao
Việt Cộng ốm yếu,xanhxao,gầy còm
Việt kiều gót đỏ như son
Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà
Chỉ cần mấy xấp đô-la
Việt gian phản quốc hóara Việtkiều.
128.
Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều
Trong ba Việt ấy em yêu Việt nào?
Việt Minh tuổi tác đã cao
Việt Cộng gian ác, emyêu Việt kiều.
ViệtKiềuvềnướclàmănbịgiựt
129.
Việt kiều ngồi thải trên cầu
Đảng như bầychó đứng chầu dướisông
Ăn no Đảng nổichứng ngông:
Bắt, giam, quản chế,siết gông dân lành.
130.
Ngày xưa chửi Mỹ hơn người
Ngày nay nịnh Mỹ hơn mười lần xưa
Ngày xưa đánh Mỹ tơi bời
Ngày nay con cái lại lùa sang đây
Ngày xưa Mỹ xấu Đảng hay
Ngày nay Đảngngửa haitay xin tiền.
“Ranh ngôn” thờiCộngSản
131.
Lao động là vinhquang
Dại ngang là chết đói
Khôn ngoan đừng nghe xúi
Hay nói thìđi tù
Lù khù đi kinh tếmới
Muốn kiếm lợi phải biết mánhmung
Chớ dại mà theo chủ nghĩa anh hùng
Chỉ có khùng mới ngheCộng Sản.
132.
Khoai lang úng nước khoai lang sùng
Lấy chồng cán bộ, lấy thằngkhùng sướng hơn
133.
Khổ qua thiếu nắng thìđèo
Lấy chồng lính Ngụy có nghèo cũng hơn.
134.
Lấy chồng cho đáng tấm chồng
Lấythằng cộng sản chỉbồng hai con.
Chú thích:Bồng hai con:Luật gia đình CS chỉchongười dân được phépcó 2 con.
Thứ nhất vào Y, thứ nhì vào Dược, Bách Khoa tạm được,Sư Phạm vất đi.
137.
Trăm năm Kìều vẫn là Kìều
Muốn đậu tốt nghiệp phải liều… copy
Lãnh đạo cũng thế còn gì
Học hành ôn luyện làm gìcực thân?
Thật thà nên chẳng có phần
U mê dốt nát nên thần, nên quan.
Xuấtkhẩulaođộng, lầychồngngoại
138.
Tìm em như thể tìm chim
Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông
Tìm chi cho phải mất công
Đài Loan, Hàn Quốcem dông mấtrồi.
139.
Tiếc thay câyquế còn soan
Để cho đám mọi Đài Loan nótrèo
Nó trèo mặc kệ nó trèo
Lấy tiền nuôi mẹ chèo queo ở nhà.
140.
Nơi nơi dân họctiếng Tàu
Tíu na má nị...đâm đầu lấy Hoa
141.
Má ơiđừng gả con xa
Gả con quaMỹ để mà yênthân
Má ơiđừng gả con gần
Công an bộ đội cù lần bọnngu.
142.
Vẻ vang thay lãnh tụ ta
Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài
Xuấtngoại du học
143.
Ai ơi có ghé Sài-Gòn
Nghe bọn ViệtCộng nói dòn ô-kê
Ngày nào Tây Mỹ đều chê
Bây giờ con cái cho vềU-SA
Ê-Rô (euro) cùng với đô-la
Chúng tuôn rađể mua nhà mua xe
Có đứa cũng học baque
Có đứa cũng học xì ke đứng đường.
144.
Chủ tịch nằm ngủtrong lăng
Trung ương nghỉmát lăng xăng trổ tài
Phu nhân buônlậu dài dài
Cô chiêu cậu ấm nướcngoài yên thân
Chung qui chỉ chết thằng dân.
Thaylờikết:
Nếu còn Cộng Sản tacòn đấu tranh
145.
Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thànhđĩ, thành trâu
Giúp ngườigià bằng bắt bớrể dâu
Và cải tiến dân sinhthành xác mướp
Đảng thực chất chỉlà Đảng cướp
Dựng triều đình mông muội giữa văn minh
Sống tạm thời nhờthủ đoạn yêu tinh,
Nhờ súng đạnTàu, Nga, bắt bớ
Đảng tắt thở cuộcđời mới thở
Đảng còn kia bát phở hóa thànhmơ!
(Đảng /Nguyễn ChíThiện)
146.
Nhớ ngày mùng 3 tháng 2
Liềm búa lễ đài máu đỏmưa sa
Nhớ ngày mùng 8 tháng 3
Ðàn ôngđi lính, đàn bà đi phu
Nhớ ngày 26tháng 4
Thanh niên chết trận hoặc tù quanh năm
Nhớ ngày mùng 1 tháng 5
Côngnhân đàođất xâylăng bác Hồ
Hai mươi tháng 7 lập lờ
Thương binh, tửsĩ được tờ vẻ vang
Bước sang tháng8 rõ ràng
Phất cờ khởinghĩa, xóm làng mừng vui
Nào ngờ vận nước còn xui
Mùng 2 tháng 9 ngậmngùi Việt-Nam
Ái quốc lại hóa Việt gian
Chiến tranh huynh đệ tương tàn từ đây
Con côi, vợ góa, mẹ gầy
Rừng xanh tàn úa,máu đầy biển Ðông...
147.
Dịch heo nối tiếp dịch gà
Bao giờ dịch đảng cho bàcon vui.
Bao giờ dân cócái ăn?
Bao giờ Đảng chết đểdân ăn mừng
Bao giờ YTá Dũng câm
Xuống ngôi thủtướng nhân dân vui mừng.
148.
Bây giờ Hồcạn Đồng khô
Chinh rơi, Giáp rách, cơ đồchưayên
Còn trời còn nước còn non
Nếu còn cộng sản tacòn đấu tranh.
Tháng Tư 2013
(Để nhớ lại tháng nầy 38năm trước)
Lâm Văn Bé (Sao Lục Và Chú Thích)
Thơ văn châm biếm trên phản ảnh thời kỳ mà bọn dép râu nón cối từ hầm hố, rừng núi chui ra để cưỡng chiếm miền Nam, một quốc gia có tự do và pháp trị, có vị trí ngang hàng hay cao hơn các quốc gia lân bang vào thời điểm ấy.Thời kỳ mà ngôn từ họ gọi là thời kỳ “quá độ”. Sau hơn 40 năm cai trị bằng ngu dốt, sắt máu, gian manh, bóc lột và tham nhũng, bọn dép râu nón cối già và trẻ nay đã đổi lốt thành trọc phú với cung cách mafia, ngưu mã, chấp nhận cúi đầu cho Tàu xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải, tự do khai thác tài nguyên và đưa xã hội đến chỗ băng hoại đạo lý mà không bút mực nào mô tả hết được thực trạng đen tối. Chẳng những chế độ đã và đang tàn phá đất nước mà còn xuất cảng những phần tử bất hảo làm ô nhục người Việt. Chuyện người Việt du khách, xuất khẩu lao động ăn cắp, ăn cướp, có hành động phạm pháp lan tràn khắp nơi, như truyền thông Nhật vừa báo động tuần qua là trong năm 2015 có 2500 người Việt ăn cắp tại Nhật.
Bài thơ châm biếm sau đây mô tả phần nào nỗi bi phẩn của người Việt còn giữ được dũng khí và lương tri trong một đất nước cai trị bởi những người không có lương tri và không biết nhục.
Chưa đi chưa biết
Chưa đi chưa biết Bến Tre, Nếu đi sẽ thấy cá mè như nhau. Toàn là mặt lợn đầu trâu, Cướp nhà, cướp đất, đè đầu dân oan.
Chưa đi chưa biết Bà Đen, Nếu đi sẽ thấy chúng hèn đáng khinh. Tàu xâm lăng thì làm thinh, Dân đen phản đối, tội hình phạt ngay.
Chưa đi chưa biết Bình Dương, Nếu đi sẽ thấy đau thương vô cùng. Thấy Tàu thì nó gập lưng, Thấy dân thì nó lại hùng hổ lên.
Chưa đi chưa biết Cà Mau, Nếu đi sẽ thấy một màu tang thương. Cầm quyền là lũ bất lương, Thụt két, tham nhũng, một phường lưu manh.
Chưa đi chưa biết Cần Thơ, Nếu đi sẽ thấy xác xơ dân mình. Người dân khổ cực mưu sinh, Cầm quyền chiếm đất xây dinh, dựng nhà.
Chưa đi chưa biết Đồ Sơn, Nếu đi sẽ thấy tệ hơn đồ tồi. Trên cao một lũ ngu ngồi, Để dân khốn khổ một đời lầm than.
Chưa đi chưa biết Huế thương, Nếu đi sẽ thấy dân thường thở than. Lưu manh, trộm cướp làm quan, Cướp sông, cướp cạn, dân oan kêu trời.
Chưa đi chưa biết Hải Dương, Nếu đi sẽ thấy chuyện thường xảy ra. Có miếng đất tốt dựng nhà, Lãnh đạo nhìn thấy, thế là mất toi.
Chưa đi chưa biết Hòn Chồng, Nếu đi sẽ thấy dân không còn gì. Trên cạn bị lãnh đạo đì, Dưới biển Trung Cộng nó đì mạnh hơn.
Chưa đi chưa biết Lâm Đồng, Nếu đi sẽ thấy đau lòng tổ tiên. Giang sơn một giải cao nguyên, Để Tàu khai thác nát nghiền quê hương.
Chưa đi chưa biết Tây Ninh, Nếu đi sẽ mới biết dân tình làng quê. Ngày xưa ruộng luá ê hề, Bây giờ xuất cảnh làm thuê cho Tàu.
Chưa đi chưa biết Quảng Ninh, Nếu đi sẽ thấy hoảng kinh phận đời. Kiện thưa khó hơn kiện trời, Viết ra sự thật thì ngồi tù ngay.
Chưa đi chưa biết Quy Nhơn, Nếu đi sẽ thấy chẳng hơn nhà tù. Dân đen cho đến thày tu, Bất đồng ý kiến là tù mọt gông.
Chưa đi chưa biết Sài Gòn, Nếu đi sẽ thấy chẳng còn thân quen. Đường xá hỗn độn, thay tên, Công an, cảnh sát tống tiền giữa trưa.
Chưa đi chưa biết Sông Hương, Nếu đi sẽ thấy sông thường thở than. Còn đâu đất Việt dân Nam, Giang sơn gấm vóc nó mang dâng Tàu.
Chưa đi chưa biết Nha Trang, Nếu đi sẽ thấy từng hàng lệ rơi. Mỗi lần nhìn ra biển khơi, Giang sơn sao lại để trôi sang Tàu.
Chưa đi chưa biết Vũng Tàu, Nếu đi sẽ thấy giặc Tàu xâm lăng. Lãnh đạo gục mặt lặng câm, Biểu tình, phản đối, người dân đi tù!
Chưa đi chưa biết gần xa, Nếu đi sẽ thấy toàn là lưu manh. Từ trung ương đến thừa hành, Thấy Tàu thì sợ chỉ hành hạ dân
Chưa đi chưa biết Cali, Nếu đi sẽ thấy những gì đúng, hay. Cột đèn mà có chân tay, Nó cũng vượt biển sang đây tức thì.
Thế mà cũng thấy lắm khi, Bao người áo gấm bay về Việt Nam. Hoặc là nghe lũ việt gian, Đem tiền mà cúng nuôi đoàn lưu manh. Chúng nó đè cổ dân lành, Đến cả những bậc tu hành chẳng tha. Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa, Tây Nguyên Bauxite bán ra cho Tàu. Trí thức chống đối một câu, Đánh đập, bắt bớ, nhốt sâu trong tù. Quả là lũ lãnh đạo ngu, Đôi tai đã điếc, mắt mù đã lâu.Hỡi người dân Việt toàn cầu, Đoàn kết chống cộng, chống Tàu ngoại xâm. Một ngày mai sẽ thật gần, Cờ vàng rực rỡ ba phần Việt Nam.
Lâm Văn Bé
Tại sao Việt Nam tiếp đón hàng không mẫu hạm Mỹ?
Bill HaytonChatham House, London, Anh quốc
Image captionViệc Việt Nam mời hàng không mẫu hạm Mỹ vào thăm Đà Nẵng là một thông điệp 'cố ý và có tính toán', đồng 'thời nhắm vào nhiều hướng' khác nhau, theo nhà phân tích Bill Hayton
Hoa Kỳ đang gửi một trong những tàu chiến lớn nhất, hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson đến Việt Nam trong tuần này. Đây sẽ là chiếc tàu sân bay đầu tiên cập bến nước này kể từ khi chiến tranh kết thúc tại Việt Nam cách đây hơn 40 năm.
Trong một số khía cạnh, đây là một sự kiện thông thường: các tàu chiến Mỹ khác đã ghé thăm cảng Việt Nam từ năm 2003. Nhưng đây cũng là thời điểm mang tính biểu tượng. Trước đây, các chính phủ của Việt Nam thường giữ khoảng cách để các mẫu hạm đậu ngoài khơi, giới chức ra thăm các tàu này ngoài khơi xa.
Bằng cách chào đón mẫu hạm USS Carl Vinson vào bên trong cảng ở thành phố Đà Nẵng, thành phố lớn thứ ba của nước này, và một trong những địa điểm gần nhất với quần đảo Hoàng Sa, Việt Nam rõ ràng đang gửi đi những thông điệp mạnh mẽ nhất.
Thông điệp rõ ràng nhất là một đáp trả đối với các hoạt động của Trung Quốc ở Biển Đông. Việt Nam đang báo hiệu rằng nước này có một người bạn rất mạnh và sẵn sàng tiếp tục gần gũi hơn với họ. Nhưng thông điệp này được đặc biệt lựa chọn giọng điệu cẩn thận. Việt Nam: có một chính sách 'ba không': không để nước ngoài đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ, không tham gia các liên minh quân sự và không kéo bên thứ ba vào các tranh chấp. Chúng ta không nên mong đợi lập trường này thay đổi. Việt Nam sẽ không nhập cuộc do Mỹ cầm đầu để ngăn chặn Trung Quốc.
USS Carl Vinson vào để đẩy ngoại giao Mỹ - Việt lên một bước?
Nhưng chính phủ Việt Nam dường như không sử dụng chuyến thăm của mẫu hạm này cho các mục đích riêng. Năm ngoái, Việt Nam ủy quyền cho công ty năng lượng Repsol của Tây Ban Nha để khoan khí đốt ngoài khơi bờ biển phía đông nam. Đây là một động thái đáng ngạc nhiên, trong bối cảnh ban lãnh đạo Việt Nam đã hiểu rằng các đối tác Trung Quốc chắc chắn sẽ phản đối. Trung Quốc đã thực sự đáp trả: đe dọa tấn công tiền đồn quân sự Việt Nam được xây dựng ở Bãi Tư Chính (Vanguard Bank) ở gần khu vực giếng khoan. Thiếu sự hậu thuẫn quốc tế, chính phủ Việt Nam đã lùi bước và đề nghị hãng Repsol ngừng công việc.
Việt Nam vẫn có tham vọng khai thác các mỏ dầu, khí ngoài khơi. Do đó, ban lãnh đạo nước này có thể hy vọng rằng chuyến thăm này của mẫu hạm USS Carl Vinson và các tàu chiến hộ tống, sẽ ngăn chặn Trung Quốc lặp lại các đe dọa trước đây. Có thể là Việt Nam đã phối kết hợp hoạt động thăm dò với việc người Mỹ tới.
Việt Nam cũng gửi một thông điệp tinh tế và dài hơi hơn cho Trung Quốc. Cả hai nước đều do các các đảng cộng sản có cùng quan điểm và chính sách cai trị.
Bắc Kinh biết rằng Hà Nội sẽ không phá vỡ hoặc gây xuống cấp những mối quan hệ đồng chí này trừ khi có điều gì đó rất kịch tính xảy ra.
Vào năm 2014, các mối quan hệ đã bị tổn hại khi Trung Quốc phái một giàn khoan để khoan dầu ở bên ngoài quần đảo tranh chấp Hoàng Sa. Việt Nam đáp lại bằng cách cử các đặc sứ tới Hoa Kỳ để thảo luận và Trung Quốc lùi bước.
< iframe id="smphtml5iframemedia-player-2" name="smphtml5iframemedia-player-2" frameborder="0" scrolling="no" src="http://emp.bbc.com/emp/SMPj/2.18.3/iframe.html" allowfullscreen="" allowtransparency="" gesture="media" allow="autoplay" title="Quan ngại về đe dọa tới an ninh vùng được cho là sẽ làm lu mờ tranh chấp tại Biển Đông" style="border-width: 0px; border-style: initial; color: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; font-stretch: inherit; font-family: inherit; font-weight: inherit; letter-spacing: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline; position: absolute; left: 0px; top: 0px; width: 616.207px; height: 346.605px;">< /iframe>
Quan ngại về đe dọa tới an ninh vùng được cho là sẽ làm lu mờ tranh chấp tại Biển Đông
Bằng cách chào đón Hải quân Hoa Kỳ đến Đà Nẵng trong tuần này, Hà Nội đang ra chỉ dấu cho thấy sự không hài lòng của họ với hoạt động gần đây của Trung Quốc ở Biển Đông - các mối đe dọa quân sự nhắm vào các căn cứ của Việt Nam và việc xây dựng của các đảo nhân tạo khổng lồ ở Trường Sa của Trung Quốc - và nhắc nhở Bắc Kinh rằng Việt Nam có thể có thêm các động thái đi xa hơn nữa tiến tới quan hệ đối tác với Hoa Kỳ. Đó là áp lực đối với Trung Quốc để điều chỉnh hành vi của Bắc Kinh.
Bản quyền hình ảnhAFPImage captionThủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tự xin rút tên khỏi danh sách đề cử bầu nhân sự vào Ban chấp hành Trung ương Đảng CSVN tại Đại hội 12 dù đã được nhiều đoàn đại biểu địa phương tiến cử, theo truy thông Việt Nam.
Sự cởi mở đối với Hợp chúng quốc Hoa Kỳ có thể có vẻ đáng ngạc nhiên trong bối cảnh những thay đổi chính trị gần đây ở Việt Nam. Năm 2014, nhân vật mạnh nhất trong nước là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông theo đuổi một chính sách cởi mở thân thiện đối với Hoa Kỳ và ngầm khuyến khích một cách chiến thuật những tình cảm bài Trung ở cấp cơ sở. Tuy nhiên, vào tháng Giêng năm 2016, ông bị đánh bật ra khỏi quyền lực bởi Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng.
Kể từ đó ông Trọng đã theo đuổi một chiến dịch chống tham nhũng nhắm vào các đồng minh của ông Dũng. Một số đồng chí mạnh nhất của ông Dũng đã bị tuyên các bản án nhiều năm và nhiều người khác bị cách chức. Cuộc thanh trừng những nhân vật này, mà vốn được coi là những người quá cá nhân chủ nghĩa, tham nhũng nặng và quá thân Mỹ, đã dẫn đến việc nhóm 'trung thành' với hệ thống đảng lấy lại kiểm soát ở tầng quyền lực chóp bu của Đảng Cộng sản.
Ông Trọng cũng khởi xướng một cuộc đàn áp các nhà bất đồng chính kiến và những tiếng chỉ trích khác. Các blogger đã tuyên các các bản án tù lâu năm, một luật mới điều chỉnh việc sử dụng mạng Internet đã bóp nghẹt việc thảo luận trực tuyến trên mạng và các nhà hoạt động xã hội bị đánh đập và quấy rối.
Chỉ trích quốc tế về cuộc đàn áp đã bị tắt tiếng. Một phần, đây là kết quả của việc chính quyền Việt Nam nỗ lực chăm chỉ để miêu tả chính mình như một người bạn của Hoa Kỳ và các đồng minh.
Bằng cách thể hiện sự hữu ích chiến lược của mình đối với Washington, ông Trọng cũng có thể hy vọng làm chệch hướng áp lực đối với thặng dư mậu dịch lớn lao của Việt Nam với Mỹ. Trong năm 2017, Việt Nam đã ve vãn Tổng thống Trump và chính quyền của ông nhằm tránh việc áp các biện pháp bảo hộ mậu dịch của Mỹ lên các ngành công nghiệp xuất khẩu của Việt Nam. Cho đến nay, điều này đã thành công.
Ông Trọng và các đồng minh của ông trong Bộ Chính trị đảng cộng sản đã được miêu tả là "thân Trung Quốc", nhưng bằng việc mời hải quân Hoa Kỳ ghé thăm, họ đang chứng tỏ rằng Việt Nam vẫn vẫn có khả năng theo đuổi một chính sách đối ngoại độc lập. Bằng cách mời một hàng không mẫu hạm ghé thăm nói riêng, họ đã phá vỡ một điều cấm kị không chính thức về mức độ mà Việt Nam sẽ kết thân với Hoa Kỳ. Thông điệp này là cố ý và có tính toán; và đồng thời nhắm vào nhiều hướng khác nhau.
Ông Bill Hayton là nhà nghiên cứu, thành viên Chatham House, một viện Think Tank ở London, ông đồng thời là nhà báo, bài viết phản ánh quan điểm riêng của tác giả.